Vận Nạn
Giang Sơn
chuyển thể thơ Ly khách
Vượt thế kỷ nắng mưa tầm
tã
Gặp thập niên mây gió
thương đau
Kià bày đày tớ sang giàu
Chủ nhân đất nước bốn muà
thiếu ăn...?
Bao chuyện lạ thế gian kỳ ảo
Đổi danh xưng bè lũ ma cô
Mị dân bán chữ buôn nghèo
Đảng viên cộng sản phất cờ
nổi lên
Ruộng đất mất sân gôn
khách sạn
Con cháu ông phè phỡn ăn
chơi
Chỉ là một nhóm đười ươi
Thành phần cơ bản gà nòi kể
công
Chủ nhân ông công nông trí
trá
Đảng tiên phong láu cá cầm
quyền
Thắt lưng buộc bụng dân
hèn
Nuôi con ăn học cho nên giống
người
Lương hai trăm cầm hơi nuốt
cháo
Đầy tớ kia vo véo càng nhiều
Bạc vàng ngoại tệ bao
nhiêu
Chủ nhân đất nước tiêu điều
lệ rơi!
Dự án giả ruà voi thất
thoát
Mượn cuả công thắt chặt hầu
bao
Vô tư sả láng bao la
Cầm cân nảy mực tiền nào
chẳng mê
Buôn danh lợi học thuê bán
điểm
Râu yêu xanh gạ điểm mua
tình
Các em chán nản học hành
Mẹ cha ngao ngán gia đình
khổ đau
Hiệu trưởng cũng giở trò
cưỡng hiếp
Giáo dục gì mạt kiếp tú
ông
Răn đe cưỡng chế dân phòng
Đánh cho bạc mặt mấy thằng
lông bông
Lũ gian nhân hiệp thương
thành đảng
Lấy chỉ tiêu tư tưởng làm
đầu
Khắp nơi bày bán bì thư
Xã giao tiền mặt thay câu
mở đầu
Đi nằm viện ít nhiều biếu
xén
Tay trắng không biểu hiện
bất thường
Phép vua thua cả lệ làng
Các ca mổ xẻ giá vàng tính
theo
Muốn sống sót phải lo sau
trước
Không đủ tiền bước xéo cho
mau
Về nơi chín suối ông bà
Hàn huyên kể chuyện quê
nhà lầm than
Có đồng chí Putin thán phục
Trầm trồ khen chiụ được Việt
Nam
Văn minh chế độ lương tâm
Tuyệt vời y tế tím bầm ruột
gan
Người ta cứ chết lăn chết
lóc
Nạn giao thông tang tóc bi
thương
Bom roi đạn nổ chiến trường
Cũng không sánh nổi mặt đường
Việt Nam
Có những vụ bình yên tay
lái
Không có bằng đầy túi chẳng
sao
Bịt mồm khoá họng quan toà
Công an thù tạc la đà cùng
say
Lắm tài bổng chân dài lộc
lớn
Cuả trời cho chú chén anh
xin
Những em bé gái bán liền
Bên kia biên giới làm tiền
con sen
Bao giấc mộng thân quèn
bưng rót
Đời cu li thánh thót bon
chen
Họ hàng tấm tắc ngợi khen
Than ôi, nô lệ phận hèn ai
hay
Buồn xứ sở hại thay bá đạo
Quê hương tôi chẳng có tự
do
Hàng trăm tàu lạ thăm dò
Ngư dân cướp bóc máu đào
thảm thương
Bọn bành trướng trăm
phương nghìn kế
Vết dầu loang biên giới
xâm lăng
Mênh mông toàn cõi biển
đông
Tây nguyên bô xít hãi hùng
kêu than
Vẫn khoác lác vạn ngàn dũng
sĩ
Khí oai hùng thế kỷ Thạch
Sanh
Cớ sao bỏ mất thanh danh
Khom lưng quỳ gối hôi tanh
vì tiền
Hận thiên cổ lương dân chiụ
nạn
Lũ bất nhân hưởng nhận chu
toàn
Quan toà cùng với tội nhân
Chén anh chén chú tình
thân trong nhà
Ai yêu nước coi là trọng
phạm
Nói những điều thẳng thắn
công tâm
Một bầy rắn rết tối tăm
Công thần khai quốc hoang
dâm bạo tàn
Ngụy sử đảng bắt con trẻ học
Đường vòng vèo điêu trác
gian ngoan
Bài ca Tây Tạng bi than
Nước mắt cá sấu hỏi han ngậm
ngùi
Ai là kẻ giết người man rợ
Có nói không biến hoá vô
cùng
Vu oan giá hoạ hành hung
Phá tình đoàn kết từ trong
ra ngoài
Hỡi tiếng nói lương tri
dân tộc
Triệu đồng bào thổn thức
thê lương
Giang son con cháu Lạc Hồng
Trở thành mai miả nỗi lòng
nguồn cơn
Chặn ngay lại bất nhân quỷ
dữ
Rập theo bài xảo trá ngoại
bang
Các đồng chí ở bắc phương
Môi răng bầm dập máu sông
ngập tràn
Nền văn hiến coi dân vạn đại
Xé u minh tăm tối nhìn ra
Bắc Nam chung một mái nhà
Ba mươi dân tộc ruột rà thủy
chung
Chớ mắc bẫy vào tròng gian
tặc
Mẹo ngu dân hiểm độc vô
cùng
Chớ tin giấc mộng thiên
đàng
Lấy tâm mà xét tấm lòng thẳng
ngay
Chúng vẫn thế xưa nay thơn
thớt
Lòng tự hào giả thật hư
danh
Nâng lên chỉ thị gian manh
Bóp cò vờ vĩnh trời xanh tủi
hờn..
Chú Thích: Không nhớ bài
này tôi chuyển thể hay dưạ theo tứ thơ cuả Ly Khách mà sáng tác ra.
Cũng may tôi đều ghi ngày
tháng mà nhớ được là sáng tác thời gian nào?
20.2.2010 Lu Hà
Trúng Quả Đậm
Có sứ lạ quanh năm tăm tối
Bỗng lửa hồng le lói đêm
đông
Chúng sinh mở mắt hãi hùng
Nghêu ngao tiếng trẻ thần
đồng giáng sinh
Trong mê muội nhân danh
thi sĩ
Tranh đua nhau huyền bí vô
cùng
Hang cùng ngõ hẻm vội mừng
Reo ca xem mặt thần rừng
hiển dương
Quay cuồng loạn núi sông
ngừng chảy
Lắng tai nghe thủng thẳng
ma già
Phán rằng phát tiết anh
hoa
Chưa tròn tám tuổi lá đa
thơ thần
Con cóc lớn khen con cóc
nhỏ
Cả một bầy léo nhéo khoe
khoang
Dắt nhau đến cửa thiên
đàng
Ngọc hoàng bịt mũi mấy thằng
cút ngay
Giống cộng sản cuồng say mạo
hoá
Hồ Chí Minh sa đoạ bấy nay
Chúng mày hăng hái lên đây
Chư tiên phải ngửi mấy
ngày chẳng tan
Thơ với phú tự nhiên sẽ có
Biết yêu hoa lặng chớ đừng
sờ
Lũ bay la lối pha trò
Măng non ngắn ngủi thẹn
thò héo hon
Cứ dối trá thân tàn ma dại
Cả một đời khen đại bơm
nhau
Sứ mù thằng chột làm vua
Thi nhân bạc đãi nhà tù khảo
tra
Muốn tiến bộ bảo nhau câm
miệng
Biết thân hèn ngậm họng mà
ăn
Văn chương thơ phú bạo tàn
Mấy cai văn nghệ chủ nhân
lái lèo
Theo kế hoạch trồng cây
gây quả
Tỉnh Hải dương em nhỏ tài
hoa
Tranh nhau đệm khúc thái
hoà
Vầng dương nhân tạo bài ca
vô loài
Thày với tớ một bầy xa lạ
Trong kỷ nguyên thiên hạ
văn minh
Trói chân buộc cẳng dân
tình
Phụng thờ lý tưởng quang
vinh đại đồng
Cho bé đi xuất dương tầm đạo
Sáu năm trời sứ sở Nga Sô
Phen này thơ nở hoa chào
Dân sinh xã hội mặn mà ngợi
ca
Trái quả đắng bí thơ tối
nghiã
Sạn chai đầu sỏi đá trầm
ngâm
Chiêu ma kể chuyện tiếu
lâm
Lân la nhà báo lỡ lầm tài
nhân
Bao nhân vật huyền thần bí
sử
Cứ moi ra cánh cửa mịt mù
Dân nghèo câm điếc đã lâu
Tranh nhau mua đọc vào cầu
văn chương!
2008 Lu Hà
Tình Yêu Lang Sói
Bỗng có kẻ gầm gừ man dại
Như một thời mũ cối ba lô
Một loài ngạ quỷ yêu ma
Vào Nam bắn giết đồng bào
thuả thuê
Hăng máu vịt say mê tiến bộ
Khúc khải hoàn hỉ hả mẹ
cha
Sao lon bốn túi may to
Anh hùng dũng sĩ má đào ngẩn
ngơ
Cuộc chiến loạn như mưa
như gió
Mấy năm trời tim héo ruột
khô
Xuất quân giải ngũ bơ phờ
Quắt queo cán bộ lao nô xứ
người
Chút công tích vận may chiếm
thế
Cậy cháu con ưu thế gà nòi
Đông Âu cộng sản xa xôi
Lao công trả nợ xứ người
khoe khoang
Cũng lắm kẻ lang thang xó
chợ
Đạp xích lô đại tá buồn
thiu
Lạc rang thiếu tá hắt hiu
Kià ai thiếu uý sớm chiều
thở than
Xé màn sắt phận đen thành
đỏ
Người chiến binh sát máu
tiêu điều
Bỗng nhiên được gọi Việt
Kiều
Xe hơi bóng loáng sớm chiều
nở nang
Cũng nhờ bởi thiên đàng hấp
hối
Ngáp phải ruồi chiến sĩ lại
may
Bá Linh tường đổ gió bay
Nhiễm nhiên kẹt lại cuồng
say bất ngờ . . .
Tình thương ái xót xa dân
nước
Gửi tiền về bám chắc tương
lai
Việt Nam cộng sản dài dài
Việt Kiều yêu nước kiểu
này hại thay
Chúng hãnh tiến mê say cuồng
vọng
Một Việt Nam cộng sản hùng
cường
Lao nô hải ngoại hậu
phương
Đông Âu thuở trước tiền
vàng tiếp tay
Cắn xé nhau lạc loài vong
quốc
Vì bài thơ thế cuộc suy đồi
Than ôi! Lèo lá gà nòi
Thương dòng máu đỏ ngậm
ngùi nước non!
20.1.2010 Lu Hà
Đoạn Trường Trần Ai
chuyển thể thơ Thanh
Hoàng: Niềm Yêu Đã Mất
Ngõ hun hút chạnh lòng hiu
quạnh
Nẻo tương tư giá lạnh heo
may
Ven đường rỏ giọt sương
bay
Lòng tôi tan nát chuỗi
ngày phôi phai
Ôi thương nhớ một thời dĩ
vãng
Hạt mưa rơi lầy lội năm
xưa
Em tôi bẽn lẽn nhạt nhoà
Suối nguồn nước lớn làm
sao bây giờ?
Đừng lo ngại em yêu trìu mến
Cõng trên lưng qua bến
bình an
Làn da mái tóc nồng nàn
Tiếng lòng rung động bần
thần ngẩn ngơ
Bao chờ đợi năm qua tháng
đến
Nét tâm hồn nơi chốn lớn
khôn
Tuổi vàng mười sáu trăng
non
Xinh tươi yểu điệu nhất
thôn dịu dàng
Xuân êm ái thẹn thùng đằm
thắm
Ngước mắt nhìn chúm chím
làn môi
Đôi chim bé nhỏ vui cười
Trên cành nhảy nhót một thời
yêu thương
Quê hương bỗng nhiễu
nhương tao loạn
Anh lên đường chiến trận
xông pha
Tòng quân trấn giữ ải xa
Mong tin nhận được thư nhà
hậu phương
Cơn gió chướng chiều sương
ảm đạm
Cánh nhạn bay thê thảm làm
sao
Ngỡ ngàng ảo mộng hoang vu
Cái tin em chết giưã muà
đương hoa
Anh xin phép nhạt nhoà ngấn
lệ
Vượt rừng xanh dặm nẻo sơn
khê
Ba lô nặng nhọc não nề
Bôn ta tìm mộ bốn bề tiêu
sơ
Bên mộ lạnh huyệt sâu an
nghỉ
Khói hương trầm tê tái em
ơi !
Gịọt châu lã chã tuôn rơi
Bông hoa hồng trắng rã rời
thương đau
Hoa cúc nở muà thu tủi bạc
Để thuyền anh lỡ bước qua
sông
Duyên tình trắc trở bi
thương
Đôi ta hai ngả đoạn trường
trần ai.
20.4.2010 Lu Hà
Đám Tang Đẫm Máu
thơ theo đám tang Cụ Bà
Maria Đặng Thị Tân 82 tuổi
Một bà Mẹ trước giờ hấp hối
Dặn đàn con trăng trối âu
sầu
Hãy chôn mẹ ở Cồn Dầu
Trăng vàng cổ độ Hồ Nhu bên
chồng
Bên phần mộ bi thương tiên
tổ
Đã bao đời ở xã Hoà Xuân
Cháu con nước mắt chưá
chan
Nghiã trang giáo xứ chay
đàn chiều mưa
Trời u ám thứ ba mồng bốn
Sáng tháng năm ước nguyện
mẹ già
Cử hành tang lễ tiễn đưa
Bỗng đâu gió chướng ào ào
như sôi
Lũ chúng nó một bầy lang
sói
Màu áo xanh đủ loại du côn
Công an súng ống gậy dồn
Quan tài chặn giữ cấm chôn
bà già
Theo chỉ thị bí thư thành
uỷ
Nguyễn Bá Thanh bạo chuá xứ
quân
Toàn quyền Đà Nẵng nhân
dân
Là nơi toạ hưởng lăng loàn
ăn chơi
Chiếm ruộng đất làm nơi biệt
thự
Ép Ki Tô xoá bỏ thánh thần
Tín đồ cộng sản dã man
Trở thành quốc giáo bất
nhân tồi tàn
Lệnh thượng cấp ban truyền
thông cáo
Có hàng trăm cán bộ công
an
Buả vây cầm cố dân oan
Hồn xiêu phách lạc tinh thần
xác xơ
Sáng chủ nhật tang gia
đang phát
Bổng bốn bề ào ạt tả tơi
Đầu trâu mặt ngưạ trong
ngoài
Cản ngăn Cha Lục lệ rơi
lưng tròng
Cấm hành lễ, chặn đường
Cha xứ
Dùng lưu manh hăm doạ giáo
dân
Cồn Dầu sở hữu doanh nhân
Nghiã trang lấn chiếm dối
gian chia phần
Đảng thông cáo cấm chôn giữ
đất
Chúng căng dây giành giật
với dân
Mỗi ngày có tám công an
Dân phòng tự vệ tay chân đủ
màu
Ngày đẫm máu bà Tân an
táng
Maria cảnh tượng hãi hùng
Năm trăm cảnh sát tăng cường
Vòng rào dây kẽm thê lương
não nùng
Thành uỷ đảng đích thân chỉ
đạo
Nguyễn Bá Thanh bạo chuá
điạ phương
Hai trăm cảnh sát nhiễu
nhương
Điều quân cơ động chiến
trường sục sôi
Cả xứ đạo sặc mùi tử khí
Tiếng kêu la rên rỉ khắp
nơi
Dùi cui súng đạn tả tơi
Đàn chiên tan tác máu trôi
lệ trào
Tiếng khóc thét nghẹn ngào
thảm hại
Những tấm thân quằn quại
than ôi !
Đàn bà con trẻ tơi bời
Xác xơ máu chảy đất trời
âm u
Cảnh hỗn loạn chưa bao giờ
thấy
Sau tháng tư năm ấy bảy
lăm
Trải bao thập kỷ tối tăm
Tìm đâu còn chút lương tâm
con người ?...
7.5.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét