Hoa Trái
Muà
Cảm tác theo ý tưởng Ngọc
Thiên Hoa:" Chỉ Là Giấc Chiêm Bao"
Heo hút đồi hoang rụng
cánh tàn
Sững sờ đâu biết có ngày
xuân
Đoá lòng nở rộ hoa reo phấn
Réo rắt chim reo quả trái
muà
Thơ thẩn ven sông mộng chẳng
ngờ
Buồm căng no gió sóng xô bờ
Bến mơ huyền dệt bao nhung
nhớ
Muối mặn thuyền say lại thẫn
thờ
Sáng nắng chiều mưa, bướm
lẳng lơ
Chạnh lòng tê tái đoá hoa
khờ
Trời già lồng lộng thường
quen thói
Cho khách phong trần bao vẩn
vơ
Lưu luyến hồn xưa khói nhạt
nhoà
Dạt dào hương vị thuở
thương yêu
Môi kề má ấp thời say đắm
Tỉnh dậy kinh hoàng đau xiết
bao
Từ đó trở đi rụng lá sầu
Muà thu hoa héo khóc
thương chiều
Bâng khuâng gió lạnh vầng
mây tái
Người đã đi rồi bao xót
đau
Thấm thoát thoi đi thật phũ
phàng
Lòng tôi tan nát đoá hoa
tàn
Trời xa khuất bóng đường
muôn dặm
Mang bóng tình quân lộng
gió ngàn
Nhớ lại làm chi luống thẹn
thùng
Tình ai vĩnh viễn quyết
sang ngang
Thuyền say sóng nước lòng
tôi lạnh
Lỡ hẹn dòng trôi khéo bẽ
bàng
Thoang thoảng buồn than trận
gió nồm
Bên tai lạnh lẽo nỗi
thương tâm
Giăng tơ kéo lưới làm chi
nhện
Kéo kén vương tơ vụng mối
tằm
Lầm lỡ cho nên sự nhỡ
nhàng
Phù du trôi nổi mệnh vô
thường
Bọt bèo tan vỡ tình say đắm
Chấp chới chơi vơi lạc
giưã dòng
Thăm thẳm trời cao nhạn lẻ
bầy
Hoang tàn chiều lạnh gió
thu đông
Chim xa tôi đếm từng đôi
lưá
Mà đời tôi lặng giưã hư
không
Vưà mới gặp nhau lại ngoảnh
đi
Ngại ngùng khó nói lúc
chia tay
Muà xuân vưà chớm vàng thu
gọi
Bể sầu đông lạnh tháng năm
đầy
Oán hận làm chi chuyện đã
qua
Lòng còn thổn thức đến bao
giờ
Biển thương bến nhớ đừng
mong nưã
Hồn về gửi mộng giưã đêm
sao
Ở lại mình tôi giông gió
mưa
Bao nhiêu cay đắng nỗi u sầu
Ngọt ngào khao khát hồn cô
quạnh
Đêm tàn canh lệ xót thương
bao
22.7.2009 Lu Hà
Bài thơ này tôi tôi cảm tác
theo ý tưởng cuả nữ thi sĩ Ngọc Thiên Hoa.
Nói là họa thơ cũng không
hẳn đúng, vì một vài chữ cuối cùng thuộc về vần bằng tôi đã tự ý biến đổi đi
cho hợp với cảm xúc cuả tôi.
Đã là họa thơ thì phải dứt
khoát tuân thủ và chỉ được phép giữ nguyên và dưạ theo vần bằng cuả tác giả.
Cho nên xin phép nữ thi sĩ
tôi gọi là nưả hoạ và nưả cảm tác theo ý tưởng cuả tác giả và cả cuả tôi. Tôi gọi
là "Hoa Trái Muà".
Hoa Trắng
Áo Dài
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc
An
Hai mượi năm lẻ rụng hoa
đào
Lã chã sương gieo lá xác
xơ
Con nhớ mẹ về trăng cổ độ
Hoang sơ năm tháng mộng
thành thơ
Phượng vĩ não nùng rét chớm
sang
Đìu hiu gió thổi cúc gieo
vàng
Gọi muà xá tội thương trần
thế
Cứu rỗi cô hồn xoá bóng
dương
Phất phơ tà áo trắng trần
gian
Đếm bước rêu xanh bục đá
mòn
Lẽo đẽo theo sau đi lễ Phật
Chuông chuà văng vẳng tiếng
lòng son
Lấp lánh xinh tươi một đoá
hồng
Làn mội thắm đỏ dễ thương
không?
Mẹ cười như thể muà xuân đến
Sưởi ấm lòng con sợi nắng
vàng
Hai mốt năm rồi trận bão
giông
Xa hương đất khách xót
trong lòng
Còn đâu bên mẹ trăng huyền
ảo
Côi cút lên chuà nỗi nhớ
thương
Lễ hội năm nay rụng cõi đời
Ngậm ngùi bông trắng lệ từng
rơi
Xót đau thân thế hoàng hôn
xuống
Tựạ cưả trông mây lại khóc
rồi ! ! !
9.1.2010 Lu Hà
Hoang Chiều
Ảm Đạm
hoạ thơ Chính Nguyên
Gió lảo đảo giưã hoang chiều
ảm đạm
Dòng sông xanh chìm nổi bọt
bèo tan
Em lang thang nơi chân trời
góc biển
Bay về đâu chim chóc khóc
điêu tàn
Mây lãng đãng vi vu ngoài
hải đảo
Sóng dập vùi bao thân xác
bi than
Tóc xương trắng dặm đường
xa thê thảm
Lệ sương trào trong ánh mắt
hoàng hôn
Lê chân bước bóng gày quen
lối cũ
Rũ chân tường rêu mốc đón
giao thưà
Bụng lép kẹp ngóng trăng
vàng cổ độ
Nghe côn trùng rên rỉ suốt
canh khuya
Em ra đi biết bao giờ trở
lại
Đậu chốn nào nơi sóng biển
mù sương
Áo em trắng bụi đời vương
hoài niệm
Lá thu vàng tơi tả rụng
chiều hoang
7.1.2010 Lu Hà
Hoàng Hôn
hoạ thơ Thanh Huyền
Thơ thẩn hoàng hôn đượm má
hồng
Sầu đong năm tháng lận vào
trong
Anh xa biền biệt vui người
mới
Có nhớ tình em giưã nẻo đường?
Cát trắng sương mù bãi biển
hoang
Thuyền ai thấp thoáng khói
tơ mùng
Nao nao cỏ lạnh con đường
cũ
In dấu chân anh lá ngập đường
Phưọng vĩ quê nhà đã trổ
hoa
Anh ơi! Còn nhớ nhụy hoa đầu
Quê hương nghèo khó lòng
son thắm
Biết có ngày nào ta có
nhau?
Câu truyện tình xưa ai nỡ
quên
Ngàn thu trăng nhớ khóc
Huyền Trân
Khắc Chân can đảm vào hang
sói
Công Chuá trở về với nước
non
Nếu có ngày mai mộng cuối
trời
Mong sao cho lại được
thành người
Hoàng hôn em đợi nơi đầu
sóng
Anh nhé yêu em trọn cuộc đời
Anh đã đi rồi, anh ở đâu?
Nỗi niềm em gưỉ đám mây xa
Hoàng hôn tắt bóng chân trời
rộng
Em nhớ anh nhiều, anh mến
yêu!
16.9.2009 Lu Hà
Hoàng Tử
Ái Tình
Đứt duyên hạ giới một đường
tơ
Luyến aí tình chàng nửa
gió mưa
Có lẽ dương trần vương
nghiệp chướng
Đưa ma hoàng tử nhớ chiều
thơ .
Thiên hạ họ mê say đắm ông
Mà tôi ngao ngán mới buồn
không
Trái tim chẳng thuận lòng
thi sĩ
Đặt bút xin đừng chớ bẻ
cong .
Ai dám chắc rằng yêu thiết
tha
Tình trường ân ái suốt
canh thâu
Hay là mượn bút mua danh
hão
Thuyền nặng trăng suông một
chuyến đò ?
Chẳng nhẽ kiếp người chẳng
có thơ
Ngợi ca nam nữ mối tình đầu
Sống bằng chỉ thị và văn bản
Khẩu hiệu tuyên truyền
nâng cõi mơ ?
Hoàng tử như ông một mảnh
thơ
Nhạt như nước ốc mặn như
dưa
Cay như giềng mẻ chua mùi
dấm
Chẳng có yêu thương chẳng
mặn mà...
Ông ghét Hữu Loan Hàn Mạc
Tử
Tình người như thể giấc
chiêm bao
Thương yêu ông bảo: loài
tư sản
Thối cả lòng ai cơn gió
mưa...
Thoang thoảng hoa nhài chỉ
có ông
Hồn thơ tinh khiết sạch vô
trùng
Chiều mưa Hà nội đường lai
láng
Thịt chó riệu say vẽ chủ
trương
Bê đê ơi hỡi chàng đâu tá
Thiếu một hồn thơ trái đất
buồn
Lai sinh xin chớ đừng lai
vãng
Kẻo nhỡ giống nòi tuyệt tử
tôn
Tôi chẳng buồn đâu nếu vắng
ông
Cho đời nhẹ bớt nỗi kiêu
căng
Thơ văn như thế đòi vương
miện
Một nén hương thưà kính viếng
ông!
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét