Áo Bông
Long Bào
Đã xấp xỉ ba mươi mấy tuổi
Nưả cuộc đời trăn trối với
ai
Trăm năm một giấc mộng dài
Lạc xuống âm phủ tuyền đài
ngẩn ngơ
Ví cho đỗ được là quan lớn
Thì cũng xa vào chốn bướm
đào
Ra giêng sẽ cưới nàng hầu
Con sen đưá ở sang giàu vẻ
vang
Nơi đất sỏi rồng vàng ẩn
náu
Mong dãi dầu biển cả nương
dâu
Tính chi cho bạc mái đầu
Hàng Thao thử xuống ngón
chầu đập chơi
Đời chó đá tả tơi ngắc ngoải
Tế thành Cao tê tái mãi
hoài
Cáo cầy thì cũng thế thôi
Dụt dè sĩ khí lòi đuôi chuột
chù
Kià Tự đức thâm u lầu ngọc
Cả triều đình bái phục lạy
ông
Tớ đây thì cũng giống rồng
Muà hè chảy mỡ áo bông
long bào
Vua chữ nôm có cô hoàng hậu
Hồ Xuân Hương cùng tớ đẹp
đôi
Cùng loài long phụng cả
thôi
Trầm luân bể khổ chơi vơi
bụi trần.
cảm tác khi đọc thơ Trần Tế
Xương: Cảm Hứng
20.11.2012 Lu Hà
Ai Khôn
Ai Dại
Thiên hạ đua nhau khôn hay
dại
Chẳng biết ai là kẻ dại
khôn
Khôn nghề cờ bạc đâu ngoan
Văn chương có dại thế gian
ngậm sầu
Thơ phạm húy sống lâu vạn
đại
Danh để đời ấy thế lại
khôn
Uế xù bồi bút luồn trôn
Văn chương xu nịnh bán hồn
quỷ ma
Bầy quỷ đỏ yêu tà bá đạo
Lọc lưà nhau chó má điêu
ngoa
Buôn dân bán nước cậy giàu
Khôn khôn dại dại biết đâu
mà lần
Thế mới biết trần gian thủy
hoạ
Cõi u mê nghiệp quả sa đà
Khôn như Tần Cối ngày xưa
Nhạc Phi tưởng dại hoá là
lại khôn
Hoàng thái hậu tưởng khôn
hoá dại
Nguyễn Thị Anh chết thối
ai chôn?
Chặt đầu Nguyễn Trãi pháp
trường
Nữ nghi học sĩ bóng hồng
sao khuê
Khôn táng tận như Lê đức
Thọ
Mồ mả kia ngập nguạ phân
tươi
Ngàn năm để lại tiếng cười
Khen chê nức nở bọ giòi ruồi
bâu.
cảm tác thơ Trần tế Xương:
Dại Khôn
22.11.2012 Lu Hà
Cát Bụi Hồng
Trần
Chiều Đà Lạt hương hồn ảm
đạm
Em trở về thăm thẳm hang
sâu
Sương rơi ướt đẫm mái đầu
Hàng thông gió lộng nương
dâu nhạt mờ...
Đồi sim tím nấm mồ cỏ dại
Cánh đồng hoang tê tái
lòng em
Vẳng nghe khúc nhạc êm đềm
Dương cầm Thánh lễ từng
đêm não nề...
Hồn phiêu lãng bốn bề mưa
gió
Có biết chăng thiếu phụ
lang thang
Chiều nay câm lặng bẽ bàng
Bước chân nằng nặng dở
dang lỡ làng...
Thế là hết thiên đàng mộng
tưởng
Cõi trần gian âm hưởng đớn
đau
Từng xuân héo uá phiến sầu
Âm dương đôi ngả biết đâu
nẻo về...
Nay chẳng được vỗ về an ủi
Một mình em thui thủi anh
ơi!
Bao nhiêu ân ái một thời
Tan vào dĩ vãng nưả đời đắm
say...
Dòng nước chảy đắng cay biền
biệt
Giọt châu sa thống thiết
bi ai
Nghẹn ngào thổn thức
Chương Đài
Thương cho cành liễu canh
dài mưa chan...
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Anh Đi Rồi...
26.11.2012 Lu Hà
Chơi Vơi
Cánh Buồm
Sợi tình vướng muà đông
băng giá
Tuyết sương pha cho má em
hồng
Cánh chim lẻ bạn trên đồng
Mênh mông cồn trắng hàng
thông rì rào...
Sóng biển dội nơi nao chẳng
biết
Hồn theo mây ngây ngất
sông trăng
Nhớ thương khao khát bẽ
bàng
Hàng hiên thánh thót mơ
màng chiêm bao...
Thơ lạc lối xôn xao bến gọi
Giưã đêm khuya đắm đuối gợi
sầu
Tình buồn hồn sẽ về đâu?
Bờ môi giá lạnh chân cầu
thở than...
Hồn lạc lõng trần gian
trăm nẻo
Cảnh chợ đời bạc bẽo như
vôi
Nhớ ai lòng lại bồi hồi
Lênh đênh biển cả chơi vơi
cánh buồm...
Thuyền mất lái sao hôm chỉ
lối
Cuối canh trường tức tưởi
sao mai
Trùng dương mù mịt bi ai
Phương trời vô định u hoài
sao băng...!
cảm tác thơ Hoà Đàm: Tìm
Anh
23.11.2012 Lu Hà
Đểu Cáng
Lưu manh đểu cáng hàng cóc
cụ
Hỏi lão ở đâu? Lão ở Liêm
Trông xa bóng dáng hom hem
Trăng hoa giả bộ kèm nhèm
mắt lươn
Để nhìn gái sán gần cho rõ
Soi mói từng mụn cá lông
tơ
Dâm dê vào loại trống cồ
Lê la trẻ nhỏ lẳng lơ gạ
tình
Còn tấp tểnh răng nanh mỏ
quạ
Miệng cú diều xiên xỏ ba
que
Xa gần khét tiếng miền quê
Mắng cha chửi mẹ ê chề tổ
tiên
Hay ăn vụng lại nghiền thịt
chó
Trong làng chơi qụịt nợ cô
đầu
Sở Khanh vào hạng thặng
thưà
Thân tàn ma dại nó chưà ai
đâu
Theo cách mạng lúc vưà mười
bảy
Giỏi khom lưng bợ gối cấp
trên
Vênh vang thẻ đỏ đảng viên
Thân lươn nào quản bao
phen lấm bùn
Cảm tác thơ Trần Tế Xương:
Đạo Đức Giả
22.11.2012 Lu Hà
Đồi Thông
Mây Khói
Chiều ảo não phương trời
xa tít
Mây mịt mù thảm thiết bao
la
Cánh chim lẻ bạn không nhà
Thẩn thơ lạc lõng đã qua mấy
muà...
Đâu đây đó nhạt nhoà nỗi
nhớ
Mưa giăng đầy lệ nhỏ châu
sa
Con tim thổn thức nỗi đau
Trùng dương khao khát tìm
nhau đôi bờ...
Xứ xở lạ bơ vơ ngày tháng
Làn môi khô mặn đắng than
ôi!
Đam mê cuồng dại tả tơi
Dòng đời nghiệt ngã chân
trời xa xôi...
Một mình lặng bồi hồi đứng
ngắm
Thầm phút giây nồng thắm
ngỡ ngàng
Hương tình ngây ngất muộn
màng
Dở dang chan chưá bẽ bàng
chơi vơi...
Thôi quên nhé câm đi và
nín
Đừng để cho đè nén hàng mi
Phải đâu ăn xổi ở thì
Đồi thông mây khói rầm rì
sương tan...
Cố lê bước đường trần khổ
tận
Đám tro tàn tủi hận gió
mây
Lửng lơ ai oán vơi đầy
Từ nay đoạn tuyệt đắng cay
phũ phàng...!
cảm tác theo thơ Mai Hoài
Thu: Nhẹ Tan Theo Hư Không
16.11.2012 Lu Hà
Gặp Người
Ở Bến Ngân Hà
Chiều dần tối âu sầu da diết
Ai thả hồn tôi một chữ buồn
Không gian lạnh lẽo đòi
cơn
Trời rung lá rụng hoàng
hôn xứ người...
Thương tóc bạc dù mươi dăm
sợi
Hoàng Hạc Lâu Thôi Hiệu
năm nao
Bồn chồn tâm dạ cồn cào
Quê nhà biền biệt mịt mờ
khói sương...
Mới thoáng nghĩ mà lòng
day dứt
Về ngày mai thảm thiết người
ơi!
Lại càng ngao ngán chơi
vơi
Bóng ai lầm lũi ở nơi cuối
trời...
Chòm mây bạc xa xôi phiêu
bạt
Chở hồn ta trôi dạt đi
đâu?
Lang thang tới bến Ngân Hà
Tìm người xưa cũ xót xa đợi
chờ...
Có một kẻ bơ vơ lạc lối
Lại gần ta ướm hỏi đôi lời
Dương trần buồn lắm cô ơi!
Nhân tình thế thái như vôi
bạc màu...
Hồn thi sĩ thiên sầu vạn cổ
Hoài Thu không nhớ thuở Lu
Hà
Thơ ca xướng hoạ la đà
Chư tiên ủ rũ Hằng Nga tủi
hờn...?
cảm tác từ bài thơ đường cuả Mai Hoài Thu: Buồn
24.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét