Còn Đâu Hẹn
Hò
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Chiều lả tả vàng bay lá rụng
Bóng hoàng hôn phủ tiếng
em cười
Dòng sông nước chảy ngậm
ngùi
Bước chân dừng lại lệ rơi
đôi hàng
Lời hẹn ước em nghiêng tóc
xoã
Điệu than van sầu cả thiên
thu
Bờ tre khóm trúc nghẹn
ngào
Dung nhan bất tuyệt em là
nàng xuân
Từ thuở đó mưa tuôn gió chướng
Giọt sương sa lãng đãng
hoang vu
Đôi bờ hồn lạc bơ vơ
Bên bồi bên lở còn đâu hẹn
hò ?....
5.3.2010 Lu Hà
Dặm Hồng
Chờ Nhau
chuyển thể thơ Bùi Giáng
Nụ hoa xuân gió bay lất phất
Hạt sương reo ngây ngất hồn
ta
Bên trời em bước đi qua
Ngàn thông vẫy gọi nắng
chiều xa xôi
Vẫn giữ lại chuyện đời đã
mất
Dấu chân đi u uất mù khơi
Hoàng hôn giở khóc giở cười
Nỗi lòng thăm thẳm nhớ người
năm xưa
Tay lẩy bẩy én chao hoa tặng
Ánh thiều quang thầm lặng
trôi mau
Ra đi để lại hương màu
Cao nguyên miền núi mấy bờ
cỏ hoang
Anh thủ thỉ bướm rừng ong
nội
Buổi sớm hôm tê tái ai ngờ
Nỗi buồn tinh tú bơ vơ
Trần gian thương kẻ bơ phờ
lầm than
Trời quan tái lòng em lạnh
thế
Hương hoa ôi, diễm lệ
trăng sao
Ngàn thu biết đến bao giờ
Côn trùng rên rỉ mây mù
còn xa
Tình thơ đọng giọt sương
thu
Dặm hồng em nhé chờ nhau
bên đường…
4.3.2010 Lu Hà
Để Lại
Cho Nhau
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Vì bưã đó cưả đời cạy khoá
Giưã bồn bề tìm đoá hương
hoa
Không gian hơi thở ngọt
ngào
Linh hồn rạn vỡ cung nga dập
dìu
Đôi mắt ướt nhìn sao đắm
đuối
Âm thầm nghe bóng tối tàn
phai
Bàn tay xiết chặt vì ai
Xá gì hoang dại người ơi
vô ngần
Tim phổi gấp muôn vàn rung
động
Phút mê ly chết lặng làn
da
Nghẹn ngào chẳng kịp buông
tha
Đừng mong tiếng vọng trôi
xa mọi miền
Còn để lại niềm ân nghiã
ái
Hiểu nhau rồi thấm trải
bao la
Bọt bèo trọn kiếp phù du
Bao giờ gặp lại khổ đau vì
tình….
4.3.2010 Lu Hà
Hội Thơ Hải
Ngoại
chuyển thể từ thơ lục bát
cuả Huệ Thu
Lòng thu mở quán thơ gặp bạn
Khắp phương trời muôn chốn
gần xa
Năm châu bốn biển là nhà
Ngàn xưa cánh hạc la đà
còn đây
Thơ Thôi Hiệu ngày nay vẫn
nhớ
Hoa đào bay trước cưả chào
xuân
Tâm tình sầu mộng nước non
Bạn ơi, thi hữu bội phần đắm
say
Thế chiến quốc đắng cay buồn
tủi
Để thịnh đường tê tái ngàn
thu
Vào ra mở cổng đón chào
Trẻ già trai gái ngạt ngào
men thơ
Cũng lắm Cụ lơ thơ đầu bạc
Tóc râu bay bàng bạc chiều
thu
Ngẩn ngơ vào động thi ca
Giáng Hương Từ Thức Lũng
Hoa tràn đầy
Dâng tổ quốc ngàn mây xa
cách
Trời tự do tung cánh nhạn
bay
Một lòng hiếu thảo xưa nay
Nước non văn hiến trọn đời
thủy chung
Hồn sông núi nưả mừng nưả
tủi
Mạng thông tin bi lụy
thương đau
Chẳng bù thi hữu quê nhà
Trói tay khoá miệng bốn
muà lầm than
Có nghe chăng khắp miền
thi tứ
Bắc Trung Nam chan chưá
tình đời
Đường thi chẳng ép lòng
người
Trắc bằng niêm luật một thời
vẻ vang
Có đôi chữ vấn vương sai
luật
Cũng chẳng sao tha thiết hồn
thơ
Đọc lên hoa nở chan hoà
Thất ngôn tứ tuyệt ca dao
dạt dào
27.2.2010 Lu Hà
Lá Thư
Dang Dở
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu
Anh đã đến giưã chiều đông
giá
Phảng phất buồn nghe gió sương
rơi
Tiếng ai thoang thoảng xa
xôi
Nỗi niềm xưa dấu một thời
thê lương
Hồn than thở tơ vương ảo mộng
Nưả vầng trăng thoang thoảng
mùi hương
Yêu em mà chẳng toại lòng
Mắt nhìn đắm đuối nưả thương
nưả sầu
Cơn gió chướng qua cầu lá
rụng
Trái tim còn rung động thật
ư ?
Hững hờ tàn nhẫn làm sao
Bao năm xa cách bây giờ
tìm nhau …
Mây lãng đãng ráng chiều
thơ thẩn
Hồn ngập ngừng luống cuống
van lơn
Em ơi, từ cõi trăng ngàn
Không gian lạnh ngắt mấy lần
núi non
Đường xa thẳm biển ngàn
sông lạ
Biết về đâu chia sẻ cùng
em
Tháng ngày lầm lũi thương
tâm
Cô đơn cảm nhận trái tim
muôn vàn
Đời thứ lữ nỗi niềm khép
kín
Mà lòng anh đau đớn vô
cùng
Nỗi buồn chai sạn gió
sương
Tìm trong hơi thở bước đường
trầm luân
Mười hai năm, đời em vẫn
thế
Thoắt về đâu trăm nẻo trần
gian
Đọc thư trăn trở khóc than
Nghe trong tiếng nấc duyên
trần đắng cay
Một lần nưã ông trời muốn
thử
Tiền kiếp xưa chưa đủ sầu
tư
Đời em mất mát quá nhiều
Đông tàn thu héo tiêu điều
hoàng hôn
Lạc bể ái thuyền quyên
giang giở
Sóng say nhiều đau khổ ủ ê
Phải chăng nông nỗi chán
chê
Gió xui lạc lối bờ mê điêu
tàn
Luật vay trả thế nhân khó
tránh
Em có hề oán trách ai đâu
Công tâm chấp nhận bao điều
Đáng thương cho kẻ bốn muà
héo hon
Cho tất cả lại còn oan
trái
Có màng chi khổ aỉ dư âm
Chuỗi ngày thê thảm âm thầm
Còn bao nhiêu nưã nỗi niềm
vấn vương
Em vẫn sống đảm đương
trách nhiệm
Dạ thẳng ngay thấm đẫm
chuyện đời
Dang tay dám nhận đón ai
Dù cho họ cũng ngậm ngùi
trần căn
Chìm đắm sợ bể hồng sông bụi
Cố quên đi khắc khoải qua
ngày
Vết thương lòng dạ chơi
vơi
Đẩy đưa sông nước nổi trôi
bọt bèo.
Run rẩy bước phù du quen
thuộc
Con đường xưa tưởng chuộc
lỗi lầm
Mà sao duyên nợ oái oăm
Trượt hoài té ngã tím bầm
ruột gan
Em sợ lắm nỗi niềm chồng
chất
Anh có còn ôm chặt tấm
thân
Nói ra anh chắc sẽ buồn
Nhưng em cứ nói cho hồn thảnh
thơi
Duyên phận đó thảm thê anh
nhỉ
Tình cuả em sầu tủi thực
hư
Đến rồi lại mất vi vu
Theo cơn gió thổi sương
chiều ngẩn ngơ
Em rất muốn mặn mà say đắm
Trong si mê đằm thắm ái
ân.
Mà sao trong cõi muôn vàn
Má hồng bạc mệnh trời còn
đánh ghen.
Em vẫn sống thở than nhẫn
nại
Suốt quanh năm lầm lũi cô
đơn
Ngoài trời rỏ gịọt mái
hiên
Mờ mờ nhân ảnh linh hồn
kêu mưa
Đầm đià rỏ lệ trên thơ
Lá thư giang giở năm xưa vẫn
còn…
22.2.1010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét