Người
Khách Lạ
chuyển thể từ thơ Xuân Diệu
Hãy nán lại cùng nhau ân
ái
Trăng đêm nay lạnh quá người
ơi!
Rượu tàn rỏ giọt sương rơi
Khách đi thì cũng một thời
trăng hoa …
Trăng sáng quá vi vu gió
thổi
Ngả đầu say mềm mại mê ly
Ngạt ngào bên trái tim côi
Cung đàn non nỉ đất trời
mênh mang
Hồn phiễu lãng lỡ làng huyền
ảo
Ánh nguyệt soi bồng đảo
trái son
Dạt dào mây giải đầu non
Có thương sông nước trăng
tàn lệ rơi
Thoáng rờn rợn ngậm ngùi
lòng biển
Đêm hoang vu lận đận triều
dâng
Ái ân du khách xiêu lòng
Một đêm như ánh trăng vàng
lướt qua
Nguyền dệt võng đung đưa
cánh sóng
Bọt bèo trôi qua ngả thác
ghềnh
Hương hoa nhụy rưã tình
anh
Tóc mây thêm rối buộc mình
đêm nay…
Rồi cũng hết bướm bay ong
rã
Đêm lại đêm lạnh lẽo thịt
da
Giai nhân đợi gốc sồi già
Sông trăng bến nước la đà
trời xanh
Người kỹ nữ vén mành xoã
tóc
Cuộc du dương tang tóc
làng chơi
Viễn du bận chuyến xa khơi
Phảy tay nuối tiếc một đời
tài hoa
Gà xao xác trăng ngà lạnh
buốt
Chăn chiếu xô tha thiết
nggười đi
Một đêm thuyền hững hờ
trôi
Áo xanh khuất nẻo người ơi
còn về ?...
6.3.2010 Lu Hà
Nguyệt Vọng
Cung Đàn
Cung đàn nguyệt vọng thanh
vân
Thương người nhớ bến trăng
ngàn ngẩn ngơ
Đàn buồn nhạc điệu bơ vơ
Giọt sương lã chã như hồ
thủy ngân
Trời trong lóng lánh vô
vàn
Lung linh dặng liễu thiên
thần vờn quanh
Đêm rằm theo ánh nước xanh
Vàng rơi sỏi đá rung cành
thông reo
Tóc mây loã xoã hắt heo
Điệu hò lả lướt mái chèo
chơi vơi
Đêm trăng lành lạnh người
ơi!
Tầm Dương bến đợi tả tơi
cuộc tình...
Sụt sùi ngao ngán phận
mình
Mà sao du khách lặng thinh
hững hờ
Nhạc sầu sóng vỗ đôi bờ
Sao khuê nhấp nháy hồn thơ
phong trần...
Nguyệt cầm cung oán nhân
gian
Đa tình tự cổ giai nhân má
đào
Bướm ong dìu dặt xôn xao
Bờ dâu nương bãi nghẹn
ngào tơ duyên..
cảm tác từ thơ Xuân Diệu:
Nguyệt Cầm
22.7.2012 Lu Hà
Thiên
Đình Đóng Cưả Sớm
Hoàng hôn lạnh trời vưà chớp
mắt
Anh nhớ em da diết nỗi niềm
Thiu thiu trong đống chăn
mềm
Mây bông xôm xốp vương thềm
ánh giăng
Gió lướt mướt nhẹ nhàng
bóng tối
Ánh sáng mờ nhạt lối vườn
xanh
Màn đêm u uẩn trên cành
Đàn chim về tổ sương thành
khói tan
Không gian cũng chưá chan
giọt lệ
Tiếng chuông chuà câu kệ lời
kinh
Nâu sồng thấp thoáng bóng
hình
Giận hờn chi nỗi chúng
mình chia ly
Anh vẫn thế chai lỳ năm
tháng
Chiều thu bay bảng lảng xa
xôi
Ái ân thuyền đã ra khơi
Phong ba bão táp tả tơi
chân trời...
Nhớ đôi mắt nụ cười đắm đuối
Mái tóc dài sợi rối đường
tơ
Bóng hồn ảo não bơ vơ
Lá vàng đôi ngả bến bờ nào
đây
Bưã nay lạnh đắng cay ủ rũ
Thiên đình buồn đóng cưả rồi
sao?
Đằng vân vào mộng chiêm
bao
Hằng Nga lả lướt má đào
đương xuân...
thơ làm nhân đọc 4 khổ thơ
8 chữ cuả Xuân Diệu: Tương Tư Chiều
24.9.2012 Lu Hà
Thu Tàn Mộ
Lạnh
Chiều mây tím sương thu ảo
não
Gió thông reo lảo đảo
hoàng hôn
Hoang vu ôi những mảnh hồn
Bông hồng ủ rũ nguồn cơn tủi
sầu
Dãy bia đá cỏ rầu sừng sững
Lá vàng rơi đằng đẵng mãi
sao
Tôi đi thăm những nấm mồ
Trần gian ghẻ lạnh hững hờ
nắng mưa
Những cô gái mới vưà đôi
tám
Tuổi xuân hương ảm đạm
thiên thu
Hồng nhan bạc mệnh cơ cầu
Âm dương đôi ngả bể dâu đoạn
trường
Dấu thương tích con đường
sỏi đá
Nghe trong lòng buồn bã
xót xa
Ngược xuôi trong cõi ta bà
Phù du bèo bọt chân cầu
mưa tuôn
Giời trở lạnh âm hồn lảng
vảng
Bóng đêm về áo trắng phất
phơ
Chập chờn trong gió sương
mờ
Nỉ non ai oán câu thơ
phong tình
Còn đâu nưã yến oanh thủ
thỉ
Đàn quạ đen buốt nhói tim
đau
Chim hồng chim thúy đi đâu
Kià ai lững thững mái đầu
bạc phơ!
cảm tác khi đọc 3 khổ thơ
cuả Xuân Diệu: Ngẩn Ngơ
16.10.2012 Lu Hà
Tương Tư
Vương Vấn
Xôn xao ngây ngất nắng
trào
Chập chờn hoa lá bướm đào
vờn quanh
Ngẩn ngơ trái mọng vườn
xanh
Nụ cười chan chưá chân
thành ban mai
Đêm qua trằn trọc canh dài
Sáng nay thổn thức mãi
hoài hồn thơ
Đào nguyên lạc lối bơ vơ
Thuyền tôi mất lái bến bờ
nào đây...?
Ưu phiền lưu lạc đắng cay
Bỗng đâu trước cưả đắm say
hương tình
Trúc xinh em mọc bên đình
Cầm ca xao xuyến chúng
mình chiêm bao
Trôi theo cảm xúc nôn nao
Trong sương ngư phủ nhẹn
ngào mờ xa
Đố ai với được trăng ngà
Tình yêu hiểu được bóng tà
hoàng hôn..
Dầm chân biển cát sóng cồn
Thương đời xa mạc bồn chồn
khát khao
Tôi còn khờ dại ngu ngơ
Trắng tinh tờ giấy tôn thờ
em ơi!
Dạm trường ai vẽ xa xôi
Phiến sầu biền biệt chân
trời biển khơi
Nhạc vàng thánh thót chơi
vơi
Tương tư vương vấn nào nơi
chốn về...!
thơ cảm tác khi đọc
bài" Vì Sao" cuả Xuân Diệu
25.9.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét