Mênh Mông
Đoạn Trường
tặng Bích Hạnh
Không biết bơi mà còn đứng
đó
Thân liễu bồ chẳng sợ sao
em?
Dòng sông giả bộ êm đềm
Thủy thần hà bá chẳng mềm
lòng đâu...
Hạnh ơi Hạnh! Đừng sầu nưã
nhé
Cõi trần gian tê tái lắm
sao?
Hãy trông ong bướm trên bờ
Mầm non mới nhú trái đào
nhưạ non...
Gió lướt mướt vương buồn
con gái
Hàng phi lao đắm đuối thiết
tha
Vi lô lau lách sa bà
Thở than nhân thế bạc màu
như vôi...
Ồ thi sĩ bồi hồi nhỏ lệ
Thương cô em tuổi trẻ mượt
mà
Dạt dào đôi cánh thiên nga
Khung trời cao rộng la đà
biển khơi...
Thuyền ai đó chơi vơi mất
lái
Sóng bạc đầu bể ái sông
Tương
Trập trùng bèo bọt thê
lương
Thác ghềnh vực thắm mênh
mông đoạn trường...!
6.12.2012 Lu Hà
Em Trai
Cuả Chị Là Bác Sĩ
Em cuả chị là người bác sĩ
Ngày sinh em thiên sứ mừng
vui
Chị ăn tấm bánh ngọt bùi
Hào quang ngọn nến rượu
mùi thơm ngon
Như nước suối trong nguồn
chảy mãi
Là nghiã tình cuả mẹ cho
em
Vi vu gió thoảng êm đềm
Tình thương lòng chị nỗi
niềm xa xôi...
Ngôi sao sáng đất trời cao
rộng
Biển mặn nồng lồng lộng
lòng cha
Tinh hoa đẹp cả sơn hà
Dòng thơ chan chưá ông bà
nỉ non...
Ôi! Tổ quốc bồn chồn say đắm
Em trai ta tô thắm cuộc đời
Tha phương ở cuối chân trời
Chiều tà vương vấn bồi hồi
tình quê..
Em cuả chị tràn trề nhưạ sống
Đường công danh học rộng
tài cao
Thức khuya ngọn sóng ba
đào
Miệt mài chăm chỉ nghẹn
ngào lệ rơi!
Ngày sinh nhật đôi lời nhắn
nhủ
Chữ nghiã nghèo chán chưá
em ơi!
Lương y nhân đạo bao đời
Tấm lòng phiếu mẫu cho người
trần gian...!
cảm tác từ thơ Hoà Đàm: Chúc
Mừng Sinh Nhật Em Bác Sĩ Nguyễn Hoà Kim Sơn
6.12.2012 Lu Hà
Mảnh Sầu
Đơn Chiếc
Đêm trở lạnh mảnh sầu đơn
chiếc
Hồn ơi hồn, lạc bước nguyệt
tà
Căn nhà hoang vắng sương
sa
Cuộc tình nức nở làn da
tím hằn...
Thì anh hỡi băn khoăn chi
nưã
Giờ riêng em cam chịu đau
thương
Hàng hiên lã chã thê lương
Óc tim tan rưã vấn vương sợi
buồn...
Đừng gian dối trào cơn da
diết
Yêu vụng về tha thiết một
người
Núi này biển nọ chơi vơi
Mặn nồng sao nỡ xa xôi biển
mờ...
Kể từ đó đôi bờ cách trở
Anh đi rồi ảo não trăng
soi
Trập trùng sóng vỗ biển
khơi
Đêm dài tủi hận tả tơi rã
rời...
Đời giông tố mưa rơi tầm
tã
Trái tim sầu đày đoạ canh
thâu
Lẻ loi một bóng đèn dầu
Chao ôi lạnh quá gối nhàu
lệ chan...
Buồn u tối muôn vàn thê thảm
Một mình em ảm đạm anh ơi!
Vì sao nông nỗi lẻ loi
Côn trùng rên rỉ bờ bôi
héo dần...
Em chán nản điêu tàn thống
thiết
Tháng năm hoài giá buốt
làm sao?
Trong lòng đau xót cấu cào
Đông về sương trắng gió
gào vực sâu...!
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Nỗi Sầu Còn Lại
2.12.2012 Lu Hà
Mây Lang
Thang
Hoà Đàm Và Lu Hà cảm tác
Mây trôi mãi vô tư lững thững
Giọt thu buồn hờ hững thê
lương
Rưng rưng ngấn lệ hoài
thương
Thơ rơi trên cát tơ vương
đượm sầu...
Tình tê tái dãi dầu năm
tháng
Mây về đâu bảng lảng chiều
nay
Nhạt nhoà hờn giận đắng cay
Thơ như nghẹn nói vơi đầy
nỉ non
Tình chan chưá như cồn
sóng biển
Cuả một thời lận đận anh
ơi!
Vần trăng sẻ nưả chơi vơi
Vì sao chia cắt xa xôi dặm
trường..?
Ôi, Hà Nội phố phường một
thuỏ
Đường Hàng Bài góc chợ Bắc
Qua
Bóng ai bươn bả qua phà
Hơi than Phả Lại nhạt nhoà
bến yêu...
Tình đau đớn sáng chiều
mưa nắng
Người ra đi lẳng lặng u
hoài
Chia tay chẳng nói nên lời
Tha hương đất khách ở nơi
cuối trời...
Người còn nhớ một thời đắm
đuối
Mây có hay một mối tình sầu
Tương tư bạc cả mái đầu
Hồ Gươm bàng bạc chân cầu
khói sương...*
* Cầu Thê Húc.
6.12.2012 Lu Hà
Thoả Mộng
Chim Hồng
cảm tác ý thơ Mai Hoài
Thu: Mộng Trăm Năm
Từng đêm đợi mong anh sẽ đến
Ngọn lưả tình sáng tận
Ngân Hà
Mùi hương quyến rũ thân
ngà
Ôm em thật chặt sa bà chuyển
lay...
Hồn thi sĩ đắm say mộng tưởng
Thực hay hư sắc tướng mơ hồ
Thôi miên ngây ngất trái
đào
Nàng tiên chết lịm bên bờ
biển thương...
Tim cháy đượm lưả hồng
ngùn ngụt
Cả trần gian tha thiết muà
Đông
Đêm mưa tròn giấc thiên bồng
Muộn phiền xoá bỏ bão
giông lụi tàn...
Em đắm đuối trăng ngàn thỏ
ngọc
Cùng mơ màng thổn thức vuốt
ve
Ái ân âu yếm vụng về
Nghe trong hơi thở tràn trề
hơi sương...
Đời thứ lữ trùng dương lướt
sóng
Con thuyền tình lồng lộng
biển khơi
Miền quê yêu dấu xa vời
Ngày về thoả mộng kià đôi
chim hồng...!
5.12.2012 Lu Hà
Vườn Thơ
Facebook
cảm tác thơ Hoà Đàm: Lạc Lối
Chiều Nay
Em ngây ngất tóc tơ cỏ rối
Vườn thơ say biết lối nào
ra
Hoàng hôn bảng lảng bóng
tà
Ngàn sao lấp lánh Hằng Nga
mỉm cười...
Người ở chốn chân trời xa
thẳm
Chị Hằng ơi! Đằm thắm xiết
bao
Nhớ chàng Lý Bạch năm nao
Vì ai mà phải ôm bầu thiên
thu...?
Hồn thi sĩ vi vu chữ thổi
Tả miệt mài đắm đuối mê
say
Nỉ non giọt lệ vơi đầy
Bọt bèo trôi nổi đắng cay
tủi hờn...
Facebook bồn chồn thổn thức
Suốt đêm dài náo nức tình
ơi!
Bướm ong dìu dặt lả lơi
Kim bôi hợp cẩn xa xôi mặn
nồng...
Có những lúc thơ cuồng phẫn
nộ
Những bất công thế sự đảo
điên
Đạo văn nhầy nhuạ bon chen
Hư danh trường ảo triền
miên hãi hùng...!
Em buồn lắm não nùng day dứt
Nổi u sầu thống thiết bi
ai
Bóng ma dồn đuổi nhau hoài
Oán hờn ngùn ngụt tuyền
đài chẳng tan...!
4.12.2012 Lu Hà
Tấm Gương
Con Vịt Già
Cụ khệnh khạng nỏ mồm
trách móc
Còn mình trung hiếu rước
quan Tây
Gái trinh lơi lả men say
Hỏi ai cơm nặng áo dày bao
phen
Chăn chiếu ướt giường bên
mấy hột
Tóc tơ vương xét nét mắng
ai
Giang sơn nghiã cả đêm dài
Cổ cong mặt lệch mặt dày rửng
rưng
Tham phú quý cong lưng nịnh
giặc
Bấy vua tôi khiếp nhược
chuột chù
Sá chi sông núi biển hồ
Bôi vôi con cóc ngẩn ngơ dại
hình
Cậy điạ vị tưởng mình
trong sạch
Sách thánh hiền lạch bạch
chưa thông
Dạng chân con vịt giưã đường
Già mồm cạc cạc tấm gương
soi đời.
cảm tác khi đọc thơ Trần Tế
Xương: Cô Hầu Trách Quan Lớn
21.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét