Tôi Khổ
Thế Này
hoạ bài thơ cuối cùng cuả
T.T.Kh
Thu đến, xuân đi, tháng lại
qua
Mấy muà băng giá hẹn
thương đau
Ba năm dồn lại vuơng sầu tủi
Em vẫn âm thầm nhắc lại
đâu ?
Thôi nhé anh ơi, ngậm đắng
cay
Càng thương càng nhớ hận
chia ly
Vườn Thanh gió chướng
TiGon nát
Có viết thành thơ chuyện
đã rồi ?…
Tháng lại ngày qua chuyện
khổ tâm
Muà đông băng giá nỗi lòng
em
Bài thơ chan chưá ba người
đọc
Đan áo chồng em thiên hạ
xem …
Là khổ đời em anh biết
không ?
Ngàn năm lễ giáo chẳng
khoan dung
Thương đau nhỏ giọt tàn
canh lệ
Leo lắt đèn khuya giọng
não nùng
Dầu dĩ sầu tư một cảnh
tình
Bài thơ ưá máu khóc điêu
linh
Thuyền em thăm ván nào
quay lại
Đổi lấy hư vinh chỉ một
mình…
Oán trách làm chi một cuộc
đời
Từng đêm giông bão cánh
hoa rơi
Buồng the quanh quẩn hồn
tê dại
Thương khóc người ta chẳng
giữ lời !
Tôi giận hờn anh nỗi đắm
say
Mỗi dòng mỗi chữ viết sao
đây
Tâm hồn tù túng buồn thê
thảm
Tôi nhớ từng đêm nỗi oán đầy
Héo hắt tàn canh chẳng được
an
Ngoài trời mưa gió cánh TiGon
Thương anh lầm lũi phương
trời thẳm
Khổ aỉ trùng dương tủi cực
thân
Anh ở phương nào có biết
không?
Lòng còn thổn thức nghẹn
ngào thương
Tuổi thơ non dại đâu còn
nưã
Thoang thoảng mùi hương em
lạnh giá gương...
Đông đến thu tàn trăng mờ
soi
Thương anh sao nỡ trách
không thôi
Mưa lòng rền rĩ theo năm
tháng
Trời hỡi, sao tôi khổ thế
này!
16.2.2010 Lu Hà
Thương
Cánh Hoa Tim
hoạ Hai Sắc Hoa TiGon cuả
T.T.Kh
Nhớ muà năm ngoái đoá
TiGon
Thoang thoảng hương bay gợi
nỗi buồn
Tôi thấy lòng mình tê tái
quá
Ngậm ngùi thương mãi buổi
hoàng hôn
Thuở đó ngày xưa thật lạ
lùng
Rì rào nắng trải lót bờ
phong
Ngây thơ tôi vẫn tin đời đẹp
Muôn cánh hoa tim chẳng biến
lòng.
Tôi biết làm sao được hở
trời !
Người đi biền biệt áng mây
trôi
Đường xa vút bóng mờ sương
thẳm
Để lại vườn tình hoa lá
rơi !
Người vẫn thường hay đứng
ngắm tôi
Mê say nét bút vẽ hoa cười
Chân dung vương vấn hồn
thi sĩ
Mái tóc mây bay sợi rối bời
.
Thơ thẩn chiều nay lại nhớ
người
Một muà hoa trắng cuả chia
ly
TiGon lả tả rèm buông phủ
Lạnh lẽo đèn khuya lệ nến
rời !
Một bước chân đi phận bẽ
bàng
Dưới dàn thiên lý khóc bi
thương
Ngoài kia sương muối rơi
nhiều lắm
Ai biết đời tôi chịu lỡ
làng!
Pháo nổ hoàng hôn ngớ ngẩn
thu
Cuộc đời như thể giấc
chiêm bao
Người đi xa lắm tôi buồn
nhớ
Áo trắng cô dâu gió lững lờ…
Tôi nhớ thương ai hận một
đời
Buồng không lạnh ngắt chỉ
mình tôi
Chồng tôi năm tháng sao hờ
hững
Cỏ uá cành khô cách biệt rồi…!
Eỏ lả lược gương trống trải
nhà
Buồn xem tiểu thuyết đoá
hoa xưa
Có ai viết cánh hoa tim vỡ
Như thể lòng tôi tuyết trắng
pha
Tôi vẫn không quên tiếng
thở dài
Ngày xưa người đã nhắc cho
tôi
Tình ta như cánh hoa tim vỡ
Anh sợ đời ta cũng thế
thôi.
Tôi nhớ canh khuya tiếng gọi
đò
Bên bờ sông vắng lá vàng
thu
Đường phong xa thẳm mù
sương cát
Dấu bóng người xưa vẫn nhạt
nhoà
Sau trước thì tôi đã lấy
chồng
Ngàn thu buồn lắm bóng tà
dương
Hoàng hôn phủ xuống đời
tôi khổ
Người ở phương xa có tủi
lòng ?
15.2.2010 Lu Hà
Thả Cá
Đêm Trăng
hoạ thơ Nguyễn Gia Linh
& Nguyên Hà
Thơ thẩn hoàng hôn thả ánh
vàng
Một mình sông nước quẫy
tràn lan
Con thuyền độc mộc không
chèo lái
Thoang thoảng ca ngâm một
giọng đàn
Cá nước vầng trăng lội
giưã dòng
Lô nhô bèo bọt ngậm ngùi
sông
Hiu hiu gió thổi ân tình cũ
Trời nổi mây giông dáng tựa
rồng
Tết đến mà sao chẳng thấy
xuân
Côn trùng hoang dã kiếp vô
luân
Xa xa cát phủ màu quan tái
Vinh nhục trăm năm hận thế
trần …
Lơ lửng trăng soi huyền ảo
mơ
Nước xanh thăm thẳm gọi hồn
thơ
Ru người viễn khách về cố
quận
Chiếc bách suôi dòng nỗi
ngẩn ngơ…
Xuân Canh Dần 14.2.2010 Lu
Hà
Sầu Vương
Năm Tháng
hoạ thơ Hàn Thiên Lương
Lưu luyến trăng tàn một
khúc sông
Lục bình thơ thẩn đọng hơi
sương
Đàn con mỏi cánh tìm nơi
trú
Xao xác hoàng hôn rụng lá
vàng
Đất khách xa nhà chén rượu
cay
Năm châu dồn lại một trời
mây
Tổ xưa tan tác chiều mưa
gió
Khắp chốn chim trời tản lạc
bay !
Thánh thót vàng anh giục
tiếng đàn
Thê lương nợ cũ áng mây
đen
Ngẩn ngơ thềm cưả kià ai
nhỉ
Dãy núi xa xa lộng gió
ngàn
Rì rào sóng vỗ vọng trùng
dương
Chiếc bách nổi trôi bao
xót thương
Xứ lạnh mai vàng còn đợi
chủ
Chuông chuà hoa lặng mộng
quê hương
Nếm trải gian truân sầu biển
lệ
Non xanh nước biếc khóc
ngàn dâu
Trải dài vô tận hồn thu thảo
Hờ hững thời gian cỏ uá
màu …
28.1.2010 Lu Hà
Triệu Đoá
Xuân Lòng
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Le lói vầng dương rặng núi
xa
Xuân về tre trúc cũng lao
xao
Cành mai trước cưả khoe
hương nhụy
Phơ phất trời giăng mưa bụi
sa
Thấp thoáng chiều bay luạ
cánh tươi
Hồng hào má đỏ thắm bờ môi
Giang tay em đón muà hoa nở
Hy vọng tương lai sẽ sáng
ngời …
Bốn phương hải đảo chốn
sơn khê
Tấp nập ngược xuôi khách
trở về
Ăn tết Canh Dần mừng hội
ngộ
Quê hương yêu dấu mối tình
quê
Chim én lượn lờ khắp mọi
nơi
Dạt dào sóng biển tiễn đưa
ai?...
Buồm căng lộng gió vui bọt
trắng
Vẫy cánh hải âu lộng đất
trời …
Bao cánh hoa đời một nén
hương
Tha hương biền biệt nhớ
dòng sông
Nổi trôi côi cút hồn phiêu
bạt
Có nhớ muà xuân triệu cõi
lòng . . .
31.1.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét