Diệt Trừ
Tâm Thuật
cảm tác thơ Trúc Mai Linh:
Cái Tôi
Chúng quen thói hơn thua
được mất
Sát phạt nhau chất ngất to
đùng
Tham lam tàn bạo thê lương
Vét vơ đầy túi chẳng
thương giống loài
Cuả tối mắt tanh hôi bòn
rút
Chốn cưả quan tranh đoạt
làm càn
Người xoa kẻ bóp dã man
Mẹ già con gái cô thân
giưã đời...
Bầy thú dữ đười ươi hung bạo
Ức hiếp người quả phụ già
nua
Chỉ vì con chó chạy ra
Lon ton chẳng biết gâu gâu
suả hoài...
Hội cá độ say hơi men bạc
Vẫn ngang tàng tự đắc ăn mừng
Kể chi hàng xóm láng riềng
Hung hăng doạ đánh phũ
phàng nhẫn tâm...
Đeo mặt nạ giả nhân giả
nghiã
Từ bắc phương nhễu nhạo tuồng
đời
Lộ ra thùng rỗng than ôi!
Từ nhiều thập kỷ hại người
hiền lương...
Ngụy quân tử lư hương đá đổ
Mồ mả đào nhà cưả người ta
Bốn muà hoa cỏ héo rầu
Dân nghèo nam bộ khổ đau
vô cùng...
Chúng khoác lác con đường
chính nghiã
Gieo thị phi tâm điạ bất
minh
Oán hờn ngùn ngụt trời
xanh
Tiếng cười dâm tục bia
danh để đời...
Dân xóm chợ sụt sùi đau khổ
Vườn xác xơ nghèo khó điêu
tàn
Bao nhiêu tiền cuả tảo tần
Phút thành tro bụi bởi
quân cướp ngày...
Lấy tâm đức đắng cay khai
ngộ
Mong Phật từ lượng cả bao
dung
Cải tà quy chính bất lương
Theo đường dân tộc quê
hương vãn hồi
Chỉ cầu được tâm người hồi
tỉnh
Chút tình thương nhân tính
giống nòi
Tổ tiên ta đã bao đời
Non son đất Việt khắp nơi
chan hoà.
3.2.2012 Lu Hà
Bạn Lòng
Biết Không?
cảm tác thơ tứ cú Mai Hoài
Thu: Ai Người Tri Kỷ?
Người thiếu phụ mang sầu
ai oán
Vương nỗi buồn cổ hận
thiên thu
Làm sao dập ngọn lưả đào
Hương tình sóng dậy cấu
cào tâm can...
Ai là kẻ nhóm nhen đốm lưả
Để lòng này se sắt tương
tư
Mắt khô ngấn lệ mờ sâu
Chao ôi, sợ quá mịt mù
sương rơi!
Ai đã nỡ lững lờ mây gió
Để chiều thu chan chưá hoa
mơ
Tuyết sương che phủ mái đầu
Hồn thơ nguyệt lặn bóng ma
chân cầu...
Trăng vành vạch cớ sao vỡ
nưả
Để lòng ta vá víu tim côi
Nưả kia tan biến mất rồi
Dở dang còn lại chẳng rời
lià xa...
Hồn phiêu bạt biết đâu bến
đậu
Thuyền lênh đênh neo thả
giưã dòng
Phong ba bão táp thê lương
Hỡi người tri kỷ bạn lòng
biết không...?
3.2.2012 Lu Hà
Cho Đời
Biết Ta
cảm tác thơ Thi Nguyên: Tuấn
Mã
Ngưạ Xích Thố bụi đường
rong ruổi
Ai kiêu hùng dũng khí năm
xưa
Sao bằng Hán Thọ Đình Hầu
A man Tào Tháo mây mưa sụt
sùi...
Sức trai tráng ngậm ngùi
ly hận
Triệu tử Long khổ tận cam
lai
Trường thương bạch mã anh
tài
Thiên thu vạn cổ chương
đài thuyền quyên...
Tình nồng thắm tơ duyên cật
ngưạ
Gái má hồng dải áo qua
sông
Xa vầng mây bạc theo chồng
Phu nhân qui Thục dặm trường
truân chiên...
Con tuấn mã bao lần chiến
trận
Khí anh hùng uất hận giang
san
Quang Trung cỏ rạp dưới
chân
Tung hoành ngang dọc tấm
thân phong trần...
Lý Thường Kiệt đằng vân lướt
gió
Ải Nam Quan cổ độ trăng
soi
Tang bồng song mã sánh đôi
Non xanh nước biết cho đời
biết ta
Tạ thuần Khanh thiết tha
nhung nhớ
Nơi suối vàng chàng có biết
không
Thiếp tôi phù hộ cho chồng
Dẹp quân phương Bắc chiến
công lẫy lừng
Nọ thuở trước quần hùng
trí đảm
Bóng ngưạ hồng ngàn dặm đường
xa
Hai bà lẫm liệt mặn mà
Hát Giang tuẫn tiết bóng
tà mờ sương...
Đời tráng sĩ cốt xương mộ
cổ
Chén bồ đào thổ lộ tâm can
Bâng khuâng giọt lệ chưá
chan
Tì bà trống giục ba quân
dưới cờ
Thân xác dẫu thành tro cát
bụi
Để ngàn thu sương muối
thông reo
Lột da ngưạ chiến túi đeo
Vi vu gió thổi chân đèo hồn
thơ...
31.1.2012 Lu Hà
Có Thương
Đoái Hoài
cảm tác từ tâm trạng Trúc
Linh Mai
Đầu kinh tế thị trường cưả
mở
Đuôi quốc doanh chúng nó
kiếm lời
Gian thương hàng giả khắp
nơi
Máu tham tràn ngập đười
ươi lạc loài...
Trời có thấu mồ hôi tuyết
hận
Cùng công ty táng tận
lương tâm
Tháng năm bóp miệng âm thầm
Ngót gần triệu bạc biệt
tăm đi rồi...
Tiền không cánh đắng cay đằng
đẵng
Để trong ngăn kéo cũng mất
tiêu
Ngẩn ngơ thiếu nữ khăn điều
Giá gương trần trụi bóng
chiều chơi vơi...
Chỉ một thoáng ra ngoài uống
nước
Nỡ lòng nào lại móc cuả
nhau
Phận nghèo chó cắn mà đau
Gấu quần rách nát bạc màu
cỏ hoa...
Thật phúc bất hoạ vô đan
chí
Bởi cớ sao lại trói phận
mình
Nụ cười méo mó hết xinh
Xung quanh chỉ thấy ruồi
xanh bám đầy...
Chúng hám lợi cáo cầy xâu
xé
Triệt hại nhau từng tí từng
ly
Lách luồn trí trá bẫy gài
Nịnh trên đạp dưới bất kỳ
kể ai...
Sống ích kỷ thị phi gieo rắc
Thân thạch sùng nuối tiếc
giàu sang
Cuả thiên trả điạ phũ
phàng
Luật trời đã định công bằng
thế gian
Hãy quy Phật tâm an hối cải
Tham sân si trả lại cho đời
Chớ đừng ăn cắp cuả người
Khổ đau nước mắt mồ hôi tảo
tần
Luật nhân quả vạn lần ứng
nghiệm
Giải Ngân Hà thiên biến âm
dương
Tấm lòng thanh bạch trắng
trong
Hiếu sinh tạo hoá có
thương đoái hoài...
2.2.2012 Lu Hà
Thì Thầm
Anh Ơi
cảm tác thơ Hoa Mai: Tưng
Bừng Hoa Đăng
Em đứng đợi hoàng hôn dáng
đỏ
Đôi nhạn bay tất tả mà buồn
Mưa rơi hạt lệ trào tuôn
Ngóng về phương ấy cội nguồn
xót xa...
Chiều dang dở mây cao vời
vợi
Mắt long lanh tê tái nỗi sầu
Thương dòng suối chảy về hồ
Tâm tình con gái sợi tơ vướng
lòng
Xuân dắt díu muà đông còn
đọng
Cành lá khô ngượng ngập
hoang vu
Trăm năm duyên phận muà
thu
Tả tơi xác lá biết đâu mà
tìm...?
Em mỏi mắt cánh chim buồn
bã
Bay về đâu xây tổ thuận
hoà...
Tương lai hạnh phúc nghẹn
ngào
Để em đơn độc bơ vơ chợ đời...
Nghe réo rắt ngày vui xuân
đến
Nhớ anh nhiều lận đận
tháng năm
Tưng bừng chờ ánh trăng rằm
Hoa đăng giục giã thì thầm
anh ơi!
2.2.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét