Em Nợ
Tình Anh
Em mang nợ tình anh dạo đó
Buổi ban đầu sơ ngộ trao
nhau
Bần thần lần lưã hoa sầu
Nắng mưa cành liễu chân cầu
héo hon...
Tim đau thắt nguồn cơn lệ
đắng
Bụi hồng trần xa vắng anh
rồi
Bóng hình lầm lũi chơi vơi
Phôi phai mộng đẹp chân trời
mờ tan...
Đêm giáng sinh nồng nàn ngọn
nến
Sợi tơ lòng quyến luyến
trào tuôn
Màn đêm ảo não linh hồn
Ngàn sao lấp lánh bồn chồn
ngẩn ngơ...
Em thấu hiểu vì sao tan vỡ
Bóng hình em chiếm ngự tim
anh
Tháng năm xa cách thôi
đành
Trùng dương biển cả mộng
thành khói sương...
Khóc nức nở thê lương thảm
khốc
Tiếng côn trùng gió thốc
mưa rơi
Quên sao ước hẹn trọn đời
Mà nay tan tác biển người
xa xôi...
Không kiêu hãnh bồi hồi lo
sợ
Lỡ chuyến đò em nợ tình
anh
Đòi cơn hồn lạnh vờn quanh
Gót sen bé nhỏ chạy nhanh
tủi hờn...
cảm tác thơ Thi Nguyên: Trả
Nợ Tình Tôi...!!!
26.12.2012 Lu Hà
Sóng Vỗ U
Hoài
cảm tác thơ Hoà Đàm: Biển
Hờn Bên Anh!
Biển lồng lộng chiều nay đẹp
quá
Cánh buồm nâu buồn bã xa
xôi
Bỗng dưng em thấy rã rời
Hoàng hôn cũng khóc sương
rơi ngậm ngùi...
Cơn sóng vỗ dập vùi thấp
thoáng
Đàn hải âu bảng lảng chơi
vơi
Mây bay lạc cuối chân trời
Lòng em thổn thức bồi hồi
nhớ anh...
Anh có hay trúc cành ong
bướm
Thuở ban đầu hoa đợm tình
xuân
Mà nay cách trở dặm ngàn
Vầng trăng sẻ nưả lệ tràn
bờ mi...
Chiều hôm nay thầm thì biển
gọi
Vọng xa xăm đắm đuối hồn
ai
Xót thương bồ liễu chương
đài
Về nơi xứ sở u hoài mãi
thôi...
11.12.2012 Lu Hà
Đêm Giáng
Sinh Cầu Nguyện
Đêm cầu nguyện giáng sinh
Thiên Chuá
Đọc bài thơ lệ nhỏ đôi
hàng
Tháng tư nhuộm đỏ bẽ bàng
Đời hoa tan nát dở dang lỡ
làng...
Em tóc rối bàng hoàng ngơ
ngác
Vận nổi trôi lạc bước
phong trần
Kià bầy quỷ dữ dã man
Dép râu nón cối vô thần
hét vang...
Em sợ hãi vội vàng bỏ chạy
Mất anh rồi thiêu cháy đời
say
Gió mây trời đất buồn lây
Nơi miền xứ lạ đắng cay
muôn phần...
Anh còn nhớ trăng ngàn bi
lụy
Bản tình ca rên rỉ năm nao
Giờ đây ảm đạm nấm mồ
Cỏ xanh héo uá bơ vơ tủi sầu...
Đồi sim chín vi vu gió thổi
Ru hồn người thi sĩ chiến
binh
Anh nằm heo hút một mình
Vòng đai tăm tối u minh mịt
mù...
Em ở lại tim đau quằn quại
Gánh sơn hà tê tái đôi vai
Năm canh trằn trọc u hoài
Ôm cây thánh giá đường dài
hành hương...
Hãy trở lại yêu thương ân
ái
Trong giấc mơ tìm lại nụ
cười
Vòng tay ấp áp lả lơi
Mặn nồng hụt hẫng chơi vơi
đêm tàn...
Em nhớ lắm sóng tràn biển
đỏ
Xác thân trôi ngập nguạ
muà thu
Kể từ tháng tám sương mù
Ba Đình thất thểu âm u cô
hồn...
Ôi! Lịch sử oán hờn tủi nhục
Ba mươi nhăm nhơ nhuốc
theo đường
Buá liềm mã tấu khoa
trương
Phèng la trống mõ một phường
hắc nô...
Em gục xuống lá thư kỷ vật
Nến giáo đường ngây ngất lung linh
Phúc âm Thiên Chuá giáng sinh
Cầu xin tổ quốc an bình tự do!
cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Nỗi Buồn Tháng Tư
Nến giáo đường ngây ngất lung linh
Phúc âm Thiên Chuá giáng sinh
Cầu xin tổ quốc an bình tự do!
cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Nỗi Buồn Tháng Tư
24.12.2012 Lu Hà
Đêm Đông
Buồn
cảm tác qua bài: "Đêm
Đông" cuả Nguyễn Văn Thương
Đêm đông buồn nghe mà ảo não
Có ai không thấu hiểu lòng ta
Đêm đông buồn nghe mà ảo não
Có ai không thấu hiểu lòng ta
Năm châu bốn biển là nhà
Cố hương xa cách sơn hà tổ
tiên
Đêm giáng sinh ưu phiền thương nhớ
Trong máng lưà đau khổ Chuá tôi
Đời con khắp chốn muôn nơi
Bình an hạnh phúc xa xôi đất trời...
Sương lã chả tuyết rơi lả tả
Con đường dài đất lạ xứ người
Cô đơn thân xác tả tơi
Tiếng chuông đâu đó rã rời xót xa...
Đêm giáng sinh ưu phiền thương nhớ
Trong máng lưà đau khổ Chuá tôi
Đời con khắp chốn muôn nơi
Bình an hạnh phúc xa xôi đất trời...
Sương lã chả tuyết rơi lả tả
Con đường dài đất lạ xứ người
Cô đơn thân xác tả tơi
Tiếng chuông đâu đó rã rời xót xa...
Cây trút lá tương tư đầu bạc
Khách phong trần lạc bước thê lương
Khách phong trần lạc bước thê lương
Giấc mơ hạnh phúc yêu
thương
Ôm sầu chiếc bóng vấn vương u hoài...
Ôm sầu chiếc bóng vấn vương u hoài...
Giọng Phạm Trúc chơi vơi
thổn thức
Nguyễn văn Thương tấm tức
tủi hờn
Nhạc vàng náo nức trào cơn
Vi vu gió thổi tâm hồn thoảng bay...
Nhạc vàng náo nức trào cơn
Vi vu gió thổi tâm hồn thoảng bay...
Đêm Chuá giáng sinh
24.12.2012 Lu Hà
Em Là Ai
Tặng Pich Hạnh
Một buổi sáng muà xuân hé nụ
Hạt sương đêm ướt má đào tươi
Diu dàng dưới ánh ban mai
Quê hương yêu dấu bồi hồi nhớ thương
Tóc nhuộm đỏ chói chang yêu dấu
Đôi tay mềm như muá trên hoa
Thướt tha yểu điệu Tiểu Kiều
Long lanh ánh mắt dạt dào hồn tôi
Kià Pich Hạnh xa xôi dặm thẳm
Vượt trùng dương tôi đến thăm cô
Tình người xao xuyến ngây thơ
Tuổi đâu còn trẻ tơ hào vấn vương...?
Thôi cứ viết khi lòng trỗi dậy
Vì hiểu cô mà thấy mến thương
Xót cho một khúc đoạn trường
Tu mi nam tử má hồng ngẩn ngơ...
Người đẹp lắm chiều thu lá đổ
Cứ mỗi năm vàng uá cỏ rầu
Mà sao lận đận bốn muà
Thông minh vốn sẵn mái đầu còn xanh...
Bởi tạo hoá tử sinh tan hợp
Chỉ tiếc rằng chưa được gặp cô
Ngậm ngùi mới có bài thơ
Gửi người trần thế ta bà nổi trôi
Thôi em nhé một mai khi gặp
Ở nơi nào lục điạ hành tinh
Mong rằng đừng có quên anh
Hỏi người tiền kiếp năm canh lệ trào
Qua tâm sự với nhau anh biết
Rằng lòng em tha thiết nhớ nhung
Phải đâu là khách qua đường
Dăm ba câu chuyện nhỡ nhàng rồi đi...?
21.2.2011 Lu Hà
Hồn Thơ Trân Quý
cảm tác thơ Thi Nguyên:
Yêu Thương
Ai dám vẽ Hằng Nga trên giấy
Một tấm lòng trân quý người
ơi!
Hải đường thoang thoảng lả
lơi
Hương tình thục nữ chơi
vơi biển sầu...
Cành tơ liễu chân cầu đắm
đuối
Thương tình người quân tử
xa xôi
Hồn thơ lạc cuối chân trời
Bến bờ ảo mộng bồi hồi
tương tư...
Rượu cứ rót say xưa đàn hạc
Hồ điệp bay xào xạc thiên
thai
Ô kià trăm nẻo trần ai
Chớ dìu nhau xuống tuyền
đài khổ đau...
Tình thương mến phải đâu dễ
đến
Con thuyền đời lận đận ra
khơi
Nhân gian bạc bẽo như vôi
Khóc cười giãy duạ rã rời
thiên thu...
Lòng người vẫn dãi dầu
sương gió
Nắng mưa hoài ảo não ngậm
ngùi
Trong cơn bão tố dập vùi
Đứng lên tự bảo sụt sùi
làm chi?
Hãy tỉnh táo thị phi xã hội
Cảnh chợ đời tăm tối xót
xa
Hải âu đôi cánh bao la
Tự do vùng vẫy tinh cầu cuả
ta...
8.12.2012 Lu Hà
Mưa Sầu Cố
Hương
Mưa rả rích bầu trời thê
thảm
Giọt mưa sầu ảm đạm thơ
tôi
Giăng giăng sủi bọt tuôn
trôi
Bóng mơ tan vỡ buồn ơi là
buồn...!
Mưa nặng hạt từng cơn tê
tái
Đôi chim hồng ân ái mong
manh
Bướm ong xơ xác cũng đành
Hàng thông chịu rét lá
xanh tủi sầu...
Thân ô trược dãi dầu ngắn
ngủi
Trái tim này lủi thủi bên
đàng
Dại khờ một chút huy hoàng
Hồng nhan bạc mệnh lang
thang ngậm hờn
Co mình lại cô đơn lạnh lẽo
Giống nòi còn chèo néo đòi
chi...?
Xôn xao mây gió xầm xì
Cõi lòng băng tuyết tim
thì nguội tan...
Thân bồ liễu trần gian lê
bước
Trái tinh cầu ngơ ngác
thương đau
Sương rơi ướt đẫm mái đầu
Tóc xanh héo uá phai màu nắng
mưa...
Bóng chiều ngả lưa thưa
gió thổi
Buổi hoàng hôn mỏi gối
chân chồn
Gượng cười hết thuở vàng
son
Kẻ đưa người đón bồn chồn
thiết tha...
Còn ai hỏi đậm đà lơi lả
Nét mĩ miều lả tả hương
thu
Lá rơi hoang vắng mịt mù
Một mai ta chết âm u cánh
đồng...
Cười xã hội thói thường là
thế
Đời phồn hoa ích kỷ quên
ngay
Bào thai quằn quại nào hay
Nhân loài mấy kẻ tỏ bầy
chút thôi...?
Ta nức nở chân trời lận đận
Mộng thiên đường ẩn hiện mịt
mù
Lưả lòng như ngọn đèn cù
Xót xa nhân sĩ ngồi tù vì
sao?
Kià Hà Vũ lao đao khổ hận
Chàng Việt Khang ai oán lời
ca
Than ôi! Một giải sơn hà
Đắm chìm biển cả quê nhà
ta ơi!
Buồn thứ lữ ngó trời giông
gió
Biết làm sao than thở ngậm
ngùi
Sông Hương núi Ngự xa xôi
Mưa buồn cố quận cảnh đời
lầm than...!
Cảm tác từ thơ nữ thi sĩ
Thi Nguyên: Tim Hồng Nóng Để Mà Chi...?!!!
26.12.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét