Ngất Ngây
Thiên Đàng
cảm tác từ bức ảnh cuả Hoa
Mai
Em ngồi lưng dưạ tường vôi
Gạch cua đỏ chói buồn ơi
là buồn
Hai ly trà nóng hơi tuôn
Hàng me xào xạc gió vờn má
em
Hẳn rằng vương vấn nỗi niềm
Trái tim trống trải bên thềm
trăng soi
Tâm hồn ảo não xa xôi
Thuyền em mất lái biển
khơi trập trùng
Ơ kià lữ khách ngắm trông
Bâng khuâng tư lự cảm
thông vô vàn
Con người sinh ở thế gian
Hữu duyên sẽ đến dặm ngàn
tương tri
Vô duyên rát mặt trần ai
Mất công chèo néo sầu bi
não nùng
Thuyền quyên quân tử ngại
ngùng
Ngàn năm một thuở lạnh
lùng lá bay
Hương trà ngào ngạt đắm
say
Khách tình chưa uống ngất
ngây thiên đàng...
Nưả đi nưả ở dùng dằng
Dễ hôn dễ bế cô nàng được
sao?
Mới liều cất tiếng hỏi
chào
Ngàn thu ai biết duyên đào
hay không?
Bướm ong dìu dặt thu trong
Tràng vàng lả lướt má hồng
lâng lâng....
19.11.2011 Lu Hà
Ngất Ngây
Trái Bầu
cảm tác từ
bức ảnh hai trái bầu lạ
Ngất ngây ngắm trái bầu
xanh
Cô em bẽn lẽn xinh xinh má
hồng
Hiếm hoi hai quả dịu dàng
Đung đưa trước gió lâng lâng
nhẹ nhàng
Đê mê say đắm trào dâng
Làm sao nén nổi đôi hàng lệ
đây...
Nhớ anh hết tối lại ngày
Bầu nhà càng lớn gió lay lắt
chiều
Xì xào miệng lưỡi cú diều
Trai làng ghen tỵ bao
nhiêu cho vưà
Vắng anh thì đã làm sao
Vầng trăng sõng sượt
thương đào phây phây
Cảm thông tạo hoá vui vầy
Râu tôm xoắn xuýt đắng cay
ruột bầu...
Mong đừng héo uá âu sầu
Xanh mướt vườn ngọc mặn mà
hây hây...
Dạt dào ân ái trái cây
Mẹ cha mới hỏi bầu này được chưa?
Mẹ cha mới hỏi bầu này được chưa?
Rằng thưa: con vẫn chưa
vưà
Chăm lo tưới tắm bầu nhà
càng to....
15.11.2011 Lu Hà
Bến Bờ
Lênh Đênh
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Tôi Sợ Lắm Rồi
Muà thu năm ấy điêu tàn
Hiu hiu gió thổi nát tan
cõi lòng
Ra đi tắm bụi hồng hoang
Hai hàng phượng vĩ má hồng
phôi pha
Ưu phiền đượm chút tương
tư
Mái hiên xào xạc bồ câu trắng
ngần
Lòng riêng cay đắng vô vàn
Em tôi tiễn biệt nồng nàn
mến yêu...
Còn đâu vào những buổi chiều
Nôn nao hè phố dáng kiều
thướt tha
Em ơi! Mây phủ bóng tà
Vầng dương vụt tắt ta bà
khổ đau
Từ nay bể thảm sông sầu
Mỗi người mỗi ngả bạc màu
thời gian
Em đừng rầu rĩ khóc than
Thuyền anh vô định trần
gian dãi dầu
Quê hương cam chịu cơ cầu
Chân trời xa lạ la đà tự
do
Hồn thu tan tác hư hao
Sương rơi mờ ảo bến bờ
lênh đênh...
12.11.2011 Lu Hà
Biết Đâu
Mà Gặp
cảm tác tác từ một bức ảnh
cuả Mai Hoài Thu
Ơ kià cô gái tuổi mùi
Vin cành phượng vĩ ngậm
ngùi tơ duyên
Thướt tha yểu điệu thuyền
quyên
Vườn cây bướm trắng thiên
nhiên một toà
Long lanh ánh mắt má đào
Ve sầu rả rích dạt dào
tình ca
Hỏi rằng đã thuận ai chưa?
Rồng vàng ngưạ đá sớm trưa
đi về
Hay là tí sửu miền quê
Tuổi nào cho hạp dầm dề
mưa rơi...
Anh hào lưu lạc biển khơi
Biết đâu mà gặp xa xôi
ngàn trùng
Nỗi niềm tơ tóc vấn vương
Đàn ai réo rắc quê hương
nghẹn ngào
Bầu trời Mỹ Quốc xôn xao
Dập dìu sóng biển nôn nao
cánh chuồn
Hải âu là lướt nỗi buồn
Hồng nhan bạc mệnh lệ tuôn
mấy dòng
Hồn thơ não nuột cõi lòng
Trăng vàng "tình mộng"
phấn hương nhạt nhoà...
Chú Thích: Mai Hoài Thơ
tác giả bài thơ " Tình Mộng"
21.11.2011 Lu Hà
Cô Đơn
cảm tác theo hồn thơ cuả
Mai hoài Thu: Cho Kỷ Niệm Muà Đông
Cô đơn dâng kín đáy lòng
Có ai nghe tiếng thê lương
não nùng
Gọi anh như Cuốc kêu
thương
Chiều nay bảng lảng muà
đông u sầu
Tuyết rơi thấm ướt mái đầu
Sao anh chẳng đến uá màu cỏ
phai
Tháng năm lầm lũi chặng
dài
Trầm lâm khổ ải vơi đầy biển
sâu
Nhìn ra chỉ thấy mây mù
Mênh mông trắng xoá nhạt
nhoà mưa rơi
Đêm nằm mộng tưởng xa xôi
Bao nhiêu kỷ niệm một thời
bên nhau
Nghĩ đời oan trái mà đau
Thuyền quyên bạc mệnh phải
đâu tội gì
Phải chăng tiền kiếp luân hồi
Phải chăng tiền kiếp luân hồi
Phong tình cổ sự tả tơi
linh hồn...
18.11.2011 Lu Hà
Con Chó Hỗn
cảm tác từ bức ảnh
Thương cô kiều nữ má đào
Thướt tha yểu điệu nôn nao
gió vờn
Bỗng đâu lệ đổ như tuôn
Bởi con chó hỗn bồn chồn
hương thơm
Phải chăng quen thói bờm
xơm
Nuông chiều nên mới dở dom
thế này
Ban ngày ngào ngạt hương
say
Tan tành váy đỏ mà cay cái
đời
Trung hoa cộng sản đười
ươi
Đàn ông thì thiếu tả tơi
đàn bà
Đi chơi vãn cảnh thăm chuà
Mà cô mang chó khổ đau thế
này...
Bao giờ hết đảng cáo cầy
Bình quân nam nữ tuơng lai
lại về
Gia đình hạnh phúc tràn trề
Tay bồng tay bế trọn bề
tình tang
Hết bầy cẩu tặc hung hăng
Cho vào truồng trại phố
phường đông vui
Hằng Nga tủi hổ sụt sùi
Biết bao cô gái dập vùi tuổi
xuân...
Mạng người coi rẻ như phân
Nâng niu con chó chưá chan ân tình
Nâng niu con chó chưá chan ân tình
Oán hờn ảm đạm trời xanh
Ông Tơ bà Nguyệt bất bình
trần gian
Độc tài tham nhũng dã man
Ăn chơi sa đoạ vô luân lạc
loài
Yêu con chó dại hơn người
Thế gian điên đảo chơi vơi
linh hồn...
16.11.2011 Lu Hà
Khóc Phận Má Hồng
tặng Cánh Hoa Tuyết và Thủy
Trần
Bông hoa tuyết rụng tả tơi
Đất trời sầu thảm biển
khơi trập trùng
Bọt bèo trôi nổi bốn
phương
Vu thần rơi lệ xót thương
nghẹn ngào
Hai cô tiên nữ xuân đào
Biển hồ núi tuyết lao đao
bão cuồng
Thường tình nhi nữ vấn
vương
Cổ kim hận sự má hồng phôi
phai
Trầm luân trong cõi trần
ai
Đa tình phong vận canh dài
thở than
Hằng Nga sầu tủi Quảng Hàn
Ngàn thu vần vũ trăng tàn
mưa thâu
Bao giờ cho hết khổ đau
Giọt sầu ngưng chảy Nguyễn
Du thuở nào
Mai Hoài Thu đã làm thơ
Hồng nhan bạc mệnh bơ vơ
thế trần
Phải chăng bởi tại duyên
căn
Luân hồi trôi nổi ái ân lụy
phiền
Tương tư trằn trọc triền
miên
Hãi hùng giông tố con thuyền
lênh đênh
Phù du ảo mộng dập dềnh
Mảnh mai tơ liễu màu xanh
héo mòn
Nỗi niềm tủi hận trào tuôn
Thủy Trần Hoa Tuyết nguồn
cơn sụt sùi!
22.11.2011 Lu Hà
Mái Đầu
Sương Rơi
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Đêm Sài Gòn
Đêm về nức nở nhạt nhoà
Sài Gòn lạc lối nghẹn ngào
bóng hoa
Đường dài mỏi gối quanh co
Vắng em ảo não mịt mù mưa
giăng
Đèn mờ hiu hắt từng hàng
Vai thon bé nhỏ bẽ bàng
chiều thu
Mắt buồn ngấn lệ tương tư
Đuôi sam quày quả giã từ
người ta
Dập dìu tiếng nhạc gần xa
Thả hồn theo nhịp la đà
thâu đêm
Tìm sao lối nhỏ im lìm
Một vùng kỷ niệm nỗi niềm
cô liêu
Em nơi giá lạnh sớm chiều
Heo may gió thổi tiêu điều
lòng anh
Tháng năm cỏ uá màu xanh
Trắn nhăn tư lự mong mình
gặp nhau
Ba mươi năm đã trôi qua
Má hồng nắng nhạt trời Âu
u sầu
Lá vàng rơi rụng chân cầu
Bầu trời ảm đạm mái đầu
sương rơi...!
14.11.2011 Lu Hà
Nỗi Đau
Nhân Tình
chuyển thể thơ Mai hoài
Thu: Có Những Cuộc Tình
Ông Tơ bà Nguyệt se duyên
Phải chăng mà được bình yên
mọi bề?
Phu quân dặm nẻo sơn khê
Sụt sùi nương tử ê chề ngạc
nhiên...
Tình yêu đôi cánh thôi
miên
Lạc miền hoang đảo triền
miên u sầu
Hồn thơ ngơ ngác bơ vơ
Canh tàn sáng vội dạt dào
nưã thôi?
Đêm dài thánh thót mưa rơi
Mộng kề gối cận chơi vơi
đoạn trường
Chao ôi, dằng dặc bước đường
Ai từng mong đợi thảm
thương tủi hờn
Mịt mù xa thẳm nguồn cơn
Mênh mông biển cả nỗi buồn
tương tư
Quạ kêu tình chết từ lâu
Bờ mi khép lại nỗi đau
nhân tình...
11.11.2011 Lu Hà
Nỗi Lòng
Thủy Trần
tâm trạng cô Thủy Trần Khi đọc thơ Mai Hoài
Thu
Thủy Trần cũng phải ngậm
ngùi
Tình xưa mộng cũ sụt sùi
thương đau
Từng đêm gió gợi cơn sầu
Hàng hiên lã chã bốn muà
bão giông
Miên man xót cả cõi lòng
Canh khuya trống trải
phòng không bóng đèn
Thương người thục nữ thuyền
quyên
Nếp nhà gia giáo truân
triên má hồng
Đoạn trường ảo mộng vấn
vương
Quê hương xa lắc trùng
dương bồng bềnh
Thủy triều sóng nước dập dềnh
Thuyền tình bể ái lênh
đênh mịt mù
Cùng chung kiếp phận đàn
bà
Mấy ai thấu hiểu nhạt nhoà
phấn hương
Chiều tà ảm đạm hồng hoang
Nhìn ra chỉ thấy bốn
phương đất trời
Mong sao giữ trọn nụ cười
Đứng lên để sống làm người
trần gian.
21.11.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét