Người
Khách Lạ
chuyển thể từ thơ Xuân Diệu
Hãy nán lại cùng nhau ân
ái
Trăng đêm nay lạnh quá người
ơi
Rượu tàn rỏ giọt sương rơi
Khách đi thì cũng một thời
trăng hoa …
Trăng sáng quá vi vu gió
thổi
Ngả đầu say mềm mại mê ly
Ngạt ngào bên trái tim côi
Cung đàn non nỉ đất trời
mênh mang
Hồn phiêu lãng lỡ làng huyền
ảo
Ánh nguyệt soi bồng đảo
trái son
Dạt dào mây dải đầu non
Có thương sông nước trăng
còn lệ rơi ?
Thoáng rờn rợn ngậm ngùi
lòng biển
Đêm hoang vu lận đận triều
dâng
Ái ân du khách nhẹ nhàng
Một đêm như ánh trăng vàng
lướt qua
Nguyền dệt võng đung đưa
cánh sóng
Bọt bèo trôi qua ngả thác
ghềnh
Hương hoa nhụy rưã tình
anh
Tóc mây thêm rối buộc mình
đêm nay…
Rồi cũng hết bướm bay ong
rã
Đêm lại đêm lạnh lẽo thịt
da
Giai nhân đợi gốc sồi già
Sông trăng bến nước la đà
trời xanh
Người kỹ nữ vén mành xoã
tóc
Cuộc du dương tang tóc
làng chơi
Viễn du bận chuyến xa khơi
Phảy tay nuối tiếc một đời
tài hoa
Gà xao xác trăng ngà lạnh
buốt
Chăn chiếu xô tha thiết
người đi
Một đêm thuyền hững hờ
trôi
Áo xanh khuất nẻo người ơi
còn về ?
6.3.2010 Lu Hà
Lương Tâm
Trần Thế
theo bài viết cuả Mỹ Linh
và MS Nguyễn Trung Tôn
Nguyễn Trung Đức mới mười
hai tuổi
Bị một đòn chính trị báo
thù
Diễn đàn kể nỗi khổ đau
Cha thì bị giết mẹ tù lẻ
loi
Lũ chúng nó một bầy chó
sói
Là công an mạng lưới rình
mò
Lệnh trên vu cáo trẻ thơ
Đức là phản động đánh cho
mù loà
Trong bệnh viện rên la đau
đớn
Người mẹ hiền uất hận bi
thương
Cưả nhà ruộng đất mất
không
Trắng tay ruột thắt thê
lương thế này
Một linh mục ngậm ngùi bác
ái
Nguyễn Trung Tôn tê tái
chúng sinh
Vinh quang sáng cả trời
xanh
Thương người hoạn nạn lênh
đênh nổi chìm
Đón Trung Đức Nam Đàn huyện
đó
Tỉnh Nghệ An quê cuả Chí
Minh
Đầm đìà máu chảy hôi tanh
Ăn chia đảng cướp xú danh
họ Hồ
Cất tiếng gọi mục sư tâm sự
Lên diễn đàn thế giới tự
do
Gia đình chia sẻ ưu tư
Mỹ Linh hải ngoại âu sầu
thở than
Ngày thứ bảy bình yên trên
mạng
Giọng trẻ thơ truyền khắp
năm châu
Nỗi oan mất đất mất nhà
Tháng năm kiện cáo mịt mù
sương rơi
Cha bị đánh ném trôi sông
nước
Xã hội đen che dấu phi
tang
Công an chôn vội chôn vàng
Bịt mồm dư luận thảm
thương não nùng
Đọc trên mạng động lòng trắc
ẩn
Nguyễn Trung Tôn khổ tận tới
nơi
Xót thương trẻ nhỏ mồ côi
Nuôi cho ăn học nên người
thẳng ngay
Tỉnh Thanh Hoá nghe lời
xúi giục
Bọn công an từng bước chia
nhau
Nhà trường hàng xóm gần xa
Khắp nơi đe doạ ta bà nhiễu
nhương
Đảng vận động tuyên tuyền
nhồi sọ
Xui trẻ con khủng bố hại
nhau
Dập vùi đày đoạ nhuốc nhơ
Xoá tình nhân loại bạc màu
thế nhân
Chúng chặn hết mọi nguồn
sinh kế
Với những ai đòi hỏi tự do
Trẻ con cũng chẳng buông
tha
Tận cùng sinh lý hận thù
tiểu nhân
Hãy nhớ lại những năm cải
cách
Hồ Chí Minh thảm cảnh dầu
sôi
Hàng nghìn điạ chủ đầu rơi
Chắp tay thề thốt sưả sai
tức thời
Sai tướng Giáp sụt sùi giả
bộ
Sau hậu trường sặc suạ cười
vang
Tiến lên xã hội thiên đàng
Buá liềm cờ đỏ hãi hùng
phô trương
Khắp nơi trốn giáo đường
xây cất
Sư quốc doanh tha thiết
nguyện cầu
Vịt vờ tư tưởng già Hồ
Yêu ma cộng sản được đà đà
đảo điên
Treo la liệt bằng khen cờ
đỏ
Ảnh râu xanh trấn giữ ê chề
Tụng kinh giáo lý Mác Lê
Đầu dê thịt chó dầm dề rượu
say
Nguyễn Trung nghiã tai bay
vạ gió
Con mục sư thảm hoạ vạ lây
Mới mười lăm tuổi thơ ngây
Đánh cho thâm tím mặt mày
xác xơ
Thù giai cấp lu loa trần
thế
Lệ u sầu chống chế than
ôi!
Giang sơn là cuả những ai
Lương tâm xao động tình
người còn không?
23.5.2010 Lu Hà
Đỉnh Cao
Tăm Tối
Cậy có tí văn chương bồi
bút
Trường Nguyễn Du chăm chút
tôi đòi
Sông pha giưã chốn bụi đời
Kiếp thân nô bộc lạc loài
biết chưa?
Nơi hải ngoại bôn ba kiếm
chác
Giọng cuả ai cục tác đong
đưa
Gà già ăn quẩn cối ma
Bôi tro trát phấn mặt thoa
da mồi
Thân xác đó một thời dê
cáo
Tiếc làm chi thảm hoạ lầm
than
Lão già hãm dục cô thân
Hư danh đạo đức rũ tàn đầu
xanh....
Nay có kẻ răng nanh mỏ đỏ
Lưỡi cú diều tráo trở nịnh
khen
Cả đời yêu nước rỉ rên
Tội nhân thiên cổ đàn em
gánh dùm
Khéo đun đẩy giật giàm bấu
víu
Vững lòng tin phe lũ lọc
lưà
Theo đòi chủ nghiã ba xu
Cúc cung tận tụy ngọn cờ đảng
treo
Cơn sóng hận vụng chèo
khéo chống
Nhiệm vụ trao chiêng trống
ly khai
Mưu toan kế sách con bài
Nưả trong thì đỏ nưả ngoài
thì xanh
Chửi mấy đưá tội danh sẵn
có
Lũ đàn em chó má côn đồ
Thông tin dư luận mơ hồ
Không che được nưã thì ta
thẳng thừng
Thà thí tốt qua sông cứu
chuá
Vẫn mẹo xưa tà đạo gian
ngoan
Đỉnh cao chói lọi cò văn
Văn chương hiện thực điếm
đàn nhục thay!
3.8.2009 Lu Hà
Xuân Tóc
Đỏ
Cơn gió bụi dặm đường trần
ải
Đã bao muà khổ lụy bi ai
Hôm nay được một trận cười
Có Xuân Tóc Đỏ trò vui cho
mình
Bỗng sao xuyến trời xanh
mây động
Gió lao xao sương rụng
vàng phai
Bọt bèo giun dế nổi trôi
Nghe Xuân Tóc Đỏ giãi bày
nguồn cơn
Vẫn biết thế tiểu nhân đắc
chí
Mộng cuồng say tăm tối lu
mờ
Mấy ai thi sĩ làm thơ
Giúp Xuân tỉnh ngộ qua bờ
u mê
Đường danh lợi tỉ tê cay đắng
Mộng thi nhân điêu đứng
tâm can
Hư thân bọt nhãi tâm thần
Bán buôn liêm sỉ linh hồn
tàn vong
Cố chèo néo Tây Đông vây
cánh
Hội đồng ơi, chán cảnh ê
chề
Mở mồm đấu tố khen chê
Hẹp hòi ti tiện dầm dề trần
căn
Xuân lăn sả giở điên giở dại
Sướng cái mồm bọt nhãi bon
chen
Thương thay cho kẻ vô
duyên
Không quen không biết cưạ
kèn văn chương
Ai là kẻ huyênh hoang cao
ngạo
Kéo mây đen lệ rỏ trần
gian
Đỉnh cao trí tuệ vô vàn
Văn nô bồi bút thấm nhuần
chủ chương
Xuân Tóc Đỏ phát khùng chửi
đại
Uế xú hoài la lối chơi vơi
Than ôi, cũng một kiếp người
Muá may gây sự trò cười cũng
vui
Ta chiêm ngưỡng mê say lạc
thú
Nhờ văn thơ mới hiểu cuộc
đời
Việt Nam xa cách xa xôi
Tâm linh tính cách triệu
người khác nhau
Bao kỷ niệm thiết tha trìu
mến
Bóng xa mờ tan biến hoang
vu
Đầu năm nhạt nhẽo làm sao
Nghe Xuân Tóc Đỏ càng đau
đớn lòng
Người như Xuân tang thương
cằn cỗi
Bọt phù xa rác rưởi theo
giòng
Tự hào sông nước quê hương
Ngàn năm vẫn có con rồng
cháu tiên!
15. 1.2010
Tiễn Bạn
Lên Đường Tòng Chinh
chuyển thể thơ cuả Thâm
Tâm
Đưa tiễn bạn mà buồn rười
rượi
Tôi có nghe sóng dội trong
lòng
Hoàng hôn rỏ giọt sương
trong
Thách ghềnh mây phủ bước
đường trần ai
Bụi hồng trần người đi kẻo
mỏi
Xa gia đình lầm lũi dửng
dưng
Không sông thiếu bóng
trăng suông
Nỉ non hò hẹn dở dang lỡ
làng
Dáng côi cút tơ vương lối
nhỏ
Dặm nẻo xa ấp ủ chinh nhân
Quyết nuôi chí lớn phong
trần
Thương người Li Khách dấn
thân mịt mù
Mẹ ở lại ba thu mòn mỏi
Chẳng an tâm còm cõi chờ
mong
Hoa sen nở rộ ao làng
Khuyên em hai chị tuôn
dòng lệ rơi !
Chiều hôm trước tỉ tê trò
chuyện
Nhắn nhủ hoài căn dặn thiết
tha
Sáng nay trời chưả vào thu
Em trai mắt biếc nghẹn
ngào khăn tay
Em bé nhỏ chia ly bịn rịn
Đi thật rồi biết đến khi
nao
Bao giờ anh trở lại nhà
Mẹ thà như chiếc lá đa cuối
muà
Khăn tay ướt đầm đià nhỏ lệ
Chị thì coi hạt bụi mù xa
Em cay giọt rượu la đà
Đời say như mấy muà thu lá
vàng
Gió heo hút nưả vầng trăng
tỏ
Mây thu về bóng đổ thềm
vương
Ngậm ngùi Li Khách khóc
thương
Tiếng đời xô động chiến
trường gọi Anh !
16.2.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét