Chị Em
Mình
Chồng cuả chị em vưà mới
cưới
Chị em mình đắm đuối một
người
Tơ hồng sợi chỉ bồi hồi
Dưa cà cải muối nưả nồi
canh chua
Đèn vụt tắt gió luà khe cưả
Thú vui cùng chan chưá mặn
mà
Chia đều từng áng trăng
ngà
Bến duyên dìu dặt Hằng Nga
mỉm cười
Gần được ấm xa thời lạnh lẽo
Tìm cái giần lại trẹo sang
sàng
Được muà luá tốt khẽ khàng
Trời xui hai đưá nhỡ nhàng
gặp nhau
Tùy phận trước duyên sau nối
tiếp
Chuyện yêu đương tiền kiếp
bể dâu
Tháng năm dầu dãi mái đầu
Mỵ Châu Trọng Thủy còn đau
đến giờ
Ai khiến được dài lâu trời
đất
Gối chăn chung một mất mười
ngờ
Dập dờn sóng vỗ xô bờ
Ngày qua tháng lại bướm
đào tàn phai
Miệng thiên hạ đố ai biết
được
Con thuyền đời bạc phước
sông Tương
Kể chi mẹ ghẻ con chồng
Tìm đâu ra kẻ yêu thương
con mình
Thì thôi vậy cũng đành tặc
lưỡi
Chị thản nhiên từ mối tình
đầu
Còn em cám cảnh cơ cầu
Hân hoan em nhặt bã trầu về
têm...
cảm tác khi đọc thơ Đoàn
Thị Lam Luyến: Chồng Chị, Chồng Em
7.11.2012 Lu Hà
Kỷ Niệm U
Hoài
Miền ký ức ngậm ngùi trỗi
dậy
Gió đông gào từ đáy biển
sâu
Quê hương thương nhớ dãi dầu
Nắng mưa sông nước chân cầu
khoả chân
Hồn thơ mộng nồng nàn lưu
luyến
Dưới bóng tre xao xuyến
trưa hè
Phượng rơi rả rích tiếng
ve
Lá dưà xào xạc đê mê tình
đời
Thuyền ai đã ra khơi biển
động
Trôi dạt đâu lồng lộng xa
xôi
Lòng buồn thổn thức chơi
vơi
Lênh đênh lạc bến ở nơi cuối
trời...
Bao kỷ niệm u hoài huyệt mộ
Người đi xa mất dấu chân
chim
Hàng thông ủ rũ im lìm
Sương rơi lã chã trái tim
nghẹn ngào!
cảm tác khi đọc thơ Hương
Nguyên: Miền Ký Ức
14.11.2012 Lu Hà
Mái Trường
Xưa
Bâng khuâng phố cũ màu
sương gió
Hoài vọng yêu đương cả bốn
muà
Tuổi thơm mười sáu say xưa
Hàng mi ngập nắng em chưa
biết sầu
Hồ gươm toả bóng mờ xanh
liễu
Hàng Trống, Hàng Khay dạo
gót chân
Hương trầm thơm ngát nồng
nàn
Ngất ngây hoa phượng trên
sân cỏ mềm
Hè thấp thoáng êm đềm soan
rụng
Tiếng ve sầu áo trắng ban
mai
Tình ươm khoé mắt tóc cài
Dập dìu ong bướm mộng hoài
tương lai
Hai đưá nguyện si mê gắn
bó
Mẹ cha vui thuyền đậu bến
trời
Đường chung lối ngõ bồi hồi
Cùng mơ thảm gấm dệt đời
thêu hoa
Thế mà vậy sa bà lạc lối
Mười năm dài tức tưởi chơi
vơi
Người đi chẳng nói một lời
Kẻ kia nưả kiếp ba mươi tuổi
đời
Đường rộn rã tả tơi lá rụng
Gió thu luà thơm mộng
ngang vai
Trường tan lữ khách thở
dài
Thờ ơ màu tím áo ai nhạt
nhoà...
cảm tác khi đọc thơ Vũ
Hoàng Chương: Phố Cũ
14.11.2012 Lu Hà
Nghề Quan
Thị
Cái cuả quý cha cho mẹ tặng
Nỡ lòng sao lẳng lặng cắt
đi
Tránh sao điều tiếng thị
phi
Đàn ông ngữ ấy còn gì là
xuân
Làm quan thị để gần vua
chuá
Chẳng hề chi mỹ nữ cung tần
Giọng thì the thé dây đàn
Dáng đi ỏn ẻn thân tàn xác
ve
Mười bà mụ ghét chi cuả đó
Cái xuân tình vất bỏ đi
đâu?
Dửng dưng chuột móc mèo
tha
Vo ve mặc kệ thây cha ong
bầu
Đố ai biết phau câu giò chả
Kẻ nào hay là củ hay đầu
Chẳng ông thì hẳn là bà
Ngàn năm khỏi vướng nương
dâu hận tình
Nghề tôi tớ cung đình sang
trọng
Làm công công cũng sướng
cái đời
Vua tin hoàng hậu bồi hồi
Gặp may thiến sứt được thời
gáy to...
cảm tác khi đọc thơ Hồ
Xuân Hương: Quan Thị
13.11.2012 Lu Hà
Tôi Vẫn
Còn Giậu Cúc Tần
Ngày xưa ấy em vưà mới lớn
Vườn nhà tôi mơn mởn cúc tần
Chiều sương em đứng bần thần
Giậu xanh xuân sắc dần dần
thiết tha...
Ngày tạm biệt mẹ cha làng
xóm
Tôi lên đường chí lớn tang
bồng
Em tròn mười tám hương nồng
Chia tay bên giậu nỗi lòng
thương thương
Giọng thỏ thẻ hậu phương
em gái
Đợi chờ anh cha mẹ đỡ đần
Tháng năm hoa lá héo dần
Nắng mưa eo óc cúc tần xác
xơ
Mẹ già yếu bơ phờ đầu bạc
Cha đợi ngày chim hạc qui
tiên
Còn em đã có mối duyên
Họ hàng thúc bách qua thuyền
người ta
Và cho đến một chiều ảm đạm
Tôi thương binh thơ thẩn về
nhà
Có người thiếu phụ đậm đà
Tần ngần trước cưả nhạt
nhoà mưa sa...
Gạt nước mắt nghẹn ngào thảng
thốt
Cảm ơn em thống thiết ghé
thăm
Cúc tần tôi sẽ còn chăm
Riêng tôi chút phận trăng
rằm lẻ loi...
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn
Đại Nghiã: Bên Giậu Cúc Tần
27.10.2012 Lu Hà
Trống Giục
Nắng Vàng
Ngôi trường xao xuyến bồn
chồn
Vôi xanh còn đó ngói son
nét vàng
Làn hương thoang thoảng nhẹ
nhàng
Gót sen áo trắng lâng lâng
má đào...
Nụ cười say những ước mơ
Nhịp đời đẹp quá tôi sao kịp
buồn
Ngả mình trên đám cỏ non
Tôi nguyền: Trọn kiếp giữ
hồn văn thơ
Thảm nhung mấy bận xác xơ
Lá bàng rơi rụng bơ vơ bao
lần
Xuân thu cánh hạc phù vân
Bạn trường mấy lưá tóc dần
hết xanh
Hồn xưa réo rắt trên cành
Lá reo trên mặt hồ thanh lững
lờ
Trưa im ảo não hững hờ
Nắng vàng thôi thúc tôi ngờ
trống vang
Lòng tôi trỗi dậy bóng
nàng
Thướt tha yểu điệu mơ màng
xa xôi
Mà sao đôi ngả chia phôi
Chân đi nghe động bồi hồi
xót xa...!
cảm tác khi đọc thơ Hồ
Dzech: Trưa Vắng
2.11.2012 Lu Hà
Truyện Cổ
Nước Bướm
Truyện cổ tích rằng: vua
nước Bướm
Kén nhân tài hương đượm
tân khoa
Có chàng đậu bảng thám hoa
Xứng danh họ Điệp trang
gia bái đường
Không lấy trạng vua phong
tước hiệu
Rồi gả cô gái rượu mến yêu
Như em anh chả nói điêu
Cấp xe tứ mã sớm chiều bên
nhau
Nàng đẹp lắm mượt mà vóc
liễu
Chẳng khác em yểu điệu thướt
tha
Vợ chồng quan Thám la đà
Mải chơi lạc lối tìm đâu
đường về
Trời sắp tối vườn lê hoa
trắng
Đám mây hồng bảng lảng từ
xa
Bà tiên lúc đó hiện ra
Sao mà đẹp thế ! Tiên mà
em ơi!
Nàng công chuá sụt sùi nhỏ
lệ
Em sợ lắm sứ xở người ta
Mênh mông kià ánh trăng
ngà
Vi vu gió thổi quê nhà xa
xôi
Bà thương hại cả đôi bướm
dại
Hẳn hai con lạc lối đường
về?
Cố hương dặm nẻo sơn khê
Hay là ngủ tạm liệu bề
tính sau
Ở nhà ta thêu thuà gối gấm
Rượu bồ đào bánh tẩm mật
ong
Ái ân cũng có sẵn giường
Mặc trời giông bão biển
đông sóng gào
Vợ chồng bướm nghẹn ngào cảm
động
Ở trọ đêm phòng rộng đuốc
hoa
Sáng ra thấy lốt đổi da
Chồng là anh đó vợ là
chính em.
cảm tác thơ Nguyễn
Bính: Truyện Cổ Tích
24.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét