Thi
Nguyên Đã Hưá Lời Rồi
Thi Nguyên đã hưá lời rồi
Hẹn Hà hạ giới là nơi tự
tình
Harry chớ có bận mình
Việc đời cứ để trời xanh
phán bày
Đường về Phật Quốc chông
gai
Bao nhiêu hiểm trở giốc
dài đèo cao
Nàng Thu yểu điệu má đào
Cũng mong duyên nợ khi nào
trả xong
`Hồn thơ non nỉ bến thương
`Hồn thơ non nỉ bến thương
Tương tư đôi ngả má hồng
nôn nao
Thư qua meo lại nghẹn ngào
Thiên Đình cảm ngộ ông Tơ
ngậm ngùi
Thu Sương Dương, cũng cảm
thông
Anh Văn than thở nỗi lòng
Hà quân
Mong sao tình chớ lưã lần
Nhỡ nhàng vài kiếp khổ
thân Lu Hà
Một lời như thớt chém dao
Nỡ sao rút lại tim trào lệ
rơi!
10.1.2012 Lu Hà
Nhớ Con
Kính tặng Thi Lão Hà Thượng
Nhân
Bông sen rực rỡ cánh vàng
Trái tim đỏ thắm tình
thương nhân loài
Thượng Nhân dang dở cuộc đời
Bàn cờ thế cuộc giống nòi
lầm than.
Ra đi trăng núi sương ngàn
Biển khơi lồng lộng con
thuyền ngẩn ngơ
Hải Âu cánh trắng bơ vơ
Thuyền ai mất lái bến bờ tử
sinh.
Chín ba bạc mái đầu xanh
Phong trần cổ lụy chiến
chinh một thời.
Thương nhau chỉ biết thở
dài
Ba chìm bảy nổi cõi người
phù du.
Niềm tin thiên Chuá bao la
Ngôi hai thỉnh nguyện âu sầu
nỉ non
Gia đình bạn hữu xa gần
Góc trời Mỹ Quốc muôn vàn
xót xa !
Âm dương đôi ngả chia lià
Tình cha nghiã mẹ biết đâu
mà về
Dạm trường muôn nẻo sơn
khê
Gió bay thoang thoảng não
nề chuông reo!
Mênh mông sóng vỗ rì rào
Giấc mơ hồn gọi nghẹn ngào
canh khuya
Sông Hương bến Ngự Nam
Giao
Bồng bềnh sáu nhịp năm xưa
lệ trào !
Sài Gòn Chợ Lớn cố đô
Kinh thành thất thủ nhạt
nhoà mưa rơi
Ngổn ngang xác chết thân
phơi
Vành tang khói trắng mây
bay rụng rời !
Tỉnh ra giấc mộng u hoài
Xót thân lữ khách ngậm
ngùi nhớ con
Tim già máu ửng sắt son
Tình thơ dào dạt giang sơn
vọng về....
14.8.2010 Lu Hà
Sầu Vương
Sương Lệ
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Giọt Đắng
Ra đi để lại giọt sầu
Mắt huyền đẫm lệ cỏ rầu
héo hon
Chiều tàn chiếc bóng cô
đơn
Cõi lòng tan vỡ linh hồn
lià xa...
Sương rơi từng giọt trên đầu
Tình nhân rên siết qua cầu
gió bay
Đêm về mộng lại ngất ngây
Trái tim thổn thức hồn say
hơi người...
Đã gần nưả tháng xa rời
Chia ly thế kỷ biển khơi
trập trùng
Xót xa trần thế bẽ bàng
Chân run lẩy bẩy dở dang lỡ
làng...
Bao giờ mình cũng theo
chàng
Chập chờn trăm sắc ngỡ
ngàng hoang vu
Trăng ơi! tim thắt nghẹn
ngào
Lầu vàng cành quế dạt dào
thành thơ...
Người đâu tiếng khóc bơ vơ
Côn trùng nức nở bên bờ
năm xưa
Hẹn nhau ở bến giang đầu
Nỉ non than thở đẫm màu
thương yêu!
Si mê ngọn sóng thuỷ triều
Hoàng hôn bảng lảng những
chiều thướt tha
Bồng bềnh ảo giác canh
thâu
Làn da nỗi nhớ gối nhàu
chăn rơi
Dìu nhau đến tận cuối đời
Lời thề ngọt xớt trên môi
tan rồi
Phũ phàng gian dối làm chi
Ngổn ngang trăm mối thị
phi vô thường
Đợi ngày trở lại quê hương
Xa nhau biền biệt yêu
thương nấm mồ
Khói nhang nghi ngút vạn sầu
Đắng cay vương vấn trăng
thu tủi hờn
Xa rồi vĩnh biệt hương hồn
Xương khô một nắm nguyệt mờ
mờ soi....
25.1.2012 Lu Hà
Tháng Chạp
Thuyền Mơ
Mai Hoài Thu và Lu Hà
Mưa Tháng
Chạp
Nửa đêm tháng chạp mưa về,
Thương cha, nhớ mẹ não nề
tấm thân.
Nắng mưa - Mưa nắng xoay vần,
Bồi hồi xót dạ, tần ngần
nhớ quê.
Nước non nặng một lời thề
*
Xa quê, ai chẳng mong về cố
hương!
Vài dòng gởi bạn thân
thương,
Đừng quên Đất Tổ trên đường
lưu vong.
Thế gian Có Có, Không
Không,
Thương đời khổ luỵ, mở
lòng từ bi...
Xuân xưa, quê mẹ, nhớ khi,
Nửa đêm đón Tết, dầm dề
mưa tuôn.
Ngày Xuân nhớ Huế mưa phùn,
Dẳng dai - Dai dẳng - Não
nùng buồn thêm.
Mưa đêm nặng hạt bên thềm,
Tình cô gái Huế môi mềm
níu chân.
Đêm đêm nằm nhớ cố nhân,
Nhớ chi, nhớ lạ mần răng
ngủ chừ!
Mưa đêm tăm tối mịt mù,
Tìm anh, em biết bây chừ
tìm mô?
Thề Non Nước - Tản Đà
Thề Non Nước - Tản Đà
San Jose, 12/30/2007
Mai Hoài Thu
Bến Đợi Thuyền Mơ
Anh đang ở bến sông mơ
Đợi thuyền em đến con đò
tình quê
Kiệu hồng rước đón em về
Kiệu hồng rước đón em về
Phu thê kết bái đề huề vầng
trăng
Tổ tiên họ mạc hai hàng
Một hai cùng bái thiếp
chàng ngẩn ngơ
Buồn chi tháng chạp mưa
rào
Từ đường cha mẹ ngọt ngào
thiết tha
Áo dài màu trắng cô dâu
Nhiễu điều khăn gấm mái đầu xanh xanh
Cầu vồng ngũ sắc vờn quanh
Nghê thường điệu vũ thắm cành phù dung
Nhiễu điều khăn gấm mái đầu xanh xanh
Cầu vồng ngũ sắc vờn quanh
Nghê thường điệu vũ thắm cành phù dung
Yến oanh thỏ thẻ nhẹ nhàng
Rèm buông trướng phủ lâng lâng má hồng
Rèm buông trướng phủ lâng lâng má hồng
Long lanh kià chiếc đền lồng
In hình hai bóng quấn chồng lên nhau
In hình hai bóng quấn chồng lên nhau
Say xưa êm ái mặn mà
Nghìn năm có biết Thu Hà hay không?
Nghìn năm có biết Thu Hà hay không?
Mưa rơi tầm tã hàng thông
Cố đô Thành Huế sông Hương sóng cồn
Cố đô Thành Huế sông Hương sóng cồn
Trong mơ nào thấy nỗi buồn
Như thơ em viết lệ tuôn má đào?
10.1.2012 Lu Hà
Như thơ em viết lệ tuôn má đào?
10.1.2012 Lu Hà
Thê Lương
Đoạn Trường
tặng Nguyệt Nhi
Nam Kha giấc mộng thiên
thu
Bàng hoàng tỉnh dậy mà ngơ
ngẩn tình
Ngàn năm bàng bạc non xanh
Tì bà dạo khúc biên đình
năm nao
Trải bao thế kỷ xôn xao
Dương cầm khúc ấy nghẹn
ngào Nguyệt Nhi
Khóc thương trong cõi trần
ai
Hạt châu lã chã canh dài
đêm thâu
Cháo kê bén lưả canh gà
Nhớ chàng cát sĩ dãi dầu nắng
mưa
Lầu thông kinh sử thiên
thư
Văn bằng chẳng có bốn muà
héo hon
Nôn nao biển động sóng cồn
Bâng khuâng xao xuyến tâm
hồn văn thơ
Thế gian trọng kẻ lắm đô
Khoe khoang bằng giả mưu
mô bạc vàng
Lu Hà ba thước văn chương
Bọt bèo xơ xác thê lương
đoạn trường
Kẻ ngu đưá ngọng tấn công
Vu oan già lão chẳng ông
thì thằng
u ơ bắt bẻ lằng nhằng
Trò cười thiên hạ lòng
nàng xót xa...
Nguyệt Nhi mình ngọc vóc
ngà
Phất phơ cành quế Hằng Nga tủi sầu
Hẩm hiu dưới gốc cây đa
Phất phơ cành quế Hằng Nga tủi sầu
Hẩm hiu dưới gốc cây đa
Vẫn là cuội cuội đỏ ngầu mắt lên...
Hung hăng kèn cưạ bon chen
Tung tăng lên mạng mấy
phen tẽn tò...
2.1.2011 Lu Hà
Tiếng Đàn
Trong Đêm
chuyễn thể thơ Nguyệt Nhi:
Nỗi Nhớ Dịu Êm
Nỗi niềm nhung nhớ trong
đêm
Bên thềm thu rụng nhẹ êm
vương sầu
Thon thon mười ngón cơ cầu
Dương cầm thổn thức mái đầu
em xanh
Nỉ non chan chưá chân
thành
Vọng về cố quận mái đình
làng xưa
Hai mươi tám tuổi mặn mà
Héo hon sa mạc bạc màu cỏ
cây
Ngàn năm đời vẫn đắm say
Chữ tình gánh nặng đoạ đầy
đôi vai
Biết bao đau khổ trần ai
Sinh ra là để thở dài năm
canh
Giận hờn oán trách trời
xanh
Căm căm giá lạnh nghe cành
sương rơi
Hạt mưa lã chã chơi vơi
Yêu không bờ bến biển khơi
mịt mù...
1.1.2011 Lu Hà
Tiếng Đàn
Nguyệt Nhi
Thanh thanh như đoá hương
kiều
Tóc mây loã xoã dáng chiều
hoàng hôn
Tiếng đàn sầm sập nguồn
cơn
Nghe mưa rả rích nỗi buồn
trào tuôn
Hồn xưa mê mẩn bồn chồn
Trăng vàng lơ lửng gió vờn
làn da
Chập chờn trắng muốt thiên
nga
Yến oanh khúc khích mặn mà
tiên cô
Nôn nao sóng biển dạt dào
Hải âu vỗ cánh nghẹn ngào
xa xôi
Tự do lồng lộng biển khơi
Điệu trầm thơ thẩn chơi
vơi nỗi niềm
Xôn xao gió thoảng vương
thềm
Lá rơi xào xạc êm đềm nỉ
non
Lời thề ước nguyện sói mòn
Đá vàng một thuở môi son
má hồng
Vấn vương một chút tơ lòng
Dẫu lià ngỏ ý bến sông con
đò
Năm em mười tám tuổi mơ
Sương thu Đà Lạt mờ mờ
bóng ai
Khổ đau trằn trọc canh dài
Khổ đau trằn trọc canh dài
Dương cầm dìu dặt Chương
Đài liễu xanh...
Chú Thích: Chương Đài Liễu
Xanh là theo điển tích nàng họ Liễu ở Chương Đài gần Trường An bên Tàu.
1.1.2011 Lu Hà
Ối Chàng
Ơi
cảm tác từ tấm ảnh ở sở
thú
Ối giời ôi! Ối giời ơi!
Thiếp không chịu nổi nưã rồi
chàng ơi!
Người ta trố mắt ra coi
Hai con khỉ gió nó chơi
nhau kià...
Chúng yêu nhau quá mặn mà
Coi thường thiên hạ chả là
thứ chi
Đảng viên cộng sản những
ai
Vô thần chủ nghiã cùng
loài với nhau
Bướm ong dìu dặt tìm hoa
Công viên bách thảo la đà
trời mây
Chúng mình mặc kệ cứ say
Tự do dân chủ tháng ngày nỉ
non
Công ơn đảng bác luồn chôn
Ba Tàu chiếu cố mùi nồn
thoảng bay...
Thôi thì chàng cứ mạnh tay
Cả năm lao lực chuỗi ngày
khổ đau
Hôm nay ta đón giao thưà
Nhâm thìn đã đến trăng ngà
nôn nao
Chơi nhau cho đã đi nào
Noi gương học tập bác Hồ
nhà ta...
31.12.2011 Lu Hà
Ông Đâu
Có Buồn
tặng Dương Trường
Chắc gì ông đã chịu buồn
Nồi đồng cối đá ông luôn đủ
trò
Tướng ông cũng mấy lần đò
Phong lưu công tử hát hò
kém ai
Diện mạo ra đấng tài trai
Khéo ăn khéo nói mồi chài bớm tơ
Khéo ăn khéo nói mồi chài bớm tơ
Bướm hồng tha thiết ngẩn
ngơ
Càng già càng dẻo má đào
lâng lâng
Xì ke ma túy khối thằng
Hom hem bã mắm đâu bằng
như ông?
Thấy ông đi đứng đàng
hoàng
Thể thao văn nghệ bao nàng
chết mê
Phong trần dặm nẻo sơn khê
Sống trên đất Tiệp đủ nghề
ca ngâm
Ông đâu vụng trộm âm thầm
Vào phong ra nhã tùy tâm mà làm...
Vào phong ra nhã tùy tâm mà làm...
31.12.2011 Lu Hà
Sao Mà Buồn Thế Em Ơi
cảm tác tức thời từ tấm ảnh
Thấy em sầu khổ não nề
Không gian vắng lặng bốn bề
quạnh hiu
Tim anh như cắm lưỡi diù
Bỗng dưng ưá máu ỉu xìu lạnh
run
Em tôi xinh đẹp vô ngần
Em tôi xinh đẹp vô ngần
Tóc mây lả lướt nồng nàn mến
yêu
Đôi môi ươn ướt thơm kiều
Hoa nhài thoang thoảng những
chiều hoàng hôn
Mắt huyền lóng lánh trào
tuôn
Mắt huyền lóng lánh trào
tuôn
Long lanh hạt ngọc mà buồn
thiên thu
Quần hồng óng ả đường thơ
Áo đen sẻ rãnh thờ ơ trắng
hồng
Cong cong một dải cầu vồng
Viền mây ngũ sắc mà lòng
anh đau...
Chao ôi đắm đuối mặn mà
Cớ sao buồn khổ âu sầu thế
em?
Biết bao tâm trạng nỗi niềm
Biết bao tâm trạng nỗi niềm
Làm sao kể hết khi thềm
trăng lên
Có anh ở lại liền bên
Tiếng lòng thổn thức triền
miên giãi bày
Bao nhiêu tủi hận đắng cay
Em ơi! Cứ nói đêm nay vơi
đầy...
8.1.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét