Thư Gửi Bạn
Cuả Một Thương Binh
chuyển thể thơ Trang Y Hạ:
" Những người Lính Năm Xưa"
Cưa ngang gối vết thương
đau nhói
Hai chân tao nhức nhối tâm
can
Miền Nam chiến cục điêu
tàn
Cộng quân bốn phiá máu
tràn lệ rơi!
Vợ tao ẵm ngậm ngùi đau
xót
Rời quân y tê buốt lòng
tao
Mấy thằng giương súng AK
Kiểu từ Trung Cộng hay là
Nga Sô?
Không cần biết chúng là
lang sói
Tao thương binh quân đội cộng
hoà
Cũng vì mảnh đất tự do
Phải mang danh ngụy hận
thù sao nguôi?
Chúng đối xử như loài trâu
chó
Lê thân tàn tức tưởi về
quê
Vợ tao mưa nắng dãi dề
Như thiên thần xuống bốn bề
nước non
Hai đưá con bơ vơ chòi gió
Thương vợ hiền chỉ có hai
tay
Làm sao ôm nổi bốn người?
Lại còn an ủi lính què như
tao...
Đẽo hai ghế đung đưa qua lại
Làm đôi chân tong tưởi
trong nhà
Nấu ăn giặt giũ cầu ao
Vớt bèo nuôi lợn thật là cừ
khôi...
Tao lê lết khắp nơi nhổ cỏ
Bón phân chuồng trồng củ cải
tươi
Bắp ngô rau mọc hoa cười
Dựng giàn đỗ ván thơm mùi
hương bay
Vợ con say đào ao thả cá
Đời chiến binh nào sá gian
truân
Biết tin tao cụt hai chân
Vợ không thèm khóc chỉ buồn
thương tao
Mà bây giờ bà rưng nước mắt
Lâu lắm rồi thống thiết
làm chi
Mày đi cải tạo một nơi
Hàng thần lơ láo cảnh đời
sầu tư
Rồi nghe nói H-O sang Mỹ
Tuốt một hơi mấy chục năm
trời
Không hề trở lại thăm người
Chiến tranh một thuở xa
xôi tiêu điều
Những buổi chiều ngồi chơi
hóng gió
Bỗng nhớ mày chan chưá
trăng non
Sau này nếu có về thăm
Việt Kiều yêu nước tuỳ tâm
kệ đời
Tao đếch biết đến chơi tao
nhé
Cá chốt lên chưng với
tương gừng
Rượu ngon tao nấu để mừng
Hai thằng mình uống cho cuồng
nhiệt say!
21.7.2011 Lu Hà
Vô Luân
Đã Thưà
Nói thối lắm làm sao ngửi
được
Lưỡi cú diều nọc độc râu
xanh
Một đời ô nhục xú danh
Văn thơ ăn cắp lưu manh dạn
dày...
Tự viết sách khua môi muá
mỏ
Trần Dân Tiên hiếm có mấy
ai
Bầy đàn con cháu đười ươi
Bon chen kèn cưạ lạc loài
hoang dâm
Dùng ngòi bút đập tan chế
độ
Khinh cò mồi chó má ma cô
Hải Âu cánh trắng tự do
Mênh mông biển cả bao la đất
trời
Thương Hữu Loan cuộc đời
khổ ải
Chuyển thể thơ ưu ái thiết
tha
Hoàng hôn trời lạnh suy tư
Vầng trăng cổ độ từ từ viết
ra
Nay có kẻ mặt trơ trán
bóng
Bảo rằng tôi lợi dụng khoe
khoang
Hoang Sa giả dạng biểu
dương
Tình yêu tổ quốc khuyển
nhung đáng ngờ
Giai cấp đấu thuở xưa vẫn
có
Chẹt tinh thần thơ phú văn
nhân
Bịp mồm khoá họng muôn dân
Bất tài độc đảng vô luân mưá
thưà
12.5.2011 Lu Hà
Kiểu Này
Nguy To
Dương Thu Hương là người
chống cộng
Điều đáng mừng rất đáng
hoan nghênh
Lại thêm có bạn Trần Thanh
Công an quốc nội vinh danh
vịt giời
Giá không có tuyệt vời
chói lọi
Đỉnh núi cao doi dói tôi
đòi
Nhấn chìm tổ quốc giống
nòi
Tinh thần chống cộng kiểu
này xin thua
Ai có đọc đỉnh cao vời vợi
Một món quà hải ngoại ta
ơi!
Hối kiều ngoại tệ mồ hôi
Nưả dân nưả chủ bồi hồi
quê hương
Những chiến sĩ theo gương
dân chủ
Chắc hẳn gì thấm thiá Thu
Hương?
Bớt thù thêm bạn chung
lưng
Mong rằng tỉnh táo tránh
vòng trầm luân
Con tắc kè biến thiên vạn
đại
Sắc đổi màu lưà dối làm
chi
Mập mù chữ nghiã xa xôi
Bơm vào não trạng hình hài
chí minh
Tôn vẻ đẹp xưng danh chống
cộng
Đường dấn thân phấn rụng
má hồng
Cong queo nước chảy xuôi
dòng
Đôi bờ giun dế đòng đòng
ngược xuôi
Sao không thể thế thời tiết
tháo
Giưã ban ngày chèo néo văn
chương
Tinh thần ca tụng phô trương
Đỉnh cao như núi cản đường
tự do…
Văn với bút quanh co trần
thế
Phải thực lòng tâm dạ thẳng
ngay
Động cơ thúc giục mê say
Nưả dơi nưả chuột kiểu này
nguy to…!
18.3.2010 Lu Hà
Đành Phải
Vậy
Thế là hết lòng còn héo uá
Lá thu rơi phẩm giá trôi
xuôi
Chữ nhân chữ nghiã mất rồi
Còn đâu chữ tín u hoài sầu
đưa?
Đừng nuối tiếc mộng mơ huyền
ảo
Con trâu già ảo não canh
khuya
Tháng ngày ảm đạm đi qua
Cô đơn lạnh lẽo sớm chiều
thở than...
Thơ với phú nỉ non dàn duạ
Gối chăn đơn bạc bẽo người
ơi!
Dối gian đạo tặc làm gì?
Lương tâm trằn trọc miả
mai cái đời...
Ruột tằm rối dở cười dở
khóc
Bởi phận nghèo thảm khốc
mưa sa
Trả vay rình rập án tù
Vì thương con gái nên ra nỗi
này....
Người con gái tấm lòng
nhân ái
Chút thơ ca gưỉ lại cho đời
Việt Nam còn biết tin ai?
Trùng dương xa cách biển
khơi dập dìu
Cơn sóng lạnh đô la sáng
loáng
Nẻo đường về lãng đãng mây
trôi
Quê hương dặm thẳm xa vời
Hồn trên sa mạc lệ rơi mấy
hàng!
2.11.2010 Lu Hà
Đồ Đểu Giả
Bỗng có kẻ nổi khùng điên
dại
Cũng học đòi ngậm thối
phun thơ
Mạo danh tác giả Lu Hà
Lưu manh tự thú dê bò thối
tha
Thơ uế xú lắp ba lắp bắp
Chẳng ra vần bằng trắc
than ôi
Ti toe bảy chữ tôi đòi
Cóc hôi mèo chết giưã đời
nhặng bâu
Học trò đểu sinh ra thiếu
tháng
Chửi lung tung bầy đảng ma
cô
Trừ riêng không động già Hồ
Nâng bi dê cụ vẫn là muôn
năm
Đồ khỉ đột ươn hèn như thế
Cứ xưng xưng nguyền ruả vu
vơ
Oán trời hận đất sinh ra
Việt Nam lại có Lu Hà làm
thơ
Thơ với phú lao nhao giun
dế
Học đòi theo Tố Hữu Lan
Viên
Đầu tư tham nhũng công quyền
Đất đai chiếm đoạt nghèo
hèn dân đen
Hồi tưởng lại phong luân u
ám
Kể từ ngày cộng sản Chí
Minh
Oán hờn sầu thảm trời xanh
Tổ tiên nòi giống điêu
linh hoang tàn
Bọn vô lại nắm quyền chính
sự
Học đàn anh ngày xưả ngày
xưa
Lu loa tâng bốc thây ma
Trần Hoàn Tố Hữu côn đồ
còn ai ?
Bầy lang sói đười ươi mặt
sắt
Mười bốn tên giành giật
ngai vàng
Ba Đình một khoảng trời
riêng
Cáo già nằm đó thiêng
liêng phụng thờ
Bởi nghiệp chướng mồ ma chẳng
trọn
Nằm tênh hênh tủi hận xót
xa
Tranh ăn chí choé cắn nhau
Giở trò vu khống mặt trơ
ai bằng.
22.3.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét