Lòng Mẹ
Thương Con
chuyển thể thơ Cánh Lá
Vàng: Về Bên Mẹ
Con trở lại qùy bên chân mẹ
Đội mi hờ... khép nhẹ tuổi
thơ
Bỗng nhiên cất tiếng hát
ru
Đôi tay mềm mại vi vu gió
luà...
Lòng thổn thức hồn đau lảo
đảo
Mẹ vỗ về hãy ngủ đi con
Bài ca thơ ấu vẫn còn
Con yêu cuả mẹ tâm hồn thơ
ngây...
Trái tim mẹ vơi đầy nhắn nhủ
Con dại khờ... chưa đủ lớn
khôn
Dạ con khắc khoải bồn chồn
Tình yêu hoang dại trào
tuôn biển sầu...
Tôi nhìn mẹ bao la say đắm
Khẽ mỉm cười muối mặn bờ
môi
Nhào vô ôm chặt lấy người
Chưá chan hạnh phúc cuộc đời
thế gian!
15.2.2012 Lu Hà
Tặng Mẹ
Thương Yêu
chuyển thể thơ Thi Nguyên:
Morsdang / Ngày Cuả Mẹ...
Muà đông lạnh con lo lắm đấy
Đường thì trơn băng muối
trắng ngần
Mảnh mai loạng choạng đôi
chân
Ra đường mẹ nhớ mũ khăn áo
giày...
Phải gìn giữ thân gày mẹ
nhé
Xương già khô ngã té con
đau
Tuyết dày mẹ cứ ở nhà
Cải lương vọng cổ mặn mà
tình quê...
Nhớ đất tổ mẹ về thăm viếng
Nơi miền quê vui sướng họ
hàng
Hai bên nội ngoại xóm làng
Nắng hè mẹ lại đi sang bên
này
Xa mẹ lại vơi đầy mong nhớ
Tấm lòng con chan chưá xiết
bao
Chuà chiền bạn đạo hồ ao
Sen vàng lãng đãng điệu hò
à ơi!
Con sẽ điện luôn về mẹ nhé
Tình mẹ con san sẻ niềm
vui
Thăm quan du lịch mọi nơi
Danh lam thắng cảnh còn gì
mẹ ơi!
Mẹ là trái tim đời còn lại
Để thay cha an ủi lòng con
Tủi sầu giọt lệ trào tuôn
Ai mà hiểu được nỗi buồn
thiên thu...
Đọc kinh kệ mõ chuà mầu
nhiệm
Quan thế âm thương cảm mẹ
à
Yên tâm an dưỡng tuổi già
Thương con nhớ cháu lại
qua bên này!
12.2.2012 Lu Hà
Mong Ước
Đơn Sơ
chuyển thể thơ Thi Nguyên
gửi Mai Hoài Thu: Ước Muốn Cuả Em...
Em ao ước như chim cánh cụt
Bơi tung tăng tha thiết
cùng đàn
Muà đông chẳng hề khóc
than
Không buồn chán nản nồng
nàn chị ơi!
Em lại muốn tường vi hoa dại
Mọc bên đường êm ái bước
chân
Sương mai phủ trắng trong
ngần
Yên lòng du khách tạ ân đất
trời
Hay em sẽ theo mây lất phất
Hoá thành mưa thánh thót
nghe kinh
Sư cô thong thả chày kình
Khách tình tang hải giật
mình chơi vơi...
Ôi xao xuyến bồi hồi Lan
Điệp
Cắt dây chuông gửi thiệp mời
hôn
Yêu nhau bí mật gọi phôn
Đừng ai ngăn cản lời đồn
không hay...
Nếu em có dở ngây dở dại
Mộng yêu ma ngạ quỷ thời
nay
Độc tài Pol-Pot điên say
Rượu vào ôm tượng tỏ bầy
cùng ai...
Em lại muốn chị ơi thi sĩ
Suốt canh trường rên rỉ
thương yêu
Cung tên chẳng dám bắn liều
Dương lên bách phát trúng
đều cả trăm..
Rồi lần cuối đắm chìm biển
cả
Đời dạt dào kiếp cá triền
miên
Đắm say chẳng lụy ưu phiền
Bình an vũ trụ thiên nhiên
hài hoà!
15.2.2012 Lu Hà
Linh Hồn
Hung Tợn
Từ thơ 8 chữ cuả Đinh
Hùng:" Bài Ca Man Rợ "
Bạn với ánh trăng vàng cổ
độ
Âm hồn ta huyền ảo xa xưa
Trở về phố chợ quê nhà
Thiên nhiên huyền bí hoang
sơ núi đồi...
Lá cỏ sắc vương đầy tóc rối
Giọt sương rơi le lói
hương rừng
Khói bay bàng bạc lưng trừng
Hung thần cổ quái hình
dung rụng rờn...
Ai cũng thấy chập chờn
kinh hãi
Dòng sông xanh cạnh núi
biên thùy
Châu thành quằn quại cơn
say
Hoa đồng cỏ nội đắng cay sụt
sùi...
Người và vật ngậm ngùi
không nói
Lảng tránh xa soi mói e dè
Ngẩn ngơ nhìn bóng ngưạ xe
Một thời chan chưá ê chề thê
lương...
Ta xuất hiện nguyên lòng
sơn dã
Cảnh hãi hùng nhuộm máu tà
dương
Xót thương căm giận hung
cuồng
Tiếng gầm rung cả non sông
đất trời...
Rồi lộng lộn vùng đi khắp
xứ
Hỡi chúng sinh thiên hạ
qua đường
Túm vai tìm ảnh mùi hương
Bạc màu xiêm áo bi thương
chán chường...
Trán bằng phẳng lưng còng
ngơ ngáo
Từng oai phong kiêu ngạo
râu mày
Ghì người nghẹt thở trong
tay
Quát luôn có phải chính
mày bạn tao?
Kẻ lơ láo tội đồ xứ lạ
Mất tinh thần từ thuở xa
xôi
Các ngươi vong bản hết rồi
Còn đâu nhân tính bồi hồi
ngẩn ngơ...
Ta bỡ ngỡ tình sầu thương
nhớ
Đi tìm người thiếu nữ năm
xưa
Không mong ta đến bất ngờ
Nhìn vào đáy mắt mịt mờ xa
xăm...
Rồi rũ rượi xầm xầm điên đảo
Nàng run lên khiếp sợ lùi
xa
Bổng nhiên cất tiếng kêu
la
Phút giây ngắn ngủi nhạt
nhoà hồn ma...
Ôi nhan sắc mặn mà chua
chát
Tan nát rồi tay sắt cuả ta
Than ôi! ma quỷ trêu đuà
Còn bao nhiêu mộng la đà
em ơi!
Trong nấm mộ còn gì em nhỉ
Xác rưã ra cùng với cỏ hoa
Đàn ông cho chí đàn bà
Oai phong kiều diễm còn
đâu mất rồi...
Hồn lảo đảo sặc cười ngây
ngất
Ghì chặt nàng cho chết mê
ly
Xéo lên sông núi đô kỳ
Đập tan thành quách ra tay
phá tàn...
Chú thích: Đây là tư tưởng
cuả cố Thi Sĩ Đinh Hùng. Lu Hà tôi là kẻ
hậu nhân hứng lên thì chuyển thể sang song thất lục bát thôi.
Tiện thể muốn nghiên cứu
thêm ngày xưa ngưòi ta sống ra sao?
Thật ra theo tôi là một tư
tưởng quái dị, ly kỳ, rùng rợn, nhưng đọc kỹ cũng thấy tính bi hài, tình thương
yêu ẩn náu...
12.2.2012 Lu Hà
Nghẹn
Ngào Ngợi Ca
chuyển thể thơ Thương Việt
Nhân: Linh Hồn Tượng Đá
Đời chiến mã linh hồn bất
diệt
Máu lệ khô tha thiết người
ơi!
Ngàn thu chan chưá tình đời
Lung linh rực sáng biển
khơi trập trùng...
Ai hối thúc bước đường lao
khổ
Vì nhân sinh cảnh ngộ trần
gian
Bọt bèo trôi nổi hợp tan
Nhà tranh khói bếp lệ tràn
bờ mi...
Hồn chiến sĩ ngậm ngùi
sương lệ
Còn có ai an ủi sinh linh
Sống còn le lói bình minh
Vô danh gìn giữ an lành
non sông
Vạn nấm mộ không hương
khói lạnh
Nắm xương tàn đêm lặng
hoang vu
Trúc lâm bàng bạc chiều
thu
Linh hồn tượng đá ngàn sau
tủi hờn...
Được như thế sóng cồn biển
cả
Tiếng đời sau cổ độ thiên
thu
Dù tro thân xác thành tro
Biển hồ sông nước nghẹn
ngào ngợi ca...
14.2.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét