Chẳng Còn Beo
hoạ thơ Mai Hoài Thu : Đèo
Hải Vân
Mây ngẩn ngơ bay gió lắt
leo
Đường như con rắn lượn ngoằn
ngoèo
Đỉnh cao rờn rợn hồn thăm
thẳm
Vắt vẻo chồn chân thân
võng treo
Mênh mông bờ cõi trời xa tắp
Nước biếc non xanh đất một
chèo
Trịnh Nguyễn phân tranh đầy
sử sách
Hải Vân năm tháng chằng
còn beo?
1.10.2011 Lu Hà
Chút Ân Tình
hoạ thơ tặng Thoa: "
Tranh Tố Nữ" cuả Hồ xuân Hương
Hương Thoa đôi lưá chị em
mình
Thù tạc thơ văn thế mới
xinh
Phổ độ vơi đầy bao mộng ảo
Cam lai khổ tận mái đầu
xanh
Mảnh mai tơ liễu mây cùng
gió
Khuê các duyên hồng sợi chỉ
manh
Bổn biển dập dìu trai tuấn
kiệt
Trời xanh vương vấn chút
ân tình!
20.9.2011 Lu Hà
Khỉ Đỏ Đầu
hoạ thơ Trần Bình "
Cáo Tồn "
Cáo phó đăng đàn báo chí đau
Buồn cho dân Việt giấc mơ
sau
Chí Minh tôi tớ cho bầy
cáo
Bảo Đại làm vua sánh giặc
Tàu
Ký thác lưu manh quen quậy
phá
Sinh thời đạo tặc thói
tuôn châu
Mậu thân sáu tám còn ngắc
ngoải
Tội ác tày trời khỉ đỏ đầu!
7.9.2011 Lu Hà
Tình Hàng Xóm
Hai nhà chung một dãy hành
lang
Cứ phải gần nhau mới họ
hàng
Sớm tối đi về cùng một lối
Quanh năm vui vẻ thế là mừng
Hỏi chăng có phải vì duyên
phận
Nên mới gặp nhau ở tấm
lòng
Nga Việt lương dân trời mến
mộ
Hai ta đạm bạc cảnh lang
thang.
Lu Hà
Gặp Mẹ Trên Mạng
Một khối thủy tinh sáng
nghĩa tình
Trùng dương đưa mẹ đến
thăm mình
Thuở nào hoa thắm xanh vườn
lá
Nay ngát hương bay bậc lão
thành
Mấy độ xuân về con nhớ
bóng
Vài năm tết đến mẹ mong
hình
Ngỡ ngàng thương hỏi người
trong mộng
Một giấc ngủ trưa nắng luớt
mành
Lu Hà
Thời Gian
Tạo hoá sinh ra cõi thế
gian
Có sinh có tử vẫn đem bàn
Giá như cải lão hoàn đơn được
Thì cả dương trần loạn thế
nhân
Thương kẻ sớm khuya giường
chiếu rách
Xót người xuôi ngược áo
manh tàn
Ki bo cứt sắt đầu râu bạc
Ngoảnh laị thân cò tấm áo
quan
Lu Hà
Khoe Tài Phịa
Nhăn nhở ông cười rất tự
hào
Cái tài nói dối dễ đâu nào
Văn chương bố láo xoay thời
thế
Thơ phú mẹ mìn dỗ trẻ thơ
Đấm bóp cha già mưu chính
sự
Xoa lưng cụ tổ trá gian
cao
Bao giờ bốc mả lên hỏi
chuyện
Gian dối như ông được mấy
bồ?
Ba xạo sư ông tụng mấy bồ
Dao găm trống mõ cứ reo to
Hoan hô máu đỏ tràn sông
núi
Luá chín xanh đồng sản lượng
cao
Yêu nước chính là yêu chủ
nghiã
Thương dân cứ phải hại đồng
bào
Thằng nào cứng cổ đem bắn
bỏ
Ngất ngưởng thơ say chén
máu đào
2008 Lu Hà
Mèo Trắng Mèo Đen
Dở dở ương ương một lũ
khùng
Hai mèo đen trắng cảnh
tang thương
Chuột vàng chuột bạch đều
nhai cả
Trung cộng Nga Xô mất thói
cuồng
Cà cuống còn cay phần chót
đít
Bọ vàng vẫn đắng khúc sau
cùng
Thị trường tư bản vươn
châu lục
Mèo trắng đuôi đen hốt mộng
vàng
Cộng sản đua chen hốt mộng
vàng
Thiên hà xã hội giấc mơ
hoang
U minh nhắm mắt thành thê
thảm
Tăm tối quay đầu lỡ dở
dang
Ngụy biện dây dưa lầm xã tắc
Gian manh lèo lá đắm non
sông
Dân nghèo đói khổ đòi quyền
sống
Đen trắng vờn nhau vẫn luật
rừng
2008 Lu Hà
Nhắn Gưỉ Nhờ Mây
Có nỗi buồn nào nhớ cố
hương
Từng cao thăm thẳm hỏi mây
hồng
Lơ thơ vài đám hồn ngơ ngẩn
Lác đác từng đoàn mộng vấn
vương
Lữ khách xa nhà phong cảnh
khóc
Phong trần lưu lạc buổi
chiều thương
Mây bay nhắn nhủ tình non
nước
Viễn xứ hoàng hôn rủ tấm
lòng
Lu Hà
Vịnh Con Khỉ
Bác cũng được sinh ở thế
gian
Rừng xanh hoang dã nhớ
điêu tàn
Xưa kia vang bóng nơi rừng
rú
Nay vẫn ngang tàng chốn thảo
dân
Máu mủ mất còn ai cũng biết
Họ hàng xa đó kẻ bình an
Phận hèn tù túng nhưng no
đủ
Lông lá đầu đuội thế mới
nhàn
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét