Chúng Đã
Đánh Anh
tặng sinh viên công giáo Vũ
Hoàng Quang
Chúng lồng lộn một bầy sói
dữ
Là công an giả mạo côn đồ
Ban ngày ở giưã thủ đô
Xông vào lớp học cướp trò
mang đi
Nạn nhân khảng định bầy quỷ
đỏ
Đi ô tô biển số màu xanh
Khoá tay rẻ bịt mắt anh
Đến nơi hoang vắng cỏ xanh
thảm hình
Chúng tra tấn đánh anh đẫm
máu
Máu toé loe khắp cả mặt
lưng
Bạn bè thường gọi Hoàng
Quang
Ma thia tên thánh giáo đường
rưng rưng
Ở học viện trung ương tài
chính
Một nhân tài chân chính quốc
gia
Cớ sao chúng lại thâm thù
Lũ này quái vật yêu ma bạo
tàn
Ôi thê thảm bàn dân thiên
hạ
Mở mắt coi thế giới đại đồng
Thật là thảm hoạ thê lương
Tuyên truyền láo khoét
thiên đường cuả ai ?
Ngót thế kỷ dập vùi điên đảo
Nghe lời Hồ máu đổ non
sông
Bạc màu tang tóc khói
sương
Theo gương đạo đức chó
hoang lụi tàn
Hỡi chế độ bạo cuồng man dại
Luyến tiếc chi bại hoại
thuần phong
Thật là thảm cảnh rợn rùng
Lương tâm nhân loại đau
lòng hay không?
16.3.2010 Lu Hà
Đàn Sáo
Quê Hương
chuyển thể từ thơ Trịnh Ngữ
Ngôn: Sáo Già Và Muà Đông
Gió hưu hắt muà thu buổi
sáng
Con sáo già lững thững qua
sông
Ngẩn ngơ ngậm hạt sương
trong
Đôi bờ xơ xác muà đông sắp
về.
Muà đông tới ê chề tê tái
Dấu chân chì đau nhói sáo
ơi!
Tuổi già buồn bã mưa rơi
Mồi ngon chẳng thấy đầy
vơi nỗi niềm
Rơm cỏ cũng triền miên
khan hiếm
Cánh đồng hoang thê thảm
thiếu ăn
Trâu bò cùng với muôn dân
Rưng rưng ngấn lệ thương
đàn sáo con
Đời lận đận cháu con khôn
lớn
Núi rừng xanh chó sói khuyển
dương
Lợn lòi nanh vuốt bất
lương
Muôn nơi ảo vọng ruộng đồng
héo hon
Loài người cũng gian ngoan
hiểm ác
Lắm mưu mô thâm độc đa
đoan
Mẹ cha căn dặn nỉ non
Chớ nên nhẹ dạ mồi ngon lưới
bày
Bao cay đắng hiểm nguy chống
trả
Thoát gông cùm chó má lưu
manh
Oán hờn hận tới trời xanh
Nuôi con vất vả năm canh mẹ
sầu.
Đêm giông bão trời mưa gió
thét
Chớp sáng loà rét buổt âm
u
Nhỏ nhoi chiêm chiếp rên
la
Đói ăn sáo khóc tìm đâu ra
mồi ?
Thôi ráng ngủ quên đi con
nhé
Qua đêm trường mẹ sẽ vì
con
Sáng mai lần kiếm mồi ngon
Ngày đông giá lạnh biết lần
nơi nao?
Hãy thóp bụng ông cha từng
đã
Chớ hát hò lầm lỡ véo von
Loài người độc ác gian
ngoan
Chuyên chính vô sản bạo
tàn chịu tha ?
Nghe mẹ dạy bơ vơ ngơ ngác
Đàn sáo con nhớn nhác bảo
nhau:
Bắc Nam chung một sơn hà
Sân si tội lỗi gà nhà đá
nhau!
Rồi hy vọng mộng mơ roi
rói
Vùi khổ đau tăm tối lùi xa
Bầu trời trong sáng bao la
Sáo con tung cánh tự do cơ
đồ...!
15.3.2010 Lu Hà
Ngàn Năm
Vẹn Tròn
tặng thi sĩ Vương Ngọc
Minh
Ông Hữu Loan bước vào lịch
sử
Bởi cuộc đời sầu tủi bi
thương
Giưã bầy lang sói điên khùng
Tinh thần kẻ sĩ ngang tàng
có hay
Cõi trần thế si mê tăm tối
Ánh hào quang sáng chói những
ai?
Hữu Loan là một con người
Trái tim lương thiện ngậm
ngùi thương đau
Màu sim tím xót xa nhỏ lệ
Mái nhà tranh bi lụy tình
quê
Xanh lam dặm nẻo sơn khê
Ru hồn dân tộc tái tê nỗi
niềm
Thương Hữu Loan thương
luôn màu tím
Tình vợ chồng đỏ thắm chưá
chan
Cái hay là bởi chữ tâm
Phải đâu nghệ thuật ngàn
năm vẹn tròn…?
21.3.2010 Lu Hà
Ngẩng Đầu
Lên Mà Đi
Chuyễn thể từ thơ Trịnh Ngữ
Ngôn: Trên Cánh Đồng Cỏ Cháy
Sau giông bão bình minh lại
sáng
Hỡi các em thương mến cuả
ta
Ngồi đây nghe chuyện xót
xa
Nỗi lòng anh chị mẹ cha
héo mòn
Cánh đồng cháy nỗi niềm
đau nhói
Con bò già tê tái xác xơ
Trơ xương một nắm da khô
Bao năm kiệt sức nghẹn
ngào em ơi!
Trong đáy mắt sương rơi lã
chã
Lưá mạ non chan chưá tâm hồn
Tóc xanh tô thắm nước non
Thái bình mẹ muốn ôm con
vào lòng
Nhưng khốn nỗi biển đông
sóng động
Từng đoàn người ngã xuống
thê lương
Oán hờn trời thảm cây rung
Trăng thu tắc nghẹn non
sông tiêu điều
Mẹ hiền quá sớm chiều ngơ
ngác
Mắt cha buồn tấm tức làm
sao?
Cánh đồng vưạ luá chiêm
bao
Những con bò sưã, bò già
nuôi nhau...
Một thế hệ u sầu khốn khó
Hưởng gia tài đổ vỡ tan
hoang
Chông gai cặm bẫy đầy đường
Ruả nguyền chán ghét, xót
thương cho đời
Tư tưởng mượn lỗi thời tăm
tối
Ngậm ngùi trông đường lối
xa xôi
Bọt bèo hờ hững buông trôi
Dòng sông khổ hạnh thuyền
đời bi thương
Hỡi tổ quốc giang sơn chìm
đắm
Trái tim người còn rỉ máu
không?
Mắt sầu thế kỷ mênh mông
Bao la chồn cáo vành tang
nấm mồ
Cha nhăn trán hằn sâu than
thở
Mẹ đầm đià ảo não héo hon
Xanh xao vàng võ u buồn
Các em thất học muôn vàn
khổ đau
Chim sải cánh mộng mơ tuổi
trẻ
Những tấm lòng em gái em
trai
Vùng lên tự cứu lấy đời
Vượt qua bạo lực nhất thời
đảo điên
Nếu có trí càn khôn vũ trụ
Thuận lòng dân cảm ngộ
lương tâm
Phá tan xiềng xích gông
cùm
Chôn thây chế độ giam cầm
bất nhân
Gieo hạt giống mầm non tuổi
trẻ
Như Công Nhân Thanh Thủy
Văn Đài
Còn bao nhiêu nưã những
người
Cam tâm nô lệ u hoài mãi
sao?
Bao hy vọng sôi bầu nhiệt
huyết
Từ muôn ngàn tha thiết em
ơi!
Nước non lịch sử tô bồi
Cánh đồng cỏ cháy lại hồi
phục sinh
Hãy giữ vững mầm xanh cao
vọng
Quê hương còn biển lộng
gió trăng
Giang sơn gấm vóc huy
hoàng
Ngẩng lên dũng cảm thẳng
đường mà đi...!
15.3.2010 Lu Hà
Nụ Cười Năm Nao
chuyển thể thơ Sông Hậu:
Đa Tình
Tình thi sĩ mê say da diết
Ai Vương ơi, tha thiết thuở
nào
Đa tình sông hậu hồn thơ
Thuyền trôi sóng nước dạt
dào em yêu
Yêu là chết thiên sầu vạn
cổ
Vấn vương hoài huyền ảo
trăng thu
Ngực em căng trái chín đào
Nâng niu nhưạ sống bốn muà
nở hoa
Cứ như thế ngày mưa tháng
nắng
Mối tình này tuề nguyệt ai
hay
Cỏ cây hoa lá đất trời
Nưả đêm thức giấc bồi hồi
nhớ em
Sầu ảm đạm trùng dương
ngăn cách
Xa nhau rồi gửi cánh nhạn
bay
Vần thơ lồng lộng gió mây
Chim kêu ríu rít nụ cười
năm nao?
1.4.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét