Nỗi Đau
Trần Thế
Vẫn cái đau dày vò lẵng nhẵng
Suốt đêm ngày dai dẳng chẳng
tha
Buồn phiền ta lại làm thơ
Kể ra bao nỗi đớn đau thế
này
Khách trần thế nào ai thấu
hết
Có bao nhiêu đau buốt ở đời?
Kể từ lúc mới sinh thời
Đến khi khuất núi luân hồi
kiếp sau ?
Lũ con cháu rên la thuở
trước
Trong hồ sơ dấu bước cha
ông
Cường hào điạ chủ phú nông
Điền gia tư sản công
thương đủ loài...
Sóng cách mạng dập vùi cải
tạo
Vẫn chưa tha con cháu mấy
đời
Chặn đường bi lụy sinh sôi
Tinh thần tiều tụy hoa rơi
nhụy tàn
Bắt phải sống làm dân hạng
bét
Chính quyền kinh sẻ nát
nguồn cơn
Như bao quân cán căm hờn
Miền Nam chính thể linh hồn
khổ đau
Nỗi đau đớn dày vò tâm não
Buốt con tim dày xéo héo
hon
Dật dờ trước ngõ đầu thôn
Còng lưng chiếc bóng mỏi
mòn chán chê
Con khát sưã làng quê thảm
thiết
Vợ bán bar chồng hốt phân
tro
Ba miền sáng nắng chiều
mưa
Đói ăn thất học đổ ra thị
thành
Trong xã hội hoành hành
băng đảng
Con cháu ông nấp bóng du
côn
Bao che trên dưới chu toàn
Bịt mồm báo chí lăng loàn
tự do
Kẻ đáng trị nhởn nhơ pháp
luật
Người bị oan tống suốt lao
tù
Luật rừng chỉ thị đong đưa
Sao mà tả hết nỗi đau tận
cùng
Bao ngón độc tuyệt đường
sinh lộ
Sức kiệt dần tâm não trần
căn
Lửng lơ như đám tro tàn
Bát cơm chén nước muôn phần
hiểm nguy
Gục ngã xuống gan truy tim
thận
Rã rượi đau thấu tận trời
cao
Sông Hà lồng lộng trăng
sao ?
Bên song cưả sổ nghẹn ngào
thê lương
Phải kể đến muôn phương tứ
hải
Động lòng thương, nhân sĩ
chưá chan
Đấu tranh dân chủ toàn dân
Thuốc men điều trị vợi dần
thương đau
Ta cũng đau làm thơ kể lể
Vài đôi dòng chia sẻ với
nhau
Nôm na vài chữ quê muà
Nỗi đau trần thế kể ra nỗi
niềm !
2008 Lu Hà
Giọng Văn
Nô
Ông Bùi Tín tuy là cộng sản
Nay nhận ra thủ đoạn bất
nhân
Tối tăm chủ thuyết lăng
loàn
Giang sơn đất nước điêu
tàn lầm than
Là trí thức vì dân nhỏ lệ
Cảnh tham quan bại hoại
quê nhà
Miền Nam chế độ cộng hoà
Như cơn gió thoảng một muà
xuân son
Trương Hữu Dụng tinh thần
hoảng loạn
Cứ già mồm táng tận lương
tâm
Miả mai giọng điệu gian
dâm
Mao Hồ sương phủ bóng trùm
tối đen
Thân tôi mọi vẫn quen lề
thói
Giọng văn nô chửi bới cộng
hoà
Dấu tay tung khói hoả mù
Tám mươi năm đã bao muà khổ
đau
Bầy chó sói mưu ma quỷ kế
Phá lòng người chia rẽ
lương nhân
Diễn đàn mật vụ công an
Mua câu bán chữ chó săn lạc
loài
Trương Hữu Dụng khoe đời
làm báo
Giọng nỉ non than thở bác
ơi!
Cùng ban biên tập một thời
Mà nay ngăn cách biển khơi
trập trùng
Bác chống phá con đường
dân chủ
Ngọn cờ đào sa đoạ chủ
chương
Tự do phá hoại quê hương
Quyết tâm theo đảng thiên
đàng vinh quang
Trương Hữu Dụng loăng
quăng tối nghiã
Cứ ba hoa vu cáo mãi hoài
Ba gai tiền hậu vô loài
Văn nô bồi bút lỗi thời Dụng
ơi!
28.4.2010 Lu Hà
Lục Súc
Tranh Ăn
Hắn Việt
Dũng thói đời bợ đỡ
Loài cẩu
hoang trạc độ sáu mươi
Nhận liều
mười tám đôi mươi
Bạn vàng
Thuận Phẩm trò chơi hội thuyền
Trong chi
bộ công an mạng lưới
Chuyên phản
hồi phá hoại vu vơ
Hacker
tin tặc hoả mù
Đảo điên
thiên hạ sương mờ buả vây
Nguyện
theo đảng như loài chó dái
Kiếp tôi
đòi tê tái trần canh
Oán hờn bạc
mái đầu xanh
Chửi cha
đéo mẹ u minh vật vờ
Vắt cạn
óc phun thơ nhả nhớt
Bầy cóc
hôi nhảy nhót đua đòi
Bon chen
thơ mốc văn hôi
Gâu gâu vằn
vện vẫy đuôi tôi hèn
Bởi nhiệp
chướng hoa tàn liễu bại
Dũng tôn
thờ chủ nghiã ba xu
Trời sinh
ra ông Lu Hà
Cùng Hồ
Dâm Dật la đà nhả thơ
Thơ lổn
nhổn cục to cục nhỏ
Kià thị
Mơ Dũng Phẩm tranh nhau
Cảnh
Thông tức quá gâu gâu
Quốc Bình
lăn xả phần tao đâu rồi?
26.4.2010
Lu Hà
Tậm Thần Ai Hay
Mẹ cha tớ sinh ra gọi Phẩm
Lò gạch hoang lẩm bẩm điên
khùng
Chí Phèo đồng chí chạy rông
Cùng là mèo mả gà đồng mà
thôi
Cứ chửi đổng chẳng suy chẳng
nghĩ
Thói du côn lải nhải ai
hay
Tâm thần bấn loạn cuồng
say
Theo voi bã miá mồ dày tổ
tiên
Bạ ai cũng tiền nhân qụy lụy
Cứ tôn sùng ma quỷ đầu
trâu
Trình độ văn hoá i tờ
Bon chen phê phán kẻ xa
người gần
Không phân biệt kẻ khôn
người dại
Cứ nghông nghênh loạn xị dở
hơi
Ba que xỏ lá mọi nơi
Phun lời tục tĩu nặng mùi
cáy cua
Chửi Bùi Tín Lu Hà cũng thế
Não di truyền đồi bại cò
cưa
Mái trường ảm đạm năm xưa
Thấm nhuần tim óc ai ngờ
thối tha?
Cứ gào mãi bạn thù giai cấp
Máu đào rơi bầm dập giang
sơn
Mao Hồ Giáp Duẩn tiền nhân
Tung hô vạn tuế yên thân
suối vàng?
Tính cố chấp chó bông quen
thói
Đời sinh ra xiả xói văn
nhân
Mác Lê câu chữ lăng loàn
La bàn chỉ hướng tâm thần
ai hay?
25.4.2010 Lu Hà
Nỗi Lòng
Thị Mơ
Anh Thuận Phẩm mến yêu đồng
chí
Nỗi lòng em tri kỷ đào tơ
Tên em là Lê Thị Mơ
Bẩm sinh chó cái má đào
xuân xanh
Chửi Bùi Tín văn anh hay
quá
Ý thâm sâu mà nở ruột gan
Đời em một nhụy rưã hoa tàn
Quen nghề đánh đĩ lăng loàn
thiết tha
Đã lâu lắm trăng hoa cố
nín
Phận nữ nhi liễu bại buồng
the
Trai hùng vạn nẻo sơn khê
Ta bà cộng sản vàng khè
môi thâm
Em mở nhím âm thầm chờ đợi
Suốt đem trường mong mỏi
anh ơi!
Đôi bờ rỏ giọt sương rơi
Cảnh Thông Thuận Phẩm vào
chơi hưởng mùi
Em ghét gã Lu Hà Bùi Tín
Lại thêm thằng Dâm Dật họ
Hồ
Văn chương chính luận la
đà
Đồng bào hải ngoại reo hò
làm chi?
Bài anh viết chuột giơi
chó gặm
Ngửi mốc meo thối khắm lên
men
Có cô Ngọc Bích nêu tên
Chúng em quyết chí hiến thân tôi đòi!
26.4.2010 Lu Hà
Gửi Bác Mạc Can
Cháu Thuận Phẩm suốt đời
chó má
Cúi rập đầu lã chã tuôn
rơi
Mạc Can bác đã đi rồi!
Qua hai thế kỷ ngậm ngùi
khổ đau
Nền chuyên chính nở hoa sắt
máu
Bao muà thu cổ độ trăng
lên
Đầu rơi máu chảy dương trần
Vần thơ Tố Hữu vượt ngàn
biển khơi
Theo cộng sản trọn đời chiến
đấu
Giết quân thù điạ chủ trần
gian
Quét đi phản động lan tràn
Đồng bào hải ngoại là quân
lạc loài
Nơi điạ phủ thịt rơi xương
nát
Bác vẫn còn tha thiết yêu
thương
Quốc Bình Thuận Phẩm Cảnh
Thông
Một bầy chó dại tôn sùng Hồ
Mao
Cháu biết bác hồn ma ngạ qủy
Phù hộ con chó cái ác ôn
Thị Mơ đồng bọn vô luân
Quyết tâm chiến đấu diệt
quân ngoại thù
Lũ chúng nó Lu Hà Bùi tín
Lại còn thêm Dâm Dật họ Hồ
Viết bài phân tích ti toa
Mác Lê phát xít Mao Hồ quỷ
vương
Cháu tức lắm nổi khùng
điên dại
Bác kính yêu tăm tối ngàn
thu
Râu xồm còn mọc thêm ra
Lê Nin hói trán bây giờ ra
sao?
Chín tầng ngục bác Hồ có gặp
Còn bác Mao bầm dập tấm
thân
Đỗ Mười Lê Duẩn tình thân
Trùng dương u ám khói tan
ngậm ngùi
Thư gửi bác hận sôi cháu
khóc
Chuyện hành tinh thảm khốc
biết bao
Quê hương cách mạng Nga Sô
Rã tan từng mảng còn đâu mất
rồi!
Đảng cuả cháu lần hồi tìm
kiếm
Lại quay về đằm thắm ba
Tàu
Xoá đi tủi nhục oán thù
Là ông chủ mới cờ đào đỏ
tươi
Hoàng Trường mất cũng vì
quyền lợi
Quyết theo đường máu nhỏ
ngàn thu
Mạc Can hồn ở nơi nào
Thỉnh cầu phù hộ giấc mơ
sang giàu!
Chú Thích: Lần đầu tiên có
người ở Việt Nam viết thư công khai bày tỏ trên mạng để kể công lao,
khuyển mã với đảng Mafia,
và còn gọi tên ông Các Mác ( Karl Marx) là Mạc Can.
Thấy chuyện khôi hài lố bịch
tôi cảm tác thành thơ luôn,
Tuy là thơ trào phúng, miả
mai diễu cợt, nhưng nó cũng là sản phẩm cuả tư duy, tinh thần cuả một giai đoạn
lịch sử xã hội.
26.4.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét