Trông Sao
Nhớ Vợ
Đêm sao sáng dần lên gió lộng
Lòng trời thương cảm động
trần gian
Ô kià một dải sông Ngân
Đôi bờ sóng vỗ ngập tràn cầu
ô
Anh dướn mắt thẫn thờ mê mải
Mũ Thần Nông tìm mãi ở đâu
Thấy con cò lội vực sâu
Thư cưu ảo não âu sầu chẳng
thôi
Anh rớm lệ nhớ hồi năm ấy
Tiễn anh đi te tái xuống
tàu
Để em ở lại dãi dầu
Nuôi con khôn lớn mái đầu
héo hon
Chòm Bắc Đẩu ngậm hờn tủi
cực
Cũng cô đơn ở góc bên này
Bên kia vĩ tuyến đắng cay
Thân em vò võ hao gày
tháng năm
Chắc em cũng nhớ rằm trăng
sáng
Bế con thơ mong ngóng chờ
chồng
Hỏi rằng chung một khoảng
không
Nỡ sao xa cách đoạn trường
chia ly
Cũng có đêm não nề rên rỉ
Không trăng sao ti tỉ côn
trùng
Tối đen buồn bã vô cùng
Chập chờn đom đóm hãi hùng
đêm thâu...
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn
Bính: Đêm Sao Sáng
29.10.2012 Lu Hà
Linh Hồn
Xa Lạ
Hồn ảo não lạy van tha thiết
Hồn thê lương bám diết tôi
hoài
Đầy hương không dám ngậm
cười
Mớm toàn ánh sáng bờ môi
dãi dề
Tôi giả chết no nê vô hạn
Cười vang lên tủi hận mùi
trăng
Thân gày phủ lớp bụi vàng
Hồn nhai ngấu nghiến bẽ
bàng màu da
Thịt tê điếng u sầu rười
rượi
Gió rợn rùng tới cõi vô
biên
Tôi dìm hồn xuống vũng đen
Ánh trăng nhầy nhụa cơn
điên hãi hùng
Hai chúng tôi não nùng thảm
thiết
Rồi bay lên tới một hành
tinh
Ngả nghiêng lăn lộn muôn
hình
Gào lên rợn óc thất kinh
Ngân Hà
Rồi lao xuống âm u điạ phủ
Hồn là ai tôi có nào hay
Dẫn hồn đi suốt đêm nay
Hồn càng mệt lả đoạ đầy
xác tôi...!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Hồn Là Ai
17.11.2012 Lu Hà
Làm Sao
Chưà Được
Trà rượu gái cả ba thứ ấy
Cứ lăng xăng nó quấy rầy
ta
Có chăng chưà rượu chưà
trà
Chưà sao được nổi đàn bà
trời ơi!
Thành Nam Định ăn chơi
khét tiếng
Sáng cô đầu chiều nứng tổ
tôm
Nợ nần chuá Chổm chồm hôm
Ngày mai ông đỗ chó xồm
cong đuôi
Phận nghèo khó đành thôi
phải chịu
Bán cưả nhà cầm cố cho qua
Tám khoa đẫm lệ mưa nhoà
Quan trường hủ lậu mù loà
tối tăm
Tế thành Cao con tằm ăn lá
Nhả ra tơ nào có ích chi
Trò đời quen thói chia xôi
Phí công đèn sách tả tơi bốn
muà
Chán thế cuộc ông vui cho
đã
Rượu đàn bà ba thứ lăng
nhăng
Ương ương dở dở lằng nhằng
Văn chương ba thước bẽ
bàng Khổng Nho.
cảm tác thơ Trần Tế Xương:
Ba Thứ Lăng Nhăng
19.11.2012 Lu Hà
Tình
Riêng Mịt Mù
Nghe vang vọng một thời da
diết
Sài Gòn Ơi! Thảm thiết tên
người
Thơ ngâm kỷ niệm xa xôi
Chiều thu nắng nhạt chơi
vơi biển sầu...
Đời thứ lữ dãi dầu phiêu bạt
Ong bướm buồn bát ngát trời
mơ
Bần thần xơ xác bơ vơ
Lòng đau như cắt đôi bờ tử
sinh...
Đêm bừng tỉnh giật mình
sám hối
Ngày và đêm trăn trối như
nhau
Không gian tràn ngập âm u
Vành tang nấm mộ vi vu gió
luà...
Mưa rả rích đầu bù tóc rối
Căn phòng hoang chôn cõi
cô liêu
Men cay rượu đắng nhớ nhiều
Nỗi niềm tâm sự tiêu điều
canh thâu...
Cảnh đông tàn xuân thiều
tình tự
Hồn chập chờn chan chưá
thâm sâu
Say xưa như thuở ban đầu
Sông Hương núi Ngự chân chầu
nỉ non...
Muà phượng vĩ sóng cồn biển
gọi
Tiếng ve sầu đắm đuối rừng
thiêng
Hồn điên lồng lộn ngả
nghiêng
Có ai đến gỡ tình riêng mịt
mù...!
cảm tác khi đọc thơ Mai
Hoài Thu: Hồn Điên
17.11.2012 Lu Hà
Tình Trường
Ái Ân
Người thiếu phụ phong
sương tuyết lạnh
Xiêm y dài như cánh phượng
bay
Tóc mây loã xoã ngang vai
Làn mi cong ướt Liêu Trai ảo
mờ
Má ửng đỏ đường tơ xao xuyến
Mười búp măng trắng nõn ngọc
ngà
Hương đào ngây ngất mượt
mà
Môi hồng quyến rũ nhạt
nhoà trần ai
Ta thất thểu từ nơi âm phủ
Hồn lang thang phong vũ y
vân
Chơi vơi trước cảnh thanh
tân
Trái tim bấn loạn bần thần
ngẩn ngơ...
Đêm bừng sáng say xưa sàm
sỡ
Giai nhân nhìn bỡ ngỡ hờn
duyên
Dạt dào sóng vỗ vô biên
Lả lơi ong bướm lạc miền
hư vô...
Ôm ghì chặt bên bờ ảo vọng
Hôn cho nhau biển động
sóng cồn
Chìm trong khoái lạc đòi
cơn
Quên đi tất cả nỗi buồn thế
gian...
Bao đau thương chôn vùi
khoả lấp
Ngưạ truy phong bão táp
điên cuồng
Tình ca chắp cánh mênh
mông
Dấn thân lãng mạn canh trường
ái ân....!
cảm tác khi đọc thơ Thi
Nguyên: Rong Chơi Miền Vân Vũ
16.11.2012 Lu Hà
Cánh Chim
Dãi Dầu
Hoàng hôn xuống vui buồn đắm
đuối
Cánh chim bay rười rượu cuối
trời
Không gian lướt mướt mưa
rơi
Mây hồng xơ xác về nơi chốn
nào?
Gom mộng ảo u sầu biển cả
Thổn thức lòng cổ độ trăng
soi
Bờ yêu bến nhớ chơi vơi
Cánh đào tơi tả cảnh đời
bi ai
Xứ xở lạ năm dài tháng tận
Muà đông về lận đận sớm
khuya
Dìu nhau sương tuyết đầm
đià
Bát cơm manh áo bên bià rừng
hoang
Biển vô tận cuồng phong
gió giật
Thuyền ra khơi ghì chặt
mái chèo
Băng qua ghềnh thác cheo
leo
Dăm ba bảy đưá lộn lèo
tang thương
Lũ chúng ta bốn phương
trôi dạt
Đoá phù dung thảm thiết
chân cầu
Bọt bèo vùi dập biển sâu
Hải âu cánh trắng dãi dầu
gió sương...!
cảm tác khi đọc thơ thất
ngôn bát cú cuả Hương Nguyên: Hoàng Hôn Buồn
15.11.2012 Lu Hà
Hồn Được
Giải Thoát
Ta há miệng cho hồn vang vọng
Trời thiêng liêng muôn trượng
tầng mây
Mừng vui hư lãng cuồng say
Chìm trong sáng tối đêm
ngày mênh mông
Nơi cảnh giới trầm hương vắng
lạnh
Hồn ngẩn ngơ lóng lánh
trăng sao
Gió gầm điạ chấn lao xao
Muôn vàn thể phách lao đao
hãi hùng
Cả hơi hám thê lương thảm
thiết
Hồn trơ vơ không biết về
đâu
Cô đơn lạc lối âm u
Mê man bất tỉnh hồi lâu ngỡ
ngàng
Rồi hoảng hốt nhập hàng tử
khí
Vùng không gian tê tái
hoang vu
Bùi ngùi rớm lệ sững sờ
Hồn ơi, phiêu bạt bao giờ
thì thôi?
Hồn dãy duạ ra ngoài tâm
não
Hết đau thương sa đoạ xác
thân
Ngoài vòng trí tưởng nhân
gian
Ngao du khắp nẻo đằng vân
biển hồ
Xác ai hút hồn vào bấn loạn
Ngấm dần trong thân phận
điêu tàn
Thở ra sương trắng nồng
nàn
Cho sơn hà biết muôn vàn
khí âm
Xác quằn quại nỗi niềm tan
rưã
Chẳng buồn sao thiên hạ hững
hờ
Hồn cười man dại dưới trời
Kêu rên hoảng loạn chơi
vơi não nề
Hồn linh thiêng không hề
chết lặng
Giải Ngân Hà sáng láng vô
biên
Yêu thương một khối còn
nguyên
Hồn lià khỏi xác ưu phiền
lià tan
Hồn thoát khỏi thân tàn
điên dại
Hồn ra đi chẳng đoái hoài
chi
Vi vu thông trúc thầm thì
Bình an thượng lộ sơn khê
dặm trường!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử : Hồn Lià Khỏi Xác16.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét