Thổn Thức
Sóng Lòng
Ba giờ sáng bàng hoàng tỉnh
giấc
Nhớ anh hoài thổn thức mãi
sao
Bao đêm vẫn thế em chờ
Bóng anh tức tưởi bên bờ
cuồng si
Giọt nước mắt tràn ly tầm
tã
Thấy anh về ảo não mưa rơi
Vỗ về giấc ngủ chơi vơi
Hồn trinh áo trắng ở nơi
cuối trời
Trăng gặp gió bồi hồi khóc
lóc
Cõi mông lung huyền hoặc
vô cùng
Đê mê khát vọng trập trùng
Đắm say tuyệt vọng thủy
cung điạ đàng
Cũng có lúc lâng lâng xao
xuyến
Trái tim hồng lấn bấn nôn
nao
Ôm em hơi thở thì thào
Tràn trề dâng hiến ngọt
ngào xiết bao
Không kịp thở máu trào dần
dật
Đôi linh hồn da diết bên
nhau
Quấn vào nhịp đập nhạt
nhoà
Cung tần cộng hưởng mặn mà
canh thâu
Còn chi nưã phiến sầu vạn
cổ
Tháng năm dài hoảng sợ lo
âu
Cô liêu cỏ uá hoa rầu
Tiếng lòng hấp hối nhịp cầu
tương tư
Em chết mất hồn vào sương
gió
Tàn mát trôi ủ rũ u hoài
Bụi hồng đá cuội trần ai
Hay thành hoa dại lạc loài
đó đây
Đường anh bước đắng cay chồng
chất
Vầng trán cao ánh mắt xa
xôi
Thời gian xâu chuỗi hạt đời
Canh khuya cầu nguyện bao
lời nỉ non
Lòng sao nhẹ vẫn còn tiếc
nuối
Tội hững hờ chót lưỡi đầu
môi
Phù du bao kiếp bèo trôi
Đêm nghe sóng vổ rã rời hồn
mơ!
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Tiếng Lòng
13.10.2012 Lu Hà
Gái Xuân
Quê
Xuân non cỏ biếc da trời
thắm
Đôi má hồng au lúm đồng tiền
Em cười tươi tắn hồn nhiên
Khiến tôi mộng ước tơ
duyên ưá thèm
Kể từ dạo tóc em bỏ trái
Đôi quả đào thương ái mắt
em
Tim tôi xao xuyến êm đềm
Trăng vàng lay động bên thềm
bóng Nga
Em càng lớn mặn mà duyên
dáng
Lúc gặp tôi lúng liếng nôn
nao
Lòng tôi rạo rực cồn cào
Ba em chưa nhận đám nào trầu
cau
Ai hy vọng đào hoa chiếu mệnh
Đoạn trường tình cám cảnh
nhân gian
Bi thương oan trái vô vàn
Làm sao thấu được cơ hàn
khổ đau
Duyên phận bạc điã dầu
hoen ố
Sợi chỉ hồng Nguyệt Lão bỏ
rơi
Nào ngờ thân xác tả tơi
Hồn tôi tan nát ở nơi biển
mù...!
cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử:
Gái Quê
12.10.2012 Lu Hà
Cây Gạo
Trên Sân Ga
Thấy bao cảnh chia ly sầu
biệt
Cây gạo già bi thiết thở
than
Vi vu đàn vọng chưá chan
Hay là đứt đoạn trần gian
xa lià
Lời bèo bọt hoa rầu cỏ uá
Lần lượt thu ảo não đi qua
Có hai cô bé bên nhau
Cầm tay nức nở mái đầu non
xanh
Đôi bóng nhỏ dưới cành cây
gạo
Dưạ vào nhau dàn duạ chị
ơi!
Đường về đèo dốc xa xôi
Giữ gìn sức khoẻ cho đời
tươi vui
Rồi lại thấy một đôi nam nữ
Tiễn đưa nhau vào buổi chiều
tà
Liêu xiêu bóng ngả trăng
ngà
Miền quê heo hút sân ga tỉnh
nghèo
Cũng có lúc bản Mèo sơn cước
Hai anh chàng dân tộc tiễn
nhau
Người thì vẫy bạn từ xa
Kẻ bên cưả sổ thò đầu nhìn
ra
Nghe ríu rít chim câu đôi
lưá
Vợ tiễn chồng lần lưã đò
ngang
Hồng nhan ân ái dở dang
Bến sông lầm lũi thay
chàng lo toan
Thôi mình về đảm đang nuôi
mẹ
Chị mở trầu anh lại thắt
vào
Sụt sùi mắt ướt nghẹn ngào
Chinh nhân dạm nẻo bến đò
chờ mong
Cây gạo thấy tình thương mẫu
tử
Người mẹ già tiễn đưá con
trai
Đường lên ải Bắc còn dài
Lưng còng bóng đổ tuyền
đài xót xa...
Gần giáp tết từ đâu bỗng lại
Dáng bơ phờ thi sĩ khổ đau
Muối sương ướt đẫm mái đầu
Tâm hồn côi cút cũng là
phân ly
Chao buồn quá lỳ kỳ thổn
thức
Bao cuộc đời lỡ bước dở
dang
Chia ly xum họp sang ngang
Cô đơn cây gạo bẽ bàng còn
ai...?
cảm tác thơ Nguyễn Bính:
Bóng Người Trên Sân Ga
10.10.2012 Lu Hà
Cô Gái Việt
Nam Ơi!
Hỡi cô gái Việt Nam thơ mộng
Trót sinh ra vất vưởng não
nề
Lớn lên lận đận thảm thê
Tình cô u uất ê chề canh
thâu
Tôi biết lắm lòng cô chan
chưá
Khi ở nhà yêu mẹ kính cha
Rồi mai cô lấy chồng xa
Một sương hai nắng dãi dầu
tấm thân
Cô chẳng được ái ân trọn vẹn
Cả cuộc đời túng bấn sầu
tư
Má hồng xuân tiết phôi pha
Ngày qua tháng lại bướm
hoa lụi tàn
Bận tíu tít con đàn dắt
díu
Nưả nụ cười líu ríu bống
bang
Trách chi duyên phận dở
dang
Nuối hoa tiếc ngọc bẽ bàng
hoàng hôn
Tôi hồi tưởng tâm hồn thơ ấu
Tìm bóng cô một thuở xa
xưa
Trở về làng cũ gió mưa
Đồng lầy nước ngập gốc dưà
héo khô
Rau sam vẫn chân rào sau
trước
Đàn gà con ngơ ngác ngẩn
ngơ
Ao bèo luống cải bơ vơ
Sắt son cô vẫn đợi chờ mãi
thôi
Xuân ý vị lau cười khóm
miá
Lá thu vàng cổ độ trăng
soi
Nhờ ai chăm sóc luá tươi
Miền quê heo hút bồi hồi
sương rơi
Tôi muốn khắc muôn đời cảm
tạ
Dấu vàng son cực khổ hy
sinh
Bao cô gái Việt quê mình
Nụ cười tươi tắn chân tình
nước non!
cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Cảm
Xúc
10.10.2012 Lu Hà
Loay Hoay
Với Chàng
Lúc chàng ở rể em còn nhỏ
Thầy mẹ em đâu có tỏ bày
Ngây thơ em gọi là mày
Nhũ đào dần nhú ngất ngây
sượng sùng
Chàng càng lớn lừng khừng
lấn bấn
Má em hồng mấy bận thì
thôi
Thấy em phụng phịu chàng
cười
Hết đi lại đứng chàng ngồi
thật xa
Rồi một buổi mẹ cha đi vắng
Vào trong buồng chàng thấy
em nằm
Rờ tay quờ quặng âm thầm
Nhưng em chẳng ngượng ôm
chầm cho quen
Toàn thân nóng em quên che
đậy
Mắt nhắm nghiền cũng thấy
hay hay
Kể từ dạo đó em say
Đêm nào em cũng loay hoay
với chàng...
Em chẳng dạy và chàng chẳng
học
Sách thánh hiền chàng đọc
em nghe
Chúng mình tình nghiã phu
thê
Trước sau thì cũng đê mê
thành nghiền...
cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử:
Sượng Sùng
8.10.2012 Lu Hà
Lưỡng Lự
Lửng Lơ
Nếu trót hẹn thì em đừng đến
Để lòng anh quanh quẩn
trong sân
Nôn nao rạo rực bần thần
Ngó trông điếu thuốc cháy
dần tàn tro
Anh thầm nói gớm sao nhớ
thế
Em ngập ngừng nưã nhé đi
em
Hơi tình âm ỉ êm đềm
Rơm vàng bén lưả men thêm
cồn cào
Nếu không có dạt dào lưu
luyến
Buổi sơ đầu thể hiện chi
đâu
Mong manh nắng luạ phơi
màu
Lửng lơ con bướm âu sầu cỏ
cây
Cứ lần lưã đắng cay tình
ái
Cho ngày mai tê tái em ơi!
Phù du bèo bọt nổi trôi
Tương lai vô định chân trời
xa xôi
Tình chỉ đẹp khi đời dang
dở
Tình mất vui khi no đủ dư
thưà
Hàng hiên lã chã cơn mưa
Nhớ người trằn trọc cũng
vưà năm canh
Càng lưỡng lự đầu xanh héo
uá
Cứ lửng lơ con cá bơi xuôi
Ngàn năm... hờ hững...
không thôi
Thuyền trôi không đỗ chơi
vơi bến nào...?
cảm tác từ thơ Hồ Dzech:
Ngập Ngừng
11.10.2012 Lu Hà
Tình Anh
Có Điên Không
Mới một thoáng mà sầu ly
biệt
Hồn anh theo mải miết bóng
đi
Nôn nao hương gió xuân thì
Bâng khuâng lưu luyến tìm
gì bên em...
Thơ em cũng như miền trăng
dậy
Sóng ái tình xô đẩy cát bờ
Lâng lâng mềm mại liễu tơ
Âm thầm nghe tiếng gió ru dạt dào
Anh đã đọc nghẹn ngào tê
tái
Ngàn kim châm buốt nhói da
đau
Mê man cuồng dại âu sầu
Hồn thơ chan chưá ngập màu
tím đen
Thơ ngậm cứng tiếng rên ảo
não
Máu về tim điên đảo láng
lai
Âm vang dội khắp trần ai
Oán hờn định mệnh tuyền
đài vùi chôn
Em có nghe trào cơn sầu tủi
Tình anh điên hắt hủi cuồng
say
Thẫn thờ lảm nhảm suốt
ngày
Không gian van lạy đắng
cay thất thường
Những ngày khổ con đường
ngõ cụt
Mây lam chiều tất bật buồn
trôi
Nhạc vàng rơi rụng tả tơi
Muà thu lơi lả thương đời
hắt hiu
Anh đứng cách ngậm ngùi
khoảng cách
Lặng nhìn trông thấy cảnh
hoa cười
Lòng anh rung động bồi hồi
Mà hồn anh chết ở nơi cuối
trời...!
thơ cảm tác từ thơ Hàn Mạc
Tử: Lưu Luyến
6.9.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét