Bão Tố Đời
Con
nối thơ Mai Hoài Thu: Xuân
Tha Hương
"Tha hương gởi trọn
niềm thương nhớ
Một mảnh trăng quê, dấu lệ
nhoà..."
Có người thiếu phụ sầu cô
quạnh
Ai biết chăng ai bóng xế
tà...
Xuân đến chi buồn người viễn
xứ
Niềm vui chẳng vẹn tháng
ngày mơ
Cali nắng nhạt hoàng hôn
phủ
Hiu hắt u hoài những vẩn
vơ
Xuân đến vội vàng quá má
ơi!
Mỗi năm mỗi tuổi lệ từng
rơi
Mười năm hơn nhỉ hồn cô độc
Bão tố đời con giưã biển
khơi...
Thu đã xa nhà biết có ai
Cùng nhau chia sẻ tháng
ngày dài
Mưa rơi thánh thót hàng
hiên nhỏ
Tình ái hay là nỗi đắng
cay...
23.3.2012 Lu Hà
Tản Đà
Nguyễn Khắc Hiếu
Mấy lần theo lái gửi non
sông
Thuyền chẳng cùng ai đáp tấm
lòng
Xuôi ngược tám năm chờ đợi
mãi
Trăm năm nhớ hẹn kẻ tương
phùng
Nay có mấy lời gửi cố nhân
Sinh sau hậu học cũng theo
vần
Hồn thiêng sông nuí nuôi
khôn lớn
Tâm dạ xa quê khắc mấy lần
Đã có mấy ai như cố tri
Lời thanh như ngọc ý như
mây
Mênh mông mộng tưởng cao vời
vợi
Thơ đọc chư tiên dưới cổng
trời
Núi tản sông đà hương gió
bay
Mà hồn Khắc Hiếu vẫn đâu
đây
Mây xa nhắn gưỉ về Nam việt
Một tấm lòng son ở cõi này
Nhớ thuở sinh thời cụ vẫn
than
Doanh hoàn chẳng thuận cuộc
đua chen
Dư đồ rách nước non tô lại
Đâu phải nghèo hèn con
cháu tiên
Lũ chúng bây giờ khắp bốn
phương
Hoàn cầu cam chịu mất
thiên lương
Văn chương bút pháp theo
thời thế
Hiện đại đua đòi rất thảm
thương
Ngôn ngữ cha ông vẫn sắt
son
Ngàn đời tiếng Việt của
muôn dân
Lũy tre giếng nước hồn dân
tộc
Không dễ cam tâm chịu sói
mòn?....
Anh pháp đức nga ấn độ
dương
Đài loan nhật bản học văn
thương
Theo đuôi thiên hạ vòng nô
dịch
Văn hiến ngàn năm thẹn nuí
sông
Chúng bảo văn minh hơn giống
loài
Ngữ ngôn ngoại quốc có sâu
hay
Việt văn hiện đại theo thời
thế
Hại để non sông thiệt giống
nòi
Mấy chục năm rồi xa cố
hương
Trên cao Khắc Hiếu gọi
ngân vang
Mây ơi! Nhắn gưỉ lời mong
nhớ
Nuí tản sông đà vẫn ngóng
trông
Ngũ sắc du hồn trong đám
mây
Vân du tứ hải với tiên trời
Ngân nga sang sảng lời thơ
vọng
Lắng cả non sông lặng cõi
đời
Gánh nặng duyên tình vẫn
chất vai
Trăm năm lưu luyến kiếp
luân hồi
Lòng son bút sắt mài non
nước
Nuí tản sông đà nợ chửa
phai
Tổ quốc chờ mong những tái
sinh
Hồn thiêng sông nuí khí
sinh linh
Như ai bóng dáng người xưa
ấy
Thơ thẩn chiều nay giấc mộng
xanh
2008 Lu Hà
Hoa Chẳng
Tàn Phai
hoạ theo thơ Hàn thiên
Lương
Quốc sắc thiên hương bậc mỹ
nhân
Làm sao tránh khỏi lụy
phong trần
Ái tình bể khổ thương đau
lắm
Ai trót gieo vầng mây sắc
vân?...
Ta đã thầm yêu bao nhớ
nhung
Hào quang toé lưả buổi chiều
hoang
Thiên đình sét đánh còn
lưu lại
Ngẩn mặt trông mây trận
gió tàn...
Rượu đã say tình cơn sóng
lòng
Năm canh trằn trọc ngóng
chờ mong
Lão Trang hoá bướm còn
chưa tỉnh
Hư hư thực thực cõi muôn
trùng
Yêu đoá hoa lòng bao giờ
phai?
Dù cho cách trở vết thương
gai
Đâm cho toạc máu tim hồng
thắm
Mộng tưởng trong lòng thêm
thấm cay...
Hoa ở trong ta nở mãi hoài
Gió hoà mưa thuận chẳng
phôi phai
Mắt biếc khát khao nhìn thấy
cả
Tình yêu tâm thức vẫn mê
say
21.5.09 Lu Hà
Sầu Buông
Năm Tháng
hoạ theo theo thơ Hàn Thiên Lương
Khắc khoải chiều thưong
con Cuốc sầu
Trần gian muôn ngả biết về
đâu
Lang thang trong cõi trời
vô định
Tìm lại hồn xưa lỡ trái cầu...
Vẫn biết rằng em khóc nhớ
buồn
Bao nhiêu kỷ niệm với yêu
thương
Ái hà bể khổ ra nông nỗi
Như đám sương mờ tan khói
vương
Oán trách làm chi hận tủi
lòng
Thuyền ai theo lái nước
xuôi dòng
Buồm dơ theo sóng đời tan
vỡ
Lạnh lẽo trăng tàn khi gió
đông
Nhẹ gánh sầu đong anh vẫn
đây
Đời trai lãng tử tháng năm
đầy
Giang hồ quen thói đời
cung kiếm
Giận nưả đời người thương
ngắm mây
Truyện cũ lâu rồi thương
cánh hoa
Giã từ biền biệt tuổi già
mau
Suối xưa liễu rủ giờ trắng
xoá
Bèo bọt trôi qua lá vướng
cầu
Em có thương đau giọt lệ sầu
Xót đời như thể biển thành
dâu
Buồn chi cho héo tàn hoa
lá
Hẹn lại muà sau trái chín
đầu....
21.5.2009 Lu Hà
Thương Hồn
Văn Thi Sĩ
trong vụ án nhân văn giai
phẩm
Nghĩ lại cho đời thật đắng
cay
Oan hồn thi sĩ xót thương
thay
Ra đi tức tưởi rơi dòng lệ
Cái án nhân văn nhục thế
này
Có phải vì ai viết tứ thơ
Vương buồn cố quốc xuốt
canh thâu
Tình thương không khéo gây
ra nợ
Để lại ngàn thu hận mối sầu
Thế kỷ lầm than một vết
nhơ
Nhân văn giai phẩm án thù
xưa
Trần Dần đi hẳn còn lưu lại
Một chút tình thơ lúc xế
chiều
Tôi hiểu các anh những trí
nhân
Tình yêu ngang trái thuở
vô thần
Một lòng một dạ đi theo đảng
Mà vẫn không xong sẹo oán
hờn
Thi sĩ người ơi mắt chưá
chan
Hồn bay non nước đỉnh xa gần
Quyết không bẻ uốn cong
ngòi bút
Theo lũ vô loài để tiến
thân
Quốc sĩ nên không biết cúi
đầu
Bán thân cho quỷ sứ yêu ma
Ăn gian nói dối theo thời
thế
Xuân Diệu Hoài Thanh có thế
ư?
Thôi nhắc làm chi tủi hận
buồn
Căm loài quỷ dữ bán lương
tâm
Văn chương thơ phú đầy ân
oán
Tố Hữu Lan Viên bóng ác thần
Hậu thế ngày nay đã biết
nhiều
Cái thời bưng bít đã đi
qua
Nhân văn giai phẩm là yêu
nước
Tạo dựng giả thành án việt
gian
Phan Khôi Trương Tửu nhớ
Hoàng cầm
Nguyễn Bính Hoàng Chương với
Hữu Loan
Còn nữa bao nhiêu sao kể
xiết
Oan hồn sông nuí Nguyễn Tường
Tam
16 .07.2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét