Giáo Dục Nhồi Sọ
Trước sau chỉ có ma cô
Hỏi bao phe nhóm tự do
chúng đòi?
Kià bầy con cháu gà nòi
Đi theo tà giáo suốt đời
quỷ ma
Công ơn trời biển bao la
Hy sinh thầm lặng vịt vờ
vì dân
Cha già theo phép vô thần
Tuyên truyền giai cấp giết
dân hại nòi
Các người dân chủ là ai ?
Mở mồm phê phán chê bai đủ
lời
Bảo rằng cộng sản lỗi thời
Cam tâm luồn lọt buôn nòi
bán dân
Xưa kia lầm lạc theo chân
Gây ra khói lưả bạo tàn
chiến tranh
Bắc Nam thảm hoạ điêu linh
Nồi da nấu thịt trời xanh
thảm sầu
Chúng bay lý lẽ điêu ngoa
Làm gì có chuyện đảng ta
ngu đần
Cũng vì quốc tế muôn dân
Anh em bầu bạn bần hàn có
nhau
Trung Hoa đồng chí dạt dào
Vịt vờ giúp đỡ Hồ Mao gian
manh
Thề non hẹn biển râu xanh
Như chim liền cánh như
cành phù tang
Tương lai quận huyện rỡ
ràng
Vẻ vang con cháu Lạc Hồng
ngợi ca
Muôn dân suối lệ chan hoà
Lưu manh vô sản sang giàu
nổi lên
Nguyện làm chó dái ngang
nhiên
Hoà bình gìn giữ bình yên
sớm chiều
Trải bao thập kỷ đói nghèo
Thắt lưng buộc bụng vở
chèo miền Nam
Điên cuồng cộng sản nhẫn
tâm
Đem quân xâm lược tình
thâm Mao Hồ
Nước nhà giải phóng từ lâu
Đảng viên lớn bé nhà lầu
xe hơi
Con đường cách mạng còn
dài
Nghèo hèn cũng bởi bất tài
mà thôi
Tấm lòng con cháu đười ươi
Hở van phế quản dạ dày hồng
chuyên
Ra đi bác vẫn chẳng quên
Bào thai nọc độc gây truyền
trăm năm
Tự nhiên hủy hoại nhẫn tâm
Mái trường xã hội tối tăm
dạy người!
24.4.2010 Lu Hà
Gió Đời
Hơĩ ai gieo gió phong trần
Đảo tung trái đất xoay vần
thế gian
Gây bao thảm cảnh điêu tàn
Cửa nhà tan tác con đàn vợ
xa
Biết bao nhiêu kẻ bơ vơ
Tai ương vạ gió xót xa ngậm
ngùi
Mây xa ách nước thương đời
Lênh đênh sóng biển thân
trôi bồng bềnh
Dập dềnh ai vớt hôi tanh?
Tấm thân tứ đại thôi đành
bỏ đi
Rau dưa sớm tối lần hồi
Ven bờ tìm cá rỉa giòi
nuôi thân
Bàng hoàng kinh hãi hương
lân
Người ăn thịt cá, cá ăn thịt
người
Lương tâm nhân loại đâu rồi?
Chặn luồng gió lạ vớt người
bi thương
Hỡi ai gieo gió xé lòng
Nồi da nấu thịt tan xương
giống nòi
Hận thù chưá chất mãi thôi
Để cho con cháu kiệt suy
nghèo nàn
Sử xanh văn hiến muôn vàn
Đông nam châu á hiền nhân
thiếu gì?
Trông kià ngọn gió sân si
Bùn lầy nước đục được thời
tranh ăn
Cò già chia của chia phần
Cá tôm năm bảy cuốc dân đợi
chờ
Mỏi mòn cho đến bao giờ
Tiến lên hợp tác bắt bò cặp
đôi
Mỗi người làm việc bằng
hai
Để ông chủ nhiệm xây đài
xây sân
Chó gà sỏi đá xa gần
Hai thằng râu rậm sát nhân
Ba đình
Luận cương kinh tế rành
rành
Đấu tranh giai cấp phân
tranh đảng quyền
Công nhân vác buá tiến lên
Nông dân lưỡi hái liên miên hô hào
Tiến lên sát máu đồng bào
Cường hào tư sản đánh cho
tơi bơì
Trích ngang tuyển chọn ba
đời
Bon chen là lũ gà nòi đảng ta
Bụng đầy tà thuyết qủy sầu
Mưu gian kế hiểm xót đau
dân mình
Hoàn cầu rúng động thương
tình
Thuyền nhân tỵ nạn dung
thân xứ người
Lưu vong một khối thành
tài
Việt kiều tái hợp tìm người
đầu tư
Hy vọng góp vốn trung tu
Khúc ruột haỉ ngoại hối kiều
tương lai
Rỉ tai quốc tịch nước
ngoài
Hận thù xoá bỏ hết loài Việt
gian
Vượt biên sóng nước gian
nan
Nay thời ve vãn cũng dân
nước nhà
Hỡi ai gieo gió sai nha
Quan liêu hành chính cảnh
nhà nát tan
Bần thần kiếp số thằng dân
Phong bì biếu xén cưả quan
được thời
Tự do bán dễ như chơi
Tiền trao cháo múc là moi
được liền
Gió gây bao nỗi cô miên
Hồ sơ án giả ngang nhiên
doạ người
Bắt nhầm còn hơn bỏ rơi
Vững vàng chế độ đồng rơi
đồng vào
Con đen chạy án bơ phờ
Thành phần cơ bản cán cờ cầm
tay
Lầu hoa mọc như phương Tây
Thượng lưu quý phái từ đây
ra đời
Lũ này xuất xứ từ ai?
Ba đời lý lịch lạc loài bần
nông
Nguyện theo cách mạng đến
cùng
Một hai sống chết thênh
thang cờ hồng
Giấc mơ đồng chí mặn nồng
Giờ đây tàu cạn đại đồng
chẳng thông
Dân đen chờ mãi thiên đường
Vô thần xã hội miệng ông
cú diều
Càng to bổng lộc càng nhiều
Lâu la cấp dưới còn nhiều
xẩu xương
Đảng viên ba triệu thê
lương
Ngươì khôn của khó xẩu
xương chẳng còn
Bất bình nổi lên cồn cồn
Ác ôn mật vụ chui luồn tay
say
Trung thành chế độ quyền
uy
Trăm năm sự nhiệp trồng
người thế sao?
Thắt lưng buộc bụng đồng
bào
Tập trung dân chủ tự do
tiêu điều
Rêu rao bình đẳng bao
nhiêu
Chuà chiền phá phách sớm
chiều héo hon
Sử quan biện chứng là nguồn
Đồng tiền đi trước tâm hổn
theo sau
Con ma tư tưởng trong đầu
Là Hồ lão tặc thiên sầu vạn
thu
Thôi đừng gieo gió thương
đau
Đời ngươì là mấy mua thu
lá vàng
Mê man tà thuyết phương
Tây
Ăng ghen Các Mác là bầy dị
ngôn
Giáo tà mang tính con buôn
Khéo theo cả lũ độc tôn vô
thần
Nga Xô Trung cộng bầy đàn
Tro tàn một nắm ngày tàn
lao đao
Phóng lao thì phaỉ theo
lao
Đã chót thì chét đảng theo
Mao Hồ
Đảng này vì nưóc vì nhà
Nước còn của tớ nhà là của
ông
Dân nghèo khốn khổ thê
lương
Vợ con ông dễ chiụ nhường
quyền sao?
Bất tài bám giữ làm sao
Vật chất có trước khi nào
mới xong?
Hơĩ ai gieo gió tai ương
Dừng đi kẻo bão nổi giông
nhấn chìm!
Chú Thích: Bài thơ này
dài, chỉ là một kiểu chơi vật lộn với hiệp vận, khá mệt mỏi mới hoàn thành
không phải thơ ngẫu hứng,
tôi rất ít khi làm thơ như thế này. Đây là trường hợp duy nhất
Lu Hà
Gió Mây
Lay Động
tặng Linda Nguyên
Gió xao động lá vàng rơi
Mảnh đời khép kín chơi vơi
má hồng
Linda duyên phận dở dang
Cung đàn lỗi nhịp lỡ làng
tuổi xuân
Nhớ thương thơ gửi mấy vần
Hằng Nga cung Quảng muôn
vàn thiết tha
Bên bờ suối nước năm xưa
Phây phây mình ngọc trắng
phau dạt dào
Bồi hồi tiên nữ ngẩn ngơ
Bâng khuâng ngóng đợi giấc
mơ luân hồi
Nỉ non tâm sự bao lời
Nỡ nào quên hết cả rồi hay
sao?
Trên trời mây gió xôn xao
Đàn chim ô thước bắc cầu
sang sông
Tương tư nước chảy xuôi
dòng
Chiêm bao ảo mộng canh trường
muội ơi!
1.10.2011 Lu Hà
Giọt Mưa
Sầu Cảm
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang
Đời như hạt nước mưa rơi
Phiêu diêu tan giưã bụi đời
trần gian
Nỗi niềm chạm với thế nhân
Thấm sâu lòng đất quỷ thần
khóc than
Bao nhiêu oán hận ly tràn
Chất cao như núi dương trần
thảm thương
Hạt mưa lạc lõng thê lương
Giưã đêm nghe tiếng nhạc
vàng đâu xa
Bon chen kẻ lại người qua
Phố phường ướt má nhạt
nhoà tấm thân
Lẻ loi quán vắng điêu tàn
Nhìn bong bóng nước như
tan giọt sầu
Rượu nồng men đắng thêm
đau
Xót xa phù thể chạm vào
lâng lâng
Ái ân mộng mị hoà chung
Với bao trái ngược đêm trường
mưa rơi!
9.12.2009 Lu Hà
Giọt Mưa
Trời
Sáng nay rầu rĩ hạt mưa
Như trời đổ lệ thương sầu
chúng ta
Chúng sinh trong cõi ta bà
Kẻ Nam người Bắc xa nhà
chia ly
Sông Hà nông cạn hẹp hòi
Anh hùng mạt vận gặp thời
nhiễu nhương
Non cao muôn dạm đoạn trường
Tấm lòng cố quốc quê hương
xa vời
Hơn hai mươi sáu năm trời
Bao nhiêu mong nhớ u hoài
tình thâm
Thương yêu như lá dâu tằm
Nuôi con kén nhỏ âm thầm
nhả tơ
Rổn rang trăm mối chỉ vò
Như lòng cát sĩ qua đò
sang sông
Con sông huyết mạch tình
thương
Bao đời rạng rỡ tổ tông họ
hàng
Vì cây dây cuốn vấn vương
Trái tim đa cảm bâng
khuâng lòng người
Mong cho tử tế hẳn hoi
Biết yêu biết ghét rạch
ròi bao dung
Giàu sang cũng chẳng bận
lòng
Chúc nhau hạnh phúc đời
thường an sinh
Cầu xin Phật Độ siêu linh
Cha con sáng suốt tâm
thành bình an!
2008 Lu Hà
Gịọt Sầu
Mưa Tuôn
hoạ thơ Ngọc Bích
Ngậm ngùi sáng nắng chiều
mưa
Vườn xuân ướt sũng bướm
hoa thẫn thờ
Trông ra lòng cũng rầu rầu
Bao năm biền biệt mạch sầu
như tuôn
Bồi hồi nức nở nguồn cơn
Hàng hiên mái ngói vẫn buồn
như xưa
Người ơi! Còn ở nơi nao?
Để ta mất ngủ gối sầu lệ
rơi…
Lòng như gió thét mưa trời
Phong ba bão táp biển khơi
hỡi chàng
Than ôi! Duyên phận lỡ
làng
Vì ai dấu bóng trăng vàng
thuở xưa?
Ngoài kia mưa thảm gió sầu
Trong lòng ta cũng mưa sa
mịt mù
Đời còn thổn thức bao lâu
Ngọt ngào hương nhụy tình
yêu buổi đầu?
15.11.2009 Lu Hà
Giọt Sữa
Ân Tình
Mẹ ơi! Con đã sinh thành
Mưa rào đổ xuống năm canh
Mẹ buồn
Ơn trên con được vuông
tròn
Lọt lòng mất sữa nuôi con
bằng gì?
Ba mươi ngày ấy tối trời
Sao mai mồng một sáng ngời
trần gian
Đời con vương vấn thu tàn
Đông qua xuân laị hoa vườn
trổ bông
Khóc cơn đói sữa xé lòng
Bà thương bế cháu khắp
làng xin ăn
Bạc đầu chẳng quản gian
nan
Cầu cho cháu sống thế gian
nhân quần
Biết bao người mẹ bần hàn
Quảng tâm bác aí cho con
bú nhờ
Góp từng giọt sữa thơm tho
Mong con chóng lớn qua đò
trầm luân
Dòng đời bao nỗi gian
truân
Công cha, nghiã mẹ tình
dân xóm làng
Tình trên xóm dưới mặn nồng
Khi con trở laị khắp làng
hỏi thăm
“ Kính chào! thưa phải bác
Tâm?
Ngày xưa giọt sữa từ tâm
cõi lòng “
Có anh tôi nói thật lòng:
Chớ đâu là để kể công cái
gì?
“ Bà anh năn nỉ xin tôi
Bác sang cho cháu một hơi
bú nhờ
Thương anh tôi mơí lò dò
Nửa đêm trời tối đập vào
cây cau
Sáng ra sưng vêu cả đầu
Thương anh đói khóc càu
nhàu đòi ăn
Nhà tôi thằng Qúy hết phần
Chỉ còn nước lã sữa tan mất
rồi?”…
“ Bác ơi! Lòng cháu bồi hồi
Gọi là chút ít để đời nhớ
ơn “
Cuộc đời nghĩ thật oái oăm
Tôi thì còn sống, anh hồn
xa chơi…
Viễn phương lòng dạ rối bời
Cùng giòng sữa mẹ mà tôi
nhớ hoài
Thành tâm một nén hương trời
Gưỉ về Cố Quốc cho người bạn
xưa!
muà Vu Lan 2007 Lu Hà
Giưã Vòng
Lao Lý
Ta bà điên đảo trầm luân
Kiếp người thê thảm dương trần lầm
than
Thế gian chuộng cuả khinh bần
Quyền cao chức trọng quen thân là vàng
Nhà cao cưả rộng khang trang
Đảng viên đánh bóng vẻ vang lường gàn
Giỏi nghề ăn bốc khóc gian
Trải bao thập kỷ tro tàn khói bay
Thủ
tiêu mật vụ cuồng say
Công an đảng trị mạng người xem khinh
Méo mồm bóp lại cũng xinh
Chủ chương đường lối sát sinh là thường
Hỏi ai ăn cướp la làng
Bàn dân thiên hạ rõ ràng trắng đen
Xưa nay thế sự cơ hàn
Vu oan đấu tố ngu dân vạn lần
Già mồm gái đĩ khoe trôn
Miếng ăn quá khẩu thành tàn là ai?
Dùi cui súng đạn trong tay
Chính quyền vô sản giết ngay chẳng từ
Đầu trâu mặt ngưạ côn đồ
Toàn dân làm chủ ngôn từ điêu ngoa
Nhẫn tâm đánh đập khảo tra
Hậu môn dương vật đủ trò mua vui
Mác Lê đâu phải giống người
Tranh giành vật chất giưã loài khuyển
dương
Xót đau thế kỷ bi thương
Con Hồng cháu Lạc trong vòng lao lung
Từng đoàn lê bước thê lương
Năm châu bốn biển tìm đường thoát thân
Đồng quê đỏ ngập máu tràn
Hố chôn tập thể mậu thân vẫn còn
Bồng bềnh than khóc cô hồn
Tự do hải ngoại vẹn tròn tình thương
Nghẹn ngào u uất tha hương
Cuối năm buồn tủi sầu vương lệ trào
Giết nhau đã chán chê chưa ?
Hận thù nhau mãi bao giờ thì thôi
Dòng đời trôi nổi bi ai
Điên say mộng tỉnh hỡi người Việt
Nam...
4.1.2010 Lu Hà
Gửi Người Trần Ai
cảm tác từ bức tranh thiếu phụ giưã đêm khuya
Hoang vu gió thổi chập chờn
Nỗi niềm oan trái âm hồn hiện lên
Rợn rùng một giải thiên nhiên
Đất trời ảm đạm mây đen kéo về
Bóng người con gái não nề
Tóc mây loã xoã bốn bề âm u
Côn trùng rên rỉ kêu la
Quê hương tang tóc biển dâu ngậm ngùi
Giang sơn giấc mộng u hoài
Nhân quyền hạnh phúc xa xôi lạnh lùng
Sài lang ma quái hãi hùng
Tham quan ô lại bi thương giống nòi
Mẹ già vợ guá con côi
Nhà tù cải tạo tương lai chôn vùi
Bức tranh rờn rợn không lời
Đôi dòng xúc cảm gửi người trần ai!
1.11.2010 Lu Hà
Hành Tinh
Tổ Quốc Tạm Dung
Bao la tinh tú không dừng
Ai xoay trái đất trong
vòng đua tranh
Thiên thu vạn cổ trôi
nhanh
Muôn loài thụ tạo sinh
thành nước non
Gió mây hồ biển sóng cồn
Giang sơn gấm vóc linh hồn
tổ tiên
Quê hương tổ quốc tạo nên
Từ lâu cậy thế lấn chen phũ
phàng
Trung hoa lấn ép lân bang
Việt Nam bi lụy mọi đàng
đau thương
Hung hăng đại Hán ngông cuồng
Rừng xanh Mã viện trụ đồng
rỉ hoen
Ý đồ đồng hoá triền miên
Nghìn năm bắc thuộc bao
phen bạo tàn
Mênh mông một dải non ngàn
Cha ông suối lệ muôn vàn
sinh linh
Nguyên Mông vó ngựa kiêu
binh
Xương đồng cỏ nội chiến
tranh hãi hùng
Làng trên xóm dưới đồng
lòng
Bình than bến nước rượu hồng
hoà tan
Tình thương tướng sĩ ba quân
Con Hồng cháu Lạc chưá
chan bao đời
Cha con chẳng phụ giống
nòi
Giữ dòng máu đỏ tô bồi văn
nhân
Cà Mau cho tới Nam quan
Đi đâu cũng thấy tình dân
nghiã làng
Sẻ san đùm bọc cưu mang
Lá lành lá rách họ hàng mến
yêu
Lang thang hải ngoại Việt
kiều
Lòng nào thanh thản sớm
chiều nhớ mong
Hối kiều nơi kẻ tha hương
Như dòng máu chảy thân
thương xứ người
Ngậm ngùi bỏ nước ra đi
Đất lành chim đậu tìm nơi
nương mình
Cầu xin trái đất thanh
bình
Hành tinh Tổ quốc tâm tình
tha hương!
Muà thu năm 2007 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét