Thật bất hạnh cho dân
tộc Việt Nam ta, đã sản sinh ra những hạng người như ông Hồ Chí Minh, Lê Duẩn,
Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Dương Văn Minh, Nguyễn Hữu Hạnh, Hoàng Phủ Ngọc Tường
v.v... cuối cùng hạng chót bút nô là Nguyễn Quốc Việt.
Họ tất cả đều là những
tên lưu manh, đón gió trở cờ, cơ hội, kiếm ăn trên xương máu đồng bào dân tộc
mình. Bọn họ đều cùng chung đặc điểm dốt nát, vô học và nói nhiều.
Hồ Chí Minh là kẻ nguy hiểm nhất, ông ta chính là đầu mối cuả mọi
sự rắc rối gây ra những thảm hoạ tương tàn cho đồng bào dân tộc Việt Nam ta từ
năm 1930 đến nay.
Họ Hồ ít học, trí
thông minh có hạn, nhưng tham vọng cá nhân thì quá lớn. Cái trọng tội lớn nhất
cuả Hồ là truyền bá chủ nghiã Mác Lê Nin vào VN, mặc dù chính Hồ cũng không hiểu
thực chất nó là cái gì? Tự nguyện làm gián điệp tay sai cho quốc tế cộng sản.
Ngay từ buổi đầu Hồ tin tưởng chắc chắn
sẽ có quyền lực cá nhân, rất có thể đứng đầu nhà nước, làm quốc trưởng, chủ tịch
hay làm cái gì đó rất to, rất cao ở VN. Hồ không quan tâm lắm cái chủ nghiã Mác
lê Nin chết tiệt dở hơi đó mang lại lợi ích gì cho dân tộc. Hồ chỉ cần biết: nó
rất cần thiết quan trọng cho Hồ , nhờ nó
mà Hồ nổi danh thăng tiến, Hồ sẽ được nở mặt nở mày, được trả thù đời, thằng chột
sẽ được làm vua sứ mù.
Thiết tưởng ta cũng đội dòng sơ qua về chủ nghiã Mác. Chủ
nghiã Mác đứng trên hai cái ống xương là triết học Mác và chính trị kinh tế học.
Triết học, thì Mác đạo
văn ăn cắp hoàn toàn cuả tiến sĩ thần học Hegels về 3 quy luật duy tâm biện chứng
trên con đường tìm Thiên Chuá, bằng phương pháp luận, cách suy tư diễn giải
Thiên Chuá là ai? Ngài ở đâu và có thật không? Mác đảo ngược hoàn toàn, theo lối
suy tư duy tâm biện chứng cuả Hegels
trên con đường tìm đấng tối cao. Mác ngang nghiên phủ nhận Thiên Chuá toàn năng hay Thượng Đế như người VN thường vẫn quan niệm. Biện chứng duy tâm thành biện chứng duy vật
cuả Mác là phương cách truy tìm con khỉ độc là cụ tổ cuả loài người. Mác chia
triết học thành hai phần duy vật biện chứng và duy vật sử quan. Trái với Hegels
cho rằng chỉ có ý tưởng mới chỉ đạo thế giới, Mác cho rằng: Những biến cố không
phải diễn ra do sự tác động cuả một ý tưởng mà là do ảnh hưởng cuả một sự kiện
vật chất. Về khuân khổ có hạn tôi không muốn dài dòng duy vật biện chứng là gì?
Duy tâm biện chứng là gì? Vật chất và ý thức, cái nào có trước cái nào có sau.
Tôi chỉ muốn nói Mác là gã điên đảo xảo trá, bịp bợm, chắp nối và đạo văn mà
thôi. Theo tôi lập luận cuả Mác về triết học là ấu trĩ , ngụy biện, xuyên tạc,
thiếu tính logich, khó thuyết phục.
Kinh tế học là bộ tư bản
luận chó gặm nham nhở, ngày đó Mác đã thua hẳn lép vế với các nhà kinh tế học nổi
tiếng như Adam Smith, Taylor v.v...
Quy luật giá trị thặng
dư thì ba láp đến đưá trẻ con nó cũng biết. Tôi cũng không muốn dài dòng nưã nó
ba láp ở chỗ nào?. Về vấn đề này tôi đã viết rất nhiều ở các bài khác rồi. Ở
đây miễn nhắc lại.
Cái đìều ta cần biết
là Hồ Chí Minh trọn đời chỉ trung thành phục vụ cho hai ông chủ và lấy chủ
nghiã Mác Lê Nin làm căn bản. Ông chủ Nga thì phục vụ cho chiến lược chiến
tranh lạnh. Chiến tranh lạnh là gì? Chắc mọi ngừòi đã rõ. Ông chủ thứ hai là
ông chủ Tàu, mục đích là bành trướng đại
Hán, dùng chủ nghiã dân tộc hẹp hòi như kiểu Hitler đã sử dụng để lường gạt
hàng triệu người dân Đức.
Thực chất Tàu coi trọng
bành trướng đại Hán lớn hơn chủ nghiã cộng sản. Chủ nghiã cộng sản đối với tàu
chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà thôi.
Thật đáng tiếc cho nền đệ nhất cộng hoà chỉ có
ông Ngô Đình Diệm là một đối thủ chính trị cuả Hồ. Ông Diệm có tinh thần và yêu
nước nhưng lại để rơi mất chính nghiã và Hồ đã lượm lại phần chính nghiã trí
trá cóp nhặt được là độc lập dân tôc, mặc dù chỉ là lá bài mị dân cuả Hồ. Ông Hồ
rêu rao không lấy vợ, khinh miệt anh em họ mạc nhà mình, để tránh tiếng gia
đình trị là muốn tranh điểm với ông Ngô
Đình Diệm? Cái gọi là gia đình trị, đàn áp Phật giáo nghe nói là cái bẫy cộng sản đưa ông Ngô Đình Diệm vào cạm bẫy bằng các vụ
tự thiêu. Đến ông Nguyễn Văn Thiệu xét ra cũng là người tử tế, nhưng còn dung
túng anh em họ hàng, tướng lĩnh dưới quyền tham nhũng. Tầm nhìn chính trị giới
hạn, ông không hiểu được ý đồ chiến lược cuả ba siêu cường? Nga, Tàu và Mỹ. Ông
không hiểu ý đồ tại sao Mỹ giúp ông để ngăn chặn làn sóng đỏ và cũng có thể bỏ
rơi ông và dân tộc cuả ông, khi không có sự đe doạ cuả làn sóng đỏ với Châu Á,
Thái Bình Dương, không có sự nguy hiểm với an ninh cuả nước Mỹ. Nguyễn Văn Thiệu
và MNCH, tất cả trở nên thưà thãi với Hoa Kỳ. Ông Nguyễn Cao Kỳ ông chỉ muốn là
một Lý Tư chuột sa chĩnh gạo. Còn các
nhân vật đốn mạt khác như Duẩn, Chinh, Thọ, Minh Hạnh, Tường v.v... bản chất
bán nước, tôi đòi đã quá rõ rồi.
Bây giờ tôi mới bình
luận về con tép riu hạng chót viết bài xằng bậy
là ông Nguyễn Quốc Việt. Ta hãy xem Việt viết gì mà để cho tôi phải bận
tâm như vậy?
Trích: " Người Việt
ở hải ngoại nghĩ về tướng Nguyễn Cao Kỳ thức thời hay khôn lỏi? Cuộc chiến
tranh đã đi qua 35 năm nhưng đề tài về cuộc chiến này vẫn dài dòng và không có
kết thúc, mặc dù người thắng và người thua đều khảng định muốn vứt bỏ nó về
phiá sau lưng, nhưng trong thực tế không dễ dàng như thế".
Trước hết tôi muốn nói
đây là cuộc chiến tranh vô lý đần độn do phiá cộng sản gây ra. Phiá quốc gia bị
động mà miễn cưõng phải đối đầu. Hồ Chí Minh và đảng vì quyền lực và ăn nhầm phải
quá thối về đấu tranh giai cấp mà phải làm đẹp lòng Nga mà gây chiến, đế thực
hiện cái mộng nhuộm đỏ toàn cầu.Tàu thì tương kế tựu kế mà vồ ngay lấy, vẻ
ngoài là vì chủ nghiã cộng sản, nhưng bên trong để thực chất là tham vọng bá
quyền đại Hán muốn nuốt trọn VN trong tương lai. Tàu rất hiểu VN ngu, nhưng hiếu
chiến nên Tàu tích cực giúp VN, thực chất là cuộc chiến tranh cuả Tàu chống Mỹ
vì món hận Đài Loan. Tàu biết Hồ Chí Minh và Bộ chính trị rất say máu mê muội về chủ nghiã Mác nên dụ Việt Nam vào cạm bẫy. Chiến tranh thì phải có
súng đạn, nhân lực, tiền tài. Hồ ký hiệp định sơ bộ để rước Pháp và có cớ đánh
Pháp cũng là cái mưu cuả Tàu và tham vọng uy tín quyền lực cuả Hồ trước nhân
dân. Sau năm 1954 đất nước xác xơ, kiệt sức về các vụ bắn giết điạ chủ, chống nhân văn v.v... nên chỉ có
trên răng dưới cát tút thôi,dân miền Bắc khổ lắm.
Việt Nam mang cả giang
sơn ra thế chấp để vay mượn tín dụng cuả Tàu không phải để kiến quốc mà là để gây
chiến tranh. Cụ thể là hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, những hưá hẹn béo bở
về biên giới, rừng tài nguyên khoáng sản. Trên thế giới chưa có nước nào ngu
như vậy? Hoà bình, yên ổn không muốn lại thích binh đao gây cảnh đầu rơi máu chảy
cho dân tộc mình. Nghèo xác xơ ra thì đi vay tiền cuả xương máu cuả người ta, để anh em trong nhà đánh nhau. Mục đích chỉ để
thoả mãn quyền lực mà những cơn mê sảng chủ nghiã gì đó. Tham vọng khôn vặt về
quyền lực cuả những cái đầu gà dỏ hơi đất sét. Lại còn xưng xưng là đỉnh cao cuả
trí tuệ loài người.
Ông Kỳ thì có ý nghiã
gì trong cuộc chiến tranh này ? Ông ta chỉ là người đánh thuê , đối với Kỳ thực
sự là đánh thuê cho Mỹ. Kỳ không có ý thức dân tộc như ông Diệm và ông Thiệu. Nhưng hành động
đánh thuê cuả Kỳ trong chừng mực nào đó cũng đáng khen ngợi để chống sự xâm
lăng bành trướng đại Hán cuả Tàu và Nga Sô. Cho nên ông Nguyễn Quốc Việt đừng
có vớ vẩn đưa ông Kỳ vào đây để lấp liếm làm mờ đi cái tội ác gây chiến cuả cộng
sản đối với đồng bào miền Nam. Xoá mờ đi khái niệm xâm lăng hay là giải phóng?
Trích:" Chỉ nói
riêng về đề tài ông tướng Nguyễn Cao Kỳ , vị phó tổng thống miền nam cộng hoà,
một thời oai phong có tiếng mà đến nay khi nhận định về ông ta ...".
Ông Việt kể chuyện đổ
bộ cuả tướng Kỳ vào Hà Tây để làm gì? Sương mù và tuyết rụng cuả ngày hôm qua.
Ông Kỳ thời gian đó có thể là một tướng
lãnh dũng cảm hay tính nết yêng hùng cowboy kiểu Mỹ thì đã sao? Đàn ông trai trẻ
mà? Thực ra ông ta chả có nhãn quan chính trị quái gì cả, kể lể mãi chỉ để nhiễu
loạn nhân tâm, chuyện với chả trò chứ tủn mủn với cái củ hành củ tỏi cuả ông Kỳ mà quên đi đảng đang dấn sâu vào vũng bùn chủ
nghiã Mác và lệ thuộc vào Tàu. Tôi nói thắng ông Kỳ chỉ là một kẻ võ biền, ông
ta không có nhãn quan chính trị hay thức thời gì cả như ông Việt rêu rao tuyên
truyền để dụ rỗ đồng bào Việt Kiều đổ tiền về VN nuôi béo cs. Theo tôi ông Kỳ
là kẻ võ biền, không có đầu óc chính trị hay tinh thần dân tộc quái gì. Cứ có lợi
thì ông ta lăn sả vào thế thôi, tư bản hay cộng sản thế nào cũng được. Nhưng
ông ta không đến nỗi xi măng cối đá như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và các ông Dũng,
Triết, Mạnh, Trọng, Sang, Hùng. c
Cộng sản đã nát như
tương còn sang Tàu nài nỉ tiếp tục vai trò thế giới cộng sản để có lý do tồn tại,
thủ lợi cho mình báo hại hại cho 85 triệu người
VN.
Trích:" Lại nưã,
khi Mỹ nhanh chóng rút quân, nhiều tướng tá VNCH hoang mang, thì ông Kỳ và ông
Thiệu vẫn to mồm sẽ đập tan cộng sản ở mọi nơi nơi...."
Trong hoàn cảnh như vậy
Mỹ không muốn dây với hủi. Mỹ biết thằng cộng sản VN nó hâm hấp dở hơi. Nên Mỹ
đã đến tận sào huyệt vào hang ổ để hỏi cọp Bắc Kinh. Khi Mỹ nghe thủng tai là
Tàu Cộng chỉ muốn khống chế thằng VN. Tàu không thèm đả động gì đến Thai Lan,
Đài Loan, Nhật Bản, Malaysia v.v... Đó là điều Mỹ mong muốn, Mỹ cảm thấy mừng
và thở phào nhẹ nhõm. Thằng VN bắc cộng nó ngu, trúng bẫy Tàu thì mặc thây con
mẹ nó. Bỏ MNCH cũng thấy thương, bỏ thì
thương vương thì tội. Thà bỏ quách đi vì quyền lợi cuả dân tộc và các nước Châu
Á Thái Bình Dương. Mỹ đã giúp ông Thiệu, ông Kỳ, VNCH như vậy là đủ. Mỹ phải biến,
thế giới còn nhiều đưá u mê nó chửi mình là xâm lược đây, mình cứ chai lỳ ra đấy
thì ăn dải mẹ gì. Bọn trí thức ca sĩ đầu gỗ nó xuí dục thanh niên phản chiến,
và Mỹ thay đổi chiến lược toàn cầu để thủ
lợi lợi, tạm thời liên minh với Tàu để đánh quỵ Nga Sô đế quốc đỏ. Cũng giống
như thế chân vạc thời Tam Quốc vậy thôi. Ngô - Thục liên minh để phá Tào. Có chết
chỉ chết những con tốt đen ngu xuẩn là Việt Nam thôi.
Cho nên Mỹ dửng dưng
khi nhìn thấy cảnh quân Tàu đánh VNCH ngoài hải đảo. Nếu tôi là Mỹ, dù cho có
anh hùng hảo hán đến đâu tôi cũng biến ,
chẳng tội gì, đành phải chịu hy sinh thằng VN để bảo vệ các đàn em dân
chủ khác trong vùng.
Ông Thiệu, ông Kỳ phút
cuối cùng vẫn tuyên bố như vậy xét cho cùng có vẫn còn hơn không, hay là cứ lẳng
lặng mà đi đem con bỏ chợ mà không chút lòng thưong xót, không lời từ biệt,
nâng đỡ tinh thần? Nếu có thể được mà di tản cả tất cả dân miền Nam đi hành
tinh khác, hay tất cả sang Mỹ cả có lẽ ông Thiệu cũng không bỏ qua. Cho
nên ông Việt đừng có dở cái giọng đó ra
mà đổ tội cho Thiệu, Kỳ, Kiêm, Hương v.v... mà tránh đi cái tội xâm lăng cuả cộng
sản. Thực chất là một cuộc chiến tranh giải phóng thưà thãi theo lối xảo ngôn,
ngụy nghiã, ngụy trá mà thôi.
Bây giờ đừng nói chuyện
thắng thua nưã, mà tự vấn hỏi lương tâm: Vì sao cứ nhất thiết phải có chiến
tranh? Vì sao cứ nhất thiết phải giải phóng miền Nam?
Tóm lại cả trang báo
dài dằng dặc cứ kể lể mãi chuyện Nguyễn Cao Kỳ, mở vốn, xây lầu, đầu tư, thức
thời, sáng suốt, giàu có vân vân và vân vân.
Tốt nhất hãi dẹp ông Kỳ
đi, kễ lể như vậy là cố tình gây ra công phẫn là cái mưu dương đông kích tây,
phù hợp với cái tính củ hành củ tỏi cuả người VN tranh luận về
ông Kỳ để làm cái quái gì, hãy mặc ông ta muốn làm gì thì làm, tuỳ lòng và lương tâm cuả
ông lão già cả này sắp gần đất xa trời. Cái quan trọng là cộng đảng đang khủng bố bắt người vô lý, bịt
mồm báo chí, bán rừng nhựợng biển, cho
tay chân ra hải ngoại gây dựng phong trào dân chủ để quyên tiền bí mật làm giàu
cho đảng. VN vẫn đi theo cái chủ nghiã sát nhân, đang khom lưng bỡ đỡ Tàu đễ giữ
mức sống cao cho gia đình vợ con cán bộ chóp bu là cái cần bàn.
Chú thích: tôi đã viết
24 bài bút luận bàn về yêu nước, thực trạng xã hội Việt Nam trên lĩnh vực tư
duy tinh thần. Hy vọng được các trang mạng phổ biến dần dần.
22.5.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét