Xin Hoàng
Hậu Ái Tình Hạ Chiếu
cảm tác thơ Thương Hoài
Thương: Người Tôi Yêu
Tiêu chuẩn kén chồng thần
nghĩ cao
Mong xin hoàng hậu bớt đi
cho
Bàn dân thiên hạ đang bàn
tán
Nhân tuyển đâu còn trong
quốc gia?
Già lão năm mươi tuổi tái
xuân
Trường tình dan díu đã hư
thân
Đảo nhanh mắt cáo mê hồn
trận
Ái dục như mèo dấu cục
phân...
Thoắt cái đời chàng hoá cổ
nhân
Tài năng kém cỏi cũng thơ
văn
Nụ cười nham hiểm yên
thiên hạ
Nắm cả muôn loài khét thế
gian
Thưa rằng: tiêu chuẩn bớt
đi thôi
Cuả độc thời nay khó kiếm
thay
Nguyên thủ phong lưu ba bảy
thiếp
Còn chàng chưa vợ chết lâu
rồi...
Dập đầu chương tấu thần
kêu van
Ai oán dân đen hận thấu trần
Chỉ tiêu đạo đức thời ông
cụ
Trằn trọc năm canh lệ ưá
tràn
Cụ đã đi rồi bao xót xa
Râu xanh khổ hạnh chiụ giơ
đầu
Đàng hoàng chẳng muốn đòi
ăn vụng
Hoàng hậu kén chồng có mấy
ai?
Chú thích: Vô tình đọc
trên mạng tác giả Thương Hoài Thương có đăng bức ảnh một cô gái đẹp như Hoàng Hậu
17.5.2009 Lu Hà
Khi Chúng
Ghét Anh
tặng các văn thi sĩ trong
ngục tù Cộng sản
Đời thi sĩ sinh ra là khắc
nghiệt
Trái tim hồng anh chỉ biết
yêu thương
Hồn bao la như biển rộng
trùng dương
Tình nhân loại như mưa nguồn
nắng hạ
Lũ chúng nó những linh hồn
quái gở
Bóng dật dờ tà giáo quỷ
ngoại lai
Cũng phun thơ nhả độc để hại
người
Gieo chết chóc tối tăm đầy
oán hận
Là thi sĩ anh không vì đảng
phái
Thơ xót thương bao số phận
con người
Rạch máu tim huyết lệ trả
cho đời
Đảng đày đoạ xuống tận
cùng đau khổ
Lũ chúng nó làm thơ theo
chỉ thị
Chói tai hoài những khẩu
hiệu vô duyên
Trống mõ phèng la thúc dục hành quân
Nưả thế kỷ hiến thân đời
vô nghiã
Chúng buộc tội nhân văn là
phản động
Khi tình người thi sĩ với
quê hương
Yêu đồng bào là cản bước
tiền phong
Bài thơ máu khóc ra thành
nước mắt
Chúng hằn học vì anh là
thi sĩ
Chỉ biết yêu thương chẳng
biết hận thù
Không bẻ cong ngòi bút lưỡi
uốn đưa
Cho quỷ đỏ khom lưng làm
nô lệ
Chính chúng nó bán buôn nền
độc lập
Giải phóng miền Nam độc kế
Bắc triều
Gán Hoàng sa thêm cả đảoTrường
sa
Vay súng đạn máu quân Tàu
thấm đỏ
Lũ chúng nó theo nhau nhiều
thập kỷ
Triệt hạ nhân tài áp bức
hiền nhân
Biến quê hương thành chiến
điạ hoang tàn
Dìm thi sĩ tắm mình trong
biển máu…
10.6.2009 Lu Hà
Nhớ Bức
Tranh Cổ
Tôi được sinh ra ở cõi đời
Chả may lưu lạc chốn xa
xôi
Năm canh vò võ niềm thương
nhớ
Hình bóng quê hương với
bóng người…
Tuổi trẻ xa xưa phút hiện
về
Hàng cây dâm bụt mái nhà
quê
Sông Thao nước đục người
đen cháy
Một nắng hai sương dáng nhạt
nhoè
Đồi cọ nương chè nắng vàng
hoe
Daỉ tóc tre soi tiếng
chích choè
Những dạng ổi xanh treo trĩu
quả
Bờ ao giếng nước cánh đồng
quê
Mẹ tôi hay vắng chợ đường
xa
Biền biệt cha tôi chẳng có
nhà
Thơ thẩn một mình tôi ngắm
ảnh
Những hình tranh cổ cuả
người ta
Tôi nhớ không nguôi yến vườn
đào
Anh em Lưu Bị giưã vườn
hoa
Triệu Vân qùy gối dâng A Đẩu
Bà cười đôi mắt cháu tròn xoe…
Lớn lên đọc truyện Tây Du
Ký
Thày giáo chú tôi cụt một
chân
Mò cua bắt ốc niềm vui thú
Ne cộ trèo cau dưới nắng
tràn
Rồi một ngày nào trở lại
nhà
Những hình tranh cổ hẳn
còn treo
Mỉm cười tôi nhớ thời thơ ấu
Một thoáng hồn mơ kỷ niệm
xưa.
2008 Lu Hà
Thơ Của
Anh
tặng Trần Trung Đạo
Thơ của anh là cốc nước
tràn
Lá muà thu khắc dấu điêu
tàn
Hoa hồng trắng bốn muà gai
góc
Tuổi ấu thơ đau khổ bần
hàn
Thơ của anh là vạn cuộc đời
Cầu bơ cầu bất ở muôn nơi
Bầy chim non thiếu nơi
nương tựa
Cháy nắng Sài gòn tìm bóng
cây
Thơ của anh cho bé không
trường
Đói ăn thất học thiếu tình
thương
Cho bà mẹ nợ con dòng sữa
Đi bán máu và gục giữa đường
Thơ của anh cho những thiệt
thòi
Một thời trai trẻ sớm qua
trôi
Ngày xưa kiêu dũng hai
phòng tuyến
Giờ đã thân tàn biết mấy
ai
Sao kể hết hết những lỡ
làng
Giọt thơ thấm đẫm ướt từng
trang
Mà bao năm tháng anh từng
trải
Ở một miền quê lá uá vàng.
Lu Hà
Nhớ Xuân
Quê
Đì đọp bên ngoài tiếng
pháo chen
Giao thưà đã đến đám mây
đen
Mênh mông bay hẳn vào hư
lãng
Về tới miền quê với mẹ hiền
Nhớ lại ngày nào đón pháo
xuân
Ở miền quê ấy nắng tươi
tràn
Mong manh áo vải dăm buổi
chợ
Hối hả qua sông tết đến gần
Quê tôi nghèo lắm ở Trung
Du
Rừng cọ đồi chè tiếng mẹ
ru
Tôi lớn lên như hoa kết
trái
Mong đời thơ mộng gió vân
du
Cô bé nhà bên thoáng thẹn
thò
Sang khoe áo đỏ má đào thơ
Tôi thì súng xính màu quần
mới
Áo trắng mà sao thấy cứ
sao….
Pháp đã đi rồi ruộng được
chia
Làng quê ngày đó thật hiền
hoà
Nhà ai cũng có cơm no đủ
Hội mở đình làng rộn tiếng
ca
Cả làng tập nập sắc cờ
treo
Phố chợ người đông tiếng
hát chèo
Cột mỡ đu quay xe đốt pháo
Tổ tôm bát sách tiếng hò
reo
Có một vài năm đẹp tuổi thơ
Quê tôi bỗng héo lụi tàn
mơ
Tết về con lợn chia năm bảy
Xã hội thiên đường giấc mộng
to
Đảng đã dạy rồi phải thắt
lưng
Bài ca năm tấn cánh đồng
hoang
Sống bằng chủ nghĩa mơ
thành mộng
Tập thể con đường dao chém
ngang
Hơn bốn mươi năm qua thật
nhanh
Quê hương tiến bước ngút
trời xanh
Mây đen còn đó làng quê
đói
Nhớ laị ngày xưa mộng chẳng
lành
Xuân tây lịch 2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét