Thương Hồ
Xuân Hương
Tôi đã đọc thơ người thiếu
phụ
Thương vì một nỗi có như
không
Như con cuốc rũ giưã đồng
Phù du bèo bọt biển đông
nghẹn ngào
Thương cha mẹ nhện nghèo
giăng lưới
Vợ chồng Ngâu đắm đuối bên
sông
Ai người quân tử dám thương
Vấn vương một kẻ có chồng
cô đơn
Thương những lúc đông buồn
tê tái
"Kẻ đắp chăn bông kẻ
lạnh lùng"
Hồng nhan trơ cái non cùng
Giang sơn bốn mặt não nùng
biển dâu
Thương lá rụng chân cầu
tơi tả
Từng muà xuân héo uá thu
tàn
Còn ai văn bá thi nhân
Thương trăng bàng bạc cung
đàn dở dang
Thương mái tóc bẽ bàng
sương muối
Mắt huyền đen tức tưởi chiều
tà
Trầm luân lận đận sa bà
Hàng hiên lã chã nhạt nhoà
mưa rơi!
cảm tác khi đọc thơ Hồ
Xuân Hương: Thương
27.10.2012 Lu Hà
Thương Nhớ
U Hoài
Em đã vắng anh từ ngày đó
Dòng Hương Giang mây gió
chơi xa
Cây đào buồn chẳng ra hoa
Vườn xuân hờ hững nhạt
nhoà nắng mưa
Từ buổi ấy anh xa em mãi
Bóng trăng vàng tức tưởi
ven sông
Cô liêu cồn cát mênh mông
Bơ vơ cánh nhạn tha phương
u hoài
Trời xanh ngắt biển khơi
biền biệt
Tiếng dương cầm bỗng bặt
cung thương
Dường tan trong đám mù
sương
Thoảng về làng mạc vấn
vương sớm chiều
Đêm thanh vắng tiêu điều
vóc liễu
Hàng cau gày dáng điệu đứng
yên
Mây vàng ngơ ngẩn triền
miên
Côn trùng tấu khúc ưu phiền
sầu tư
Kể từ đó từng thu lá đổ
Ngóng anh về tầm tã mưa
ngâu
Rêu phong lau lách chân cầu
Hoàng hôn ủ rũ bạc màu tuyết
pha!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Nhớ Nhung
2.11.2012 Lu Hà
Tình Yêu
Là Gì?
Yêu là giết linh hồn một
nưả
Còn nưả kia tỉnh táo làm
người
Khi yêu mà phải thiệt thòi
Dở khôn dở dại bồi hồi nôn
nao
Yêu tha thiết làm sao cưỡng
lại
Trái tim côi tê tái mảnh hồn
Đợi chờ xao xuyến nụ hôn
Băn khoăn khắc khoải bồn
chồn ngẩn ngơ
Cũng có lúc bơ phờ mệt mỏi
Bởi tình yêu đắm đuối hẹp
hòi
Tương lai mờ mịt xa xôi
Thân tàn ma dại cuộc đời
khổ đau
Yêu chan chưá thêu thuà
ngây ngất
Ruợu bồ đào ánh mắt như ai
Tiên nga tấu nhạc bên tai
Mưa ngàn sóng dội phôi
phai trăng ngà
Yêu cho lắm ghét nhau cũng
lắm
Lòng hận thù ảm đạm thiên
thu
Dìm nhau trong cõi mù sa
Hồn ma tức tưởi la đà trời
mây
Yêu là để đắng cay tủi nhục
Chịu âm thầm tan tác điệu
cười
Mà sao không nói nên lời
Vùng vằng giận dỗi suốt đời
chẳng quên
Kià những kẻ thuyền quyên
quân tử
Chữ tình yêu khó hiểu làm
sao
Mộng hồn ta cứ lao đao
Canh khuya trằn trọc nghẹn
ngào thở than...
Cõi trần thế gian nan khổ
tận
Vướng vào yêu lận đận cho
đời
Phù du trôi nổi luân hồi
Không yêu cũng khổ lạc
loài lẻ loi...!
27.10.2012 Lu Hà
Tôi Bị
Say Nắng
Buổi hôm ấy ban mai ong đỏ
Hòn cù lao tiên nữ trắng
phau
Hương thơm ngây ngất ngọt
ngào
Áo xiêm nhuộm nắng hồng
hào chưa khô
Sóng vỗ nhẹ hững hờ im ắng
Nàng giả đò như chẳng biết
chi
Vi lô tiếng gió thầm thì
Say sưa hương vị ầm ì từ
xa
Tôi mắc cỡ cũng vờ quay mặt
Mặt trời lên nóng rát làm
sao
Ngất ngây cùng nắng thẫn
thờ
Thơ như sắp vỡ tuôn trào
láng lai
Mây gió chán ở đây lảng vảng
Nàng tiên cô buồn chẳng
tránh tôi
Tôi toan hớp cả hương trời
Uớc mình thành cá đớp mồi
trong khe
Trời càng nóng đê mê
choáng váng
Hồn tôi say lạc mộng trời
mây
Tình tôi chìm đắm nơi này
Gỡ ra không được vị cay nắng
vàng...
cảm tác thơ lục bát cuả
Hàn Mạc Tử: Say Nắng
7.10.2012 Lu Hà
Tôi Ghé
Thăm Nhà
Ngày xưa ấy tuổi hồng
chanh cốm
Cô chưa chồng tôi ốm tương
tư
Đường gần tôi cứ vòng xa
Lối này lắm bướm nhiều hoa
dập dìu...
Đường vòng để liêu xiêu vịn
liễu
Thấy cô nàng yểu điệu xinh
tươi
Thướt tha yêu quá đi thôi
Mà sao tôi ngại cô cười
sau lưng:
"Cũng khối đưá trong
làng vương vấn
Phải lòng mình đợi đến
trăng rằm... "
Muà thu lá rụng sang năm
Nhận đồ xính lễ cô làm
nàng dâu...
Kể từ đó uá sầu cỏ dại
Cách cánh đồng mà ngại đường
xa
Dậu nghiêng bầu bí không
hoa
Ghé thăm trống vắng cảnh
nhà buồn teo
Lợn kêu đói ao bèo dầy đặc
Giầu loà xoà trật gốc cau
già
Giếng thơi tràn ngập nước
mưa
Nắng chiều hiu hắt liếp
thưa gió luà
Cha mời hút thuốc lào một
điếu
Mẹ còng lưng mếu máu mời
anh
Tôi ngồi uống nước chè
xanh
Ngẩn nghe chim hót trên
cành trêu ngươi...!
cảm tác thơ Nguyễn Bính:
Qua Nhà
26.10-2012 Lu Hà
Tôi Yêu
Các Nàng Thơ
Tôi cứ mải mê hoài thơ phú
Yêu điên cuồng trăm đoá
hương hoa
Tôi như một kẻ mù loà
Ngập trong bể ái nhạt nhoà
mưa rơi!
Càng dãy duạ chơi vơi huyệt
mộ
Sa vũng lầy cổ độ trăng
soi
Hằng Nga ma nữ ngất cười
Bồng lai dan díu cả nơi điạ
đàng...
Cao hay thấp Trường Giang
đỉnh núi
Suốt quanh năm cặm cụi với
thơ
Nơi này ngao ngán ơ hờ
Chỗ kia chan chưá má đào
ngẩn ngơ...
Để tôi hái đừng ngờ tôi
nhé
Thoang thoảng bay như thể
hoa nhài
Một cười rung triệu cánh
mai
Vạn sấu héo uá Chương Đài
liễu vương
Môi tô thắm trái hồng chín
mọng
Gió dậy thì ảo mộng cốm
tươi
Để lòng xao xuyến bồi hồi
Hồn thơ đắm đuối lạc nơi
cuối trời
Họp nhau lại trọn đời lai
láng
Hỡi tiên nga lảng vảng đâu
đây
Dừng chân lầu ngọc vui vầy
Cùng tôi thù tạc vơi đầy nỉ non
Rượu cứ rót đòi cơn muội tỷ
Chén bồ đào tri kỷ cùng
nhau
Cùng chàng thi sĩ bên cầu
Từng thu lá rụng nhạt màu
phấn son...!
cảm tác khi đọc thơ lục
bát Nguyễn Bính: Lòng Yêu Đương
26.10.2012 Lu Hà
Tránh
Hoài Mãi Sao
Tôi vẫn nhớ mà sao chẳng
muốn
Thấy người tôi yêu nhuốm nắng
chiều
Phập phồng mong đợi bao
nhiêu
Đưa tay hứng gió hương Kiều
thanh cao
Tôi thích nép mình vào
cánh cưả
Nhìn dáng nàng chan chưá
thướt tha
Bước đi ngượng nghịu mặn
mà
Lâng lâng rạo rực bóng tà
đắng tây
Có lần bỗng dâng đầy mạch
máu
Người tôi yêu đôi má đỏ bừng
Ngoài kia sóng vỗ lưng chừng
Lá vàng theo gió ngập ngừng
lại bay
Cũng có lúc men cay sầu tủi
Một mình tôi thui thủi cô
liêu
Gặp nàng tôi giả bộ kiêu
Sá gì cô gái mĩ miều đáng
yêu
Rồi hối hận liêu xiêu chuếnh
choáng
Thấy người yêu thấp thoáng
bên bờ
Nhẹ nhàng cởi tấm hoa đào
Vốc tay đáy nước dạt dào
xôn xao
Tôi đâu muốn đoạ đầy thân
xác
Lén nhìn theo từng bước Tiểu
Kiều
Phải tôi hay mắc cỡ nhiều
Nõn nà sắc đẹp tiêu điều
hoàng hôn...!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử:
Tôi Không Muốn Gặp
25.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét