Mộng Lành
Tàn Phai
cảm tác
khi đọc một bài thơ
Bài thơ
em viết nơi nao
Nôn nao
giọt lệ xôn xao má hồng
Một thời ảo
mộng hồng hoang
Trôi qua
như đám sương bồng cỏ lau
Người xưa
năm ấy đi đâu?
Long lanh
ánh mắt chan hoà nắng mai
Thướt tha
vóc ngọc chương đài
Hàng hiên
lãm thúy tuôn dài năm canh
Ngậm ngùi
thỏ thẻ yến oanh
Người Nam
kẻ Bắc rũ cành phù dung
Phong trần
cát bụi dặm trường
Đời anh
lăn lóc bi thương não nùng
Em về búi
tóc sang ngang
Tình ta
chia cắt Trường Giang đôi bờ
Bài thơ rớm
lệ u sầu
Vẩn vơ mà
nghĩ chân cầu tử sinh
Ba sinh
duyên nợ sao đành
Luân hồi
trăn trở mộng lành tàn phai...!
19.8.2011
Lu Hà
Cô Gái
Bên Bờ Biển
Ơ kià con gái nhà ai?
Xôn xao cồn cát biển khơi
trập trùng
Trời xanh mây nước tưng bừng
Khăn voan phấp phới áo hồng
nôn nao
Xinh tươi như một trái đào
Hải Âu cánh trắng vẩn vơ ven bờ
Mảnh mai thanh thoát quần
bò
Long lanh mắt kính chàng
nào chả mê
Tôi đi khắp nẻo sơn khê
Tìm đâu cho được tràn trề
niềm vui
Hôm nay được thấy Thục Vy
Trăm năm biết có duyên gì
hay không?
Bồn chồn duới bóng hàng
thông
Bồn chồn dưới bóng hàng
thông
Muốn hôn một cái cho lòng
thuả thuê
Mong rằng tuổi tác không
chê
Trường Giang một dải bộn bề
Đông Ngô
Nàng về Thục Quốc năm nao?
Trau tria son phấn má đào
lâng lâng
Một lời thệ hải minh vương
Kiếp sau tôi sẽ cùng nàng
đầu thai?
Kiếp này ướm hỏi thế thôi
Phong trần cổ lụy nổi trôi
luân hồi!
16.8.2011 Lu Hà
Bốn Muà
Xanh Tươi
Ngắm ai muốn bế muốn bồng
Thái Chân Ngọc Nữ vấn
vương bồi hồi
Dập dềnh biển cả xa xôi
Dong buồm thẳng hướng chơi
vơi dịu dàng
Tìm nơi có đám mây vàng
Bồng Lai Bột Hải trào dâng
la đà
Trời thu tha thiết mặn mà
Cam lồ mát rượi bốn muà
xanh tươi
Hằng Nga lấp ló đang cười
Ngàn sao lấp lánh chân trời
mênh mang
Kià ai dáng vẻ ngỡ ngàng
Như chàng Từ thức dở dang
cung đàn
Trăm năm một cõi bụi trần
Một đêm mộng mị canh tàn
gió bay
Vu Phần sùi sụt đắm say
Giật mình tỉnh giấc Thục
Vy đầu rồi?
17.8.2011 Lu Hà
Nàng Tiên
Bên Bờ Biển
tặngThục
Vy
Bên bờ biển vắng yêu kiều
Thuyền quyên yểu điệu dáng
chiều hoàng hôn
Thủy triều dào dạt nguồn
cơn
Nỗi lòng dân nước tâm hồn
chưá chan
Viết văn chính luận đăng
đàn
Mặn mà tha thiết nồng nàn
mến yêu
Suy tư vương vấn bao điều
Thông tin báo chí cú diều
đảo điên
Cà Mau Móng Cái Tây Nguyên
Ba miền đất nước triền
miên ngậm ngùi
Tương lai hạnh phúc sụt
sùi
Tự do dân chủ dập vùi biển
Đông
Lòng người cuồn cuộn trào
dâng
Hồn thiêng sông núi Lạc Hồng
còn đây
Bà Trưng Bà Triệu đắng cay
Thương cô tiên nữ Thục Vy
giáng trần!
Ngắm cô tôi mới bần thần
Từ trong tâm khảm thả vần
thơ bay
Nhắn nhe với gió cùng mây
Thơ theo cánh nhạn đắm say
tình người!
Đợi cô ở gốc cây sồi
Kiếp sau ta lại bồi hồi nỉ
non
Gửi lời thệ hải minh sơn
Mong sao giữ tấm lòng son
bao đời!
17.8.2011 Lu Hà
Hoa Trái
Muà
Cảm tác theo ý tưởng Ngọc
Thiên Hoa:" Chỉ Là Giấc Chiêm Bao"
Heo hút đồi hoang rụng
cánh tàn
Sững sờ đâu biết có ngày
xuân
Đoá lòng nở rộ hoa reo phấn
Réo rắt chim reo quả trái
muà
Thơ thẩn ven sông mộng chẳng
ngờ
Buồm căng no gió sóng xô bờ
Bến mơ huyền dệt bao nhung
nhớ
Muối mặn thuyền say lại thẫn
thờ
Sáng nắng chiều mưa, bướm
lẳng lơ
Chạnh lòng tê tái đoá hoa
khờ
Trời già lồng lộng thường
quen thói
Cho khách phong trần bao vẩn
vơ
Lưu luyến hồn xưa khói nhạt
nhoà
Dạt dào hương vị thuở
thương yêu
Môi kề má ấp thời say đắm
Tỉnh dậy kinh hoàng đau xiết
bao
Từ đó trở đi rụng lá sầu
Muà thu hoa héo khóc
thương chiều
Bâng khuâng gió lạnh vầng
mây tái
Người đã đi rồi bao xót
đau
Thấm thoát thoi đi thật phũ
phàng
Lòng tôi tan nát đoá hoa
tàn
Trời xa khuất bóng đường
muôn dặm
Mang bóng tình quân lộng
gió ngàn
Nhớ lại làm chi luống thẹn
thùng
Tình ai vĩnh viễn quyết
sang ngang
Thuyền say sóng nước lòng
tôi lạnh
Lỡ hẹn dòng trôi khéo bẽ
bàng
Thoang thoảng buồn than trận
gió nồm
Bên tai lạnh lẽo nỗi
thương tâm
Giăng tơ kéo lưới làm chi
nhện
Kéo kén vương tơ vụng mối
tằm
Lầm lỡ cho nên sự nhỡ
nhàng
Phù du trôi nổi mệnh vô
thường
Bọt bèo tan vỡ tình say đắm
Chấp chới chơi vơi lạc
giưã dòng
Thăm thẳm trời cao nhạn lẻ
bầy
Hoang tàn chiều lạnh gió
thu đông
Chim xa tôi đếm từng đôi
lưá
Mà đời tôi lặng giưã hư
không
Vưà mới gặp nhau lại ngoảnh
đi
Ngại ngùng khó nói lúc
chia tay
Muà xuân vưà chớm vàng thu
gọi
Bể sầu đông lạnh tháng năm
đầy
Oán hận làm chi chuyện đã
qua
Lòng còn thổn thức đến bao
giờ
Biển thương bến nhớ đừng
mong nưã
Hồn về gửi mộng giưã đêm
sao
Ở lại mình tôi giông gió
mưa
Bao nhiêu cay đắng nỗi u sầu
Ngọt ngào khao khát hồn cô
quạnh
Đêm tàn canh lệ xót thương
bao
22.7.2009 Lu Hà
Bài thơ này tôi tôi cảm
tác theo ý tưởng cuả nữ thi sĩ Ngọc Thiên Hoa.
Nói là họa thơ cũng không
hẳn đúng, vì một vài chữ cuối cùng thuộc về vần bằng tôi đã tự ý biến đổi đi
cho hợp với cảm xúc cuả tôi.
Đã là họa thơ thì phải dứt
khoát tuân thủ và chỉ được phép giữ nguyên và dưạ theo vần bằng cuả tác giả gốc.
Cho nên xin phép nữ thi sĩ
tôi gọi là nưả hoạ và nưả cảm tác theo ý tưởng cuả tác giả và cả cuả tôi. Tôi gọi
là "Hoa Trái Muà".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét