Cô Nàng
Đan Áo
Quyết không nhớ nưã cho sầu
khổ
Nàng đã qua sông lỡ chuyến
đò
Chiều nay con bướm bơ vơ
Hoa vườn héo uá lờ mờ hơi
sương...
Đã lâu lắm tơ lòng vương vấn
Cho đời tôi lận đận mãi
thôi
Rằng tôi yêu dấu một người
Nay đành ngậm miệng vẫn
hoài nhớ mong
Tên người ấy tôi không muốn
nói
Gọi làm chi nhức nhối tim
đau
Mấy lần dan díu bên nhau
Tình trao lá rụng qua cầu
gió bay
Bởi ván đóng thuyền say
theo lái
Để mặc tôi thui thủi giấc
mơ
Cô nàng đan áo len chờ...
Hương ba ngày đượm sen đào
chưa tan
Hương cứ đượm nồng nàn da
diết
Ở hồn tôi tha thiết mất rồi
Tôi yêu khổ lắm nàng ơi!
Chiều nay gió lạnh chơi
vơi bướm hồng
Dành tất cả muà đông đan
áo
Cho những ai tất cả người
quen
Còn tôi nàng lại lãng quên
Thành người xa lạ chẳng
tên tuổi gì?
Tôi thành kẻ lạc loài đơn
bạc
Oan bao la vô phước cũng
nhiều
Mà sao tôi chẳng thôi yêu
Vẫn con đường ấy sớm chiều
tôi qua...!
cảm tác thơ Nguyễn Bính:
Muà Đông Đan Áo
20.10.2012 Lu Hà
Hồn Bạt
Mây Trôi
cảm tác thơ Hoà Đàm: Mây
Đã Về Đâu?
Mây lang thang dòng đời thổn
thức
Để hồn người xao xác mãi
thôi
Gió chiều hiu hắt than ôi!
Tìm nhau ở cuối chân trời
nước mây
Mây về đâu đắng cay sầu tủi
Nắng nhạt nhoà hờn dỗi lá
bay
Canh thâu cốc lệ tràn đầy
Thương người viễn xứ dạn
dày tuyết sương
Mây bảng lảng vấn vương
hoài vọng
Cánh cò bay giấc mộng
thanh xuân
Lửng lơ kià đám tro tàn
Vành tang nấm mộ vạn ngàn
khổ đau...
Mây khao khát quê cha đất
tổ
Sáo diều ngân cổ độ trăng
soi
Ước gì đôi phút thảnh thơi
Bình an trở lại hoa đời
xanh tươi
Chiều hôm nay có người mộng
tưởng
Thơ rơi trên cát bỏng sầu
tư
Giọt buồn theo gió vi vu
Tan vào hư ảo mịt mù mây
xa...!
18.10.2012 Lu Hà
Huế Cuả
Tôi Ơi!
chuyển thể thơ Thanh
Hoàng: Huế Xưa
Chiều mưa đổ âu sầu hoài cổ
Lá thu bay gợi nhớ quê
hương
Xa nhà mấy chục năm trường
Huế ơi! Thương quá nỗi
lòng quặn đau
Buồn tủi hận khắc sâu tâm
khảm
Những ngày đầu ảm đạm
sương thu
Xứ người quện khói mây mù
Nhớ thôn Vĩ Dạ dãi dầu
nương dâu
Dưà xanh lá trầu cau tình
tự
Núi Ngự Bình mây phủ dòng
sông
Bình minh rực rỡ nắng hồng
Hương Giang thơ mộng vui
lòng khách xa
Càng nhớ chợ Đông Ba xao
xuyến
Tôn Nữ ơi! Lận đận tình
duyên
Xôn xao sóng nước Trường
Tiền
Mười hai nhịp nối ưu phiền
tương tư
Chuông Thiên Mụ tháp chuà
soi bóng
Dòng sông thương lồng lộng
tuyệt vời
Điệu hò mái đẩy lả lơi
Ru hồn thi sĩ biển khơi chập
chờn
Giờ tan học vương buồn Đồng
Khánh
Áo trắng em đôi cánh bồ
câu
Học trò Quốc Học bên cầu
Bài thơ dang dở chờ nhau u
hoài
Nhớ lăng tẩm một thời triều
Nguyễn
Lớp rong rêu mấy bận phong
ba
Gan cùng tuế nguyệt sa bà
Cờ vàng sọc đỏ cộng hoà miền
Nam
Bến Thưà Phủ Ngọ Môn Đại Nội
Cả một đời đắm đuối thương
yêu
Vân Lâu Thương Bạc mĩ miều
Nhà Đồ Thượng Tứ dáng kiều
Tịnh Tâm
Nhớ đêm toả trăng rằm ân
ái
Đôi tình nhân tuổi trẻ
giăng tơ
Huế ơi! Huế đẹp nên thơ
Lỡ làng O Huế đôi bờ đục
trong
Thương nhớ Huế nỗi lòng
đau đáu
Dòng sông Hương chan chưá
còn đầy
Trải bao uất ức đắng cay
Tình không thay đổi tháng
ngày đợi mong...!
17.10.2012 Lu Hà
Kỷ Niệm U
hoài
tặng Hoà Đàm
Em đợi mãi...muà thu chẳng
đến
Để sương về nhớ hẹn bên
sông
Nơi đây nóng lạnh bất thường
Muà thu biền biệt vấn
vương u hoài...
Đời thứ lữ chơi vơi tức tưởi
Khắp muôn nơi nhức nhối lắm
anh
Trong tim một khoảng trời
xanh
Muà thu đi vắng mong manh
gió luà...
Những đêm tối gió mưa tầm
tã
Rồi ban ngày nắng ráo
chang chang
Muà đông lạnh buốt bẽ bàng
Cali buồn lắm lá vàng héo
hon
Em nhớ lắm hoàng hôn đất mẹ
Muà thu về cúc nở phượng
rơi
Điệu hò mái đẩy xa xôi
Sông Hương núi Ngự lả lơi
bướm hồng
Đọc thơ ai mà lòng xao xuyến
Cảnh muà thu kỷ niệm năm
nào
Tuổi đời con gái ngây thơ
Áo dài tha thướt Trại Bồ
Tùng Linh
Nhớ cuốn sách tâm linh thần
bí
Một tình yêu đắm đuối thiết
tha
Mà nay xa cách quê nhà
Thu ơi! Mát rượi rặng dưà
lá xanh!
thơ theo tâm tưởng cuả Hoà
Đàm
20.10.2012 Lu Hà
Sao Đành
Bỏ Qua
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Đêm Thu
Nghe thê thảm tiếng ru rờn
rợn
Từ nhà ai lẫn lộn gió thu
Gần xa nức nở âm u
Chìm vào bóng tối mịt mù
sương rơi!
Lá thu rụng tả tơi xơ xác
Tiếng rầm rì tan tác lòng
ai
Đưa nhau xuống tận tuyền
đài
Oan hồn dắt díu canh dài
đêm thâu...
Châu lệ nhỏ nhạt nhoà gối
lẻ
Thương kiếp đời buồn tẻ
than ôi!
Thuyền chao sóng nước chơi
vơi
Ngược xuôi tất bật chân trời
xa xôi...
Khối u uất nghẹn lời trong
gió
Tiếng ru càng ảo não triền
miên
Canh khuya trằn trọc ưu
phiền
Đoạn trường thiếu phụ mấy
phen dãi dầu
Chồng xa cách bao muà biền
biệt
Chốn lao tù thảm thiết rừng
xanh
Lào Cai Yên Bái chạy quanh
Nắm xương hài cốt sao đành
bỏ qua?
18.10.2012 Lu Hà
Sông Cuả
Tế Hanh Và Sông Cuả Tôi
tặng Hoà Đàm
Tôi sinh ở thượng du Bắc Bộ
Có con sông ngầu đỏ phù sa
Đôi khi lại rất hiền hoà
Nước xanh biêng biếc nhạt
nhoà hồn tôi
Bao kỷ niệm bồi hồi tuổi
trẻ
Bầy cá măng bơi lội trên
sông
Vẫy vùng ngụp lặn giưã
dòng
Nhuộm da đen bóng cánh đồng
yêu thương
Năm sáu tám nước sông cuồn
cuộn
Vỡ con đê khốn đốn vô cùng
Mênh mông biển nước hãi
hùng
Đêm trăng sóng vỗ não nùng
thê lương
Tôi xa nước mang lòng
vương vấn
Trôi theo dòng tỵ nạn bốn
phương
Tế Hanh nhớ con sông Hương
Còn tôi thì nhớ sông Hồng
khổ đau
Cây cũng khác mỗi nhà mỗi
cảnh
Người Việt Nam định mệnh
khác nhau
Kẻ thì mưa nắng dãi dầu
Người nơi góc bể mái đầu
sương rơi
Chúng tôi sống Hoa Kỳ Đức
Quốc
Những đưá con lạc bước
phong trần
Lạc Hồng máu đỏ lệ chan
Năm Châu bốn bể muôn vàn
thiết tha
Trời trở lạnh gió thu lận
đận
Đồng bào tôi khổ tận cam
lai
Băn khoăn trằn trọc canh
dài
Hồn ma bóng quỷ tuyền đài
thảm thương
Bởi cộng sản bất lương bá
đạo
Rước voi về dày mả tổ tiên
Tranh ăn từng nhóm lợi quyền
Môi trường sông nước triền
miên lụi tàn
Tiếng thống nhất hai miền
Nam Bắc
Triệu gia đinh tủi nhục bi
ai
Cú diều miệng lưỡi thị phi
Rỉ tai mã tấu thầm thì nhỏ
to
Vẫn đe doạ bỏ tù tống ngục
Với những ai trung thực thẳng
ngay
Quê hương bao nỗi đắng cay
Hờn căm uất hận đoạ đầy
mãi sao?
cảm tác khi đọc bài thơ cuả
Tế Hanh: Nhớ Con Sông Que Hương
21.10.2012 Lu Hà
Thu Tàn Mộ
Lạnh
Chiều mây tím sương thu ảo
não
Gió thông reo lảo đảo
hoàng hôn
Hoang vu ôi những mảnh hồn
Bông hồng ủ rũ nguồn cơn tủi
sầu
Dãy bia đá cỏ rầu sừng sững
Lá vàng rơi đằng đẵng mãi
sao
Tôi đi thăm những nấm mồ
Trần gian ghẻ lạnh hững hờ
nắng mưa
Những cô gái mới vưà đôi
tám
Tuổi xuân hương ảm đạm
thiên thu
Hồng nhan bạc mệnh cơ cầu
Âm dương đôi ngả bể dâu đoạn
trường
Dấu thương tích con đường
sỏi đá
Nghe trong lòng buồn bã
xót xa
Ngược xuôi trong cõi ta bà
Phù du bèo bọt chân cầu
mưa tuôn
Giời trở lạnh âm hồn lảng
vảng
Bóng đêm về áo trắng phất
phơ
Chập chờn trong gió sương
mờ
Nỉ non ai oán câu thơ
phong tình
Còn đâu nưã yến oanh thủ
thỉ
Đàn quạ đen buốt nhói tim
đau
Chim hồng chim thúy đi đâu
Kià ai lững thững mái đầu
bạc phơ!
cảm tác khi đọc 3 khổ thơ
cuả Xuân Diệu: Ngẩn Ngơ
16.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét