Giấc Mơ Đểu
Trí tưởng u minh khổ thế
này
Nam kha mộng mị vẫn còn
dài
Đêm trường chủ nghiã mơ
Các Mác
Đắm cả non sông hại giống
nòi
Có phải sinh ra đã héo hon
Đông con Các Mác số bần
hàn
Căm thù sôi sục tìm cây
bút
Mê muội viết bao điều hại
dân
Có phải sân si mà khổ đau
Giận đời trí tuệ kẻ hơn ta
Giết đi giết nưã cho bằng
hết
Giấc ngủ kinh hoàng những
bóng ma
Có phải vô thần đã bất
nhân
Tôn vinh khỉ tổ ở trần
gian
Một bầy dã thú tìm chân lý
Xã hội nhân loài lệ chưá
chan
Có phải tham lam mà kế mưu
Ru hồn lao khổ những vần
thơ
Đấu tranh giai cấp con đường
sống
Chuyên chính độc tài một đảng
ma
Có phải quyền hành là cố vị
Phong lưu hưởng thụ trọn
muà xuân
Họ hàng con cháu ơn nhờ vả
Giai cấp tiên phong sẽ chết
dần
Dối trá làm chi một giấc
mơ
Tuyên truyền lường gạt đám
con thơ
Mẹ cha cơm áo mồi câu cá
Hiện thực lâu đài xây xác
ma
Có phải nhân danh vì triết
học
Mượn màu nghiên cứu bịp
loè nhau
Dăm ba trang sách say màu
máu
Chém giết vì ai chữ thặng
dư?....
Thương xót Vu Phần một giấc
mơ
Mộng làm phò mã ở Nam kha
Tỉnh ra mới biết đời vô
nghiã
Sao kẻ cần lao vẫn mộng
mơ….?
2008 Lu Hà
Ngưỡng Mộ
Thiền Sư
Vẫn bị cái đau nó quấy rầy
Một chân nhức nhối buốt
theo dây
Xoay nghiêng tay chống
nâng thân dậy
Khập khễnh liêu xiêu bước
vắn dài
Thuốc đã tà tà ngấm vào
xương
Bệnh tình có chuyển vẫn thầm
mong
Còn đâu trai tráng ngày
xưa ấy
Tớ đã già rồi thật thế
chăng?
Qua khỏi phen này tập khí
công
Thêm môn thiền định lắng
tâm trong
Ra tăng khí huyết lưu
thông mạch
Còn mấy năm dài gắng tận
trung
Sức khoẻ con người quý giá
thay
Thương thân ngũ đại giữ
cho đời
Bao nhiêu phúc thiện duyên
tiền kiếp
Đau yếu tật nguyền bởi
nghiệp ai?
Có kẻ bạc tiền tột đỉnh
sang
Ăn chơi chẳng sợ bại thuần
phong
Nèo thêm tuổi thọ mua gan
thận
Nơm nớp tuổi xuân rụng lá vàng
Tớ vẫn làng nhàng sống thảnh
thơi
Ung dung thư thả tháng
ngày trôi
Tiếng nghèo nhưng vẫn đều
ba bữa
Nhẵn túi làm thơ gưỉ tặng
đời
Có đau mới quý tháng ngày
qua
Nuối tiếc làm chi tuổi đã
cao
Nửa già thế kỷ mong gì nưã
Hậu thế buồn đau Ngũ tử Tư
?....
Sức khoẻ ai bằng Sở Bá Vương
Nhan Lương Văn Sú phục Vân
Trường
Dũng mãnh kiêu căng kià Lã
Bố
Than ôi! mệnh yểu luật vô
thường
Xét từ kim cổ khắp tây
đông
Sức lực bình sinh toả bốn
phương
Đại Sư an trụ cao thiền định
Tinh tấn các Thày tâm lắng
trong !
2008 Lu Hà
Tự Do
Trong Giếng Cóc
Mấy thập kỷ qua chúng lấn
tranh
Độc quyền chiếm giữ khoảng
trời xanh
Giếng sâu thăm thẳm chôn
vùi cóc
Ác mộng hồn thơ giấc chẳng
lành .
Đời thuở nhà ai chúng vẽ
ra
Tấm thân nhơ nhuốc của
nàng thơ
Bảo rằng: hiện thực theo
đường lối
Văn sĩ qua sông lụy lái đò
.
Lải nhải đến giờ vẫn thế
thôi
Trăm hoa đua nở lệ từng rơi
Giam cầm bắt bớ còn vu khống
Thù hận lương năng chúng dập
vùi .
Giết hết, giết đi bao trí
nhân
Sôi nguồn máu độc của tim
gan
Sạch quang giếng nước thơm
bờ cõi
Hạnh phúc dựng trên nấm mộ
tàn .
Cái giếng bủa vây trói đời
ai
Giọt tuôn lai láng nước
xông mùi
Nhân quần xã hội chui vào
hố
Thăm thẳm thiên đường cái ống
hơi .
Thế kỷ hai mươi trận gió
thu
Táp vào miệng giếng những
nhuốc nhơ
Nhân quyền dân chủ tìm đâu
thấy
Cóc nhảy tứ tung đấy tự
do?
Cái giếng ai xây đã lỗi thời
Cha già con cọc trái tim
côi
Êch ương cóc nhái đòi thay
hướng
Nhảy cả lên bờ cái giếng
hôi .
Cái giếng xưa kia đổ nát rồi
Độc tài bá đạo ngấn mưa
rơi
Bờ mi hoen lệ hơn ba triệu
Nuối tiếc bài ca của một
thời .
Tôi viết bài thơ cái giếng
khơi
Tối tăm tàn lụi những cuộc
đời
Tám lăm triệu giống hồn
dân Việt
Mơ khoảng không gian lệ ưá
rồi…
2008 Lu Hà
Trận Gió
Thu
Hoài công tìm mãi ở đâu xa
Thanh thoát hương rơi rụng
bốn muà
Tố lan bạch diệp khoe màu
sắc
Hữu ích vì ai một giấc mơ
?....
Xuân đến xuân đi xuân lại
qua
Diệu còn mê dại áng xuân
thu
Chế ngự tâm hồn bao kẻ
khát
Lan hương hồng bạch dụi
tàn thơ
Viên mãn gì đâu trận gió
thu
Những oan nghiệp chướng cuả
ngày xưa
Con thuyền chiếc bách theo
dòng nước
Cóc nhái nhảy lên vẫn mộng
mơ
Thơ phú đua chen một bóng
ma
Đã qua giấc ngủ nhuộm tinh
cầu
Lỗi con khỉ độc làm ông tổ
Thời thế Đông Âu trận gió
muà !
2008 Lu Hà
Oan Hồn Tức
Tưởi
kính tặng hương hồn các
văn thi sĩ
Nghĩ lại cho đời thật đắng
cay
Oan hồn thi sĩ xót thương
thay
Ra đi tức tưởi rơi dòng lệ
Cái án nhân văn nhục thế
này
Có phải vì ai viết tứ thơ
Vương buồn cố quốc suốt
canh thâu
Tình thương không khéo gây
ra nợ
Để lại ngàn thu những tủi
sầu
Thế kỷ lầm than một vết
nhơ
Nhân văn giai phẩm án thù
xưa
Trần Dần đi hẳn còn lưu lại
Một chút tình thơ buổi xế
tà
Tôi hiểu các anh những trí
nhân
Tình yêu ngang trái thuở
vô thần
Một lòng một dạ đi theo đảng
Mà vẫn mang theo sẹo oán hờn
Thi sĩ người ơi mắt chưá
chan
Hồn bay non nước đỉnh xa gần
Quyết không bẻ uốn cong
ngòi bút
Theo lũ vô loài để tiến
thân
Quốc sĩ nên không biết cúi
đầu
Bán thân cho quỷ sứ yêu ma
Ăn gian nói dối theo thời
thế
Xuân Diệu Hoài Thanh chúng
thế ư?
Thôi nhắc làm chi tủi hận
buồn
Căm loài quỷ dữ bán lương
nhân
Văn chương thơ phú đầy sân
hận
Tố Hữu Lan Viên bóng ác thần
Hậu thế ngày nay đã hiểu
chưa?
Cái thời bưng bít đã đi
qua
Nhân văn giai phẩm là yêu
nước
Tạo dựng vu thành tội Việt
gian!
16 .07.2008 Lu H à
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét