Anh Sẽ Chờ
Em
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Kiếp Sau Dù Có Tái Sinh
Thơ em viết khổ đau vời vợi
Anh ngậm ngùi thương cảm lắm
thôi
Giáng sinh tuyết đổ buồn
thê thảm
Thiếu phụ canh khuya lệ ưá
hoài...
Nếu kiếp sau ai mà biết được
Chúng ta còn lại đọc thơ
nhau
Ngâm nga xướng vịnh người
tri kỷ
Sóng vỗ trùng dương cuộc bể
dâu...
Bây chừ anh cũng sầu da diết
Cũng khổ cũng đau hận thế
thời
Thứ lữ bôn ba đời cát bụi
Phiêu diêu mộng tưởng chốn
xa xôi...
Bao giờ đá nở thành hoa nhỉ
Chạy trốn đi đâu lưới biển
tình
Ngất ngây đắm đuối cùng
mây gió
Ruợu cúc rèm buông chuyện
chúng mình...
Trăng lạnh nưả đêm tiếng
gió mềm
Có cô tiên nữ đứng bên thềm
Sương rơi lã chã cười lơi
lả
Hai mảnh hồn côi má ướt
nhèm...
Nàng hết bơ vơ thổn thức rồi
Nghìn thu vằng vặc ánh
trăng soi
Chờ nhau bao kiếp trời
thương cảm
Nguyệt Lão ông ơi mộng vẳng
đời...!
13.12.2012 Lu Hà
Hát Lên
Em Khúc Nhạc Êm Đềm
tặng Ca Sĩ Nguyễn Hương
Lan
Mắt bồ câu nhìn sao mà ươn
ướt
Tóc huyền nhung thương,
thương quá đi thôi
Màu áo đen mà tình em tha
thiết
Tiếng em hò vang biển lá
xa xôi...
Biển lồng lộng dâng trào
cơn sóng vỗ
Đưa hồn anh bay tới dải
Ngân Hà
Nguyễn Hương Lan em đang
chờ ai đó?
Ngàn vì sao thấp thoáng
bóng thiên nga...
Ồ lạ chưả đoá hoa hồng chớm
nở
Ngát hương trầm trong cõi
mộng u hoài
Đôi mắt sầu như có điều khó nói
Mở rộng lòng mà nghĩ tới ngày mai ...
Đừng buồn nhé tiếng lòng
không thể tắt
Kià vầng dương le lói
trong màn đêm
Một tương lai sẽ bất ngờ
bùng sáng
Hát lên em cho khúc nhạc
êm đềm...
Cõi nhân thế sinh ra là
đau khổ
Hãy bước lên vững gót đoạn
đường dài
Đừng nản chí bao thác ghềnh
trắc trở
Mãi xinh tươi xứ xở liễu
Chương Đài... *
* theo điển tích nàng Liễu
ở Chương Đài gần thành Trường An
25.11.2012 Lu Hà
Sầu Vương
Gió Trăng
Tin bạn trắng tay mất cả
nhà
Côn trùng rên rỉ khóc tiêm
la
Quá chén cho nên thân bất
toại
Chán chường lỡ bước kiếp
sương pha
Thảm cảnh nhà nho hận cái
đời
Nhọc công đèn sách nỡ
buông trôi
Thời cuộc nó đâu thương kẻ
khó
Mưa rào tầm tã lệ tuôn
rơi!
Văn chương ba thước vùi
chôn chặt
Huyệt mộ âm u gió bốn
phương
Ai về Nam Định thăm nền cũ
Ở phố Hàng Nâu thắp nén hương
Ba mươi bảy tuổi thiên tài
mệnh
Vội vã ra đi cõi vĩnh hằng
Nằm ở dưới mồ xương thịt
nát
Ngàn thu vằng vặc với sao
trăng.
cảm tác khi đọc thơ Trần Tế
Xương: Bệnh
19.11.2012 Lu Hà
Hãy Chặn
Bàn Tay Lũ Sát Nhân
Hắn, chính hắn tên sát
nhân ghê tởm
Đã giết người trong vui
thú hoang say
Trẻ thơ ngây rũ rượi máu
tràn đầy
Con thú dữ mê man cười
điên dại
Hắn bước tới mặt đằng đằng tử khí
Cả sân trường ảm đạm một
màu tang
Ôi thương đau! Thượng Đế
phải bẽ bàng
Sao không cản cảnh trần
gian hỗn loạn?
Giết! Giết nưã bàn tay
không ngừng nghỉ
Cõi thiên đường lộng lẫy
suối hoan ca
Nghe ai xui đòi tắm máu
chan hoà
Vẩn chưa hết những đêm dài
đau khổ
Hỡi các bậc phụ huynh thày
cô giáo
Cả tinh cầu rúng động lệ
tuôn rơi
Trường Sandy thây đổ máu
tuôn hoài
Cứ chảy mãi trong dòng đời
vô tận
Nắng le lói hơn chín giờ
tuyết hận
Cả vầng dương bỗng sụp dưới
chân người
Những linh hồn tức tưởi vội
xa vời
Không kịp nói biết bao điều
nhắn nhủ
Cơn gió lốc đưa hồn đi muôn ngả
Cơn gió lốc đưa hồn đi muôn ngả
Mẹ cha ơi! Mà chẳng kịp
chia tay
Mái trường xưa bao kỷ niệm đắm say
Bỗng phút chốc tan biến vào hư ảo
Mái trường xưa bao kỷ niệm đắm say
Bỗng phút chốc tan biến vào hư ảo
Cô hiệu trưởng dẫn tới miền
xa lạ
Trên tầng mây khí quyển vạn trùng dương
Ngắm quê hương vẫn chan chưá huy hoàng
Mà chẳng thấy bóng người thân đâu cả
Ngày đẫm máu nhức nhối tim nhân loại
Hỡi con người cuả thế kỷ văn minh
Hãy chặn tay lũ quỷ hại hành tinh
Quyết phá hoại vì mưu đồ ích kỷ.
Trên tầng mây khí quyển vạn trùng dương
Ngắm quê hương vẫn chan chưá huy hoàng
Mà chẳng thấy bóng người thân đâu cả
Ngày đẫm máu nhức nhối tim nhân loại
Hỡi con người cuả thế kỷ văn minh
Hãy chặn tay lũ quỷ hại hành tinh
Quyết phá hoại vì mưu đồ ích kỷ.
17.12.2012 Lu Hà
Đừng Mộng
Tưởng Nưã
Suối nước mắt cứ tuôn hoài
chảy mãi
Cả tinh cầu tê tái phút
đau thương
Trường Sandy tuyết hận giọt
thê lương
Tấm bia đá khắc sâu hằn thế
kỷ
Đài tưởng niệm hỡi thiên
thần bé nhỏ
Thành Newtown chan chưá lệ
vơi đầy
Xin chớ quên bao thế hệ
ngày mai
Chặn đứng lại những mưu đồ
cuồng dại
Đừng tái diễn những cảnh đời
thê thảm
Chuá kính yêu con quỳ dưới
chân Ngài
Cứu sinh linh khỏi ác độc
vô loài
Cho thế giới được bình an
hạnh phúc
Chúng muốn bước trên thịt
da xương máu
Mộng hành tinh gạch ngói vỡ
hoang tàn
Giải sương mù tê dại cả trần
gian
Trong hang tối tìm hoan ca
khoái lạc
Chốn thần tiên chúng ước
vào cảnh giới
Bọn đàn bà loã thể rượu
đam mê
Oằn tấm lưng xác thịt dở
trò dê
Mùi hoang tưởng ai xui mà
ngu muội?
Chúng la lối ngầm mưu mô tính toán
Vẫn phỉnh phờ rối loạn cả
tâm can
Đủ gian manh xảo trá cứ lường
gàn
Đẩy nhân loại vào hờn căm
cừu hận
Đường cùng tận hão huyền bầy
quỷ dữ
Tốn phí hoài sa đoạ
mãi linh hồn
Dòng sông quê dư lệ sóng trào tuôn
Dòng sông quê dư lệ sóng trào tuôn
Triệu trái tim dạt dào ra
biển cả...!
17.12.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét