Dã Tràng Xe Cát
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang
Tan khát vọng niềm tin từ
sắt đá
Xe cát vàng xây thành lũy
biên cương
Khắc vào tim nên lầm lỡ lạc
đường
Cơn sóng dữ mang hình hài
ác quỷ
Vẫn nhảy muá điên cuồng
cho ảo vọng
Cả một đời dành dụm với
tương lai
Có gì đâu nhắm mắt bước
theo hoài
Bao thập kỷ mang u sầu nhục
nhã
Gió cuốn hút cơn mê say cuồng
loạn
Xoá thiên đường trên cát
biển dựng xây
Lớp thủy triều nghèo đói
cuốn tang thương
Biển lồng lộn gầm gào bao
số mệnh
Cứ tăm tối nghe theo vì
ngu dốt
Con dã tràng xây mộng thái
bình dương
Thuyền lô nhô trôi nổi
giưã biển đông
Nắm xương trắng nghe tiếng
cười ngặt nghẽo
9.12.2009 Lu Hà
Mộng Gửi Hồn Xa
hoạ thơ Uyên Phương Minh
Nguyệt
Hiu quạnh thềm nhà trải nắng
vương
Sầu tư chợt ngóng gió mây
thương
Xót cho thân phận ngày xưa
ấy
Thiên ý mà sao nỡ phũ
phàng
Biền biệt xa nhau mộng cuối
trời
Trái tim lầm lỡ gió mưa
rơi
Vì ai vô ý gây nên cảnh
Tủi hận bao muà thu lẻ loi
Chẳng biết rằng ai có xót
đau
Chia tay chẳng nhắn một
đôi điều
Chạy theo lối cũ vầng
trăng bạc
Hoa cỏ ngậm sương khóc tủi
sầu
Đã mấy thu rồi tri kỷ ơi
Hồng nhan bạc mệnh bóng
thay người
Nưả mê nưả tỉnh hồn xa gọi
Quân tử hai hàng lệ ưá
rơi.
6.11.2009 Lu Hà
Hoa Hồng Sứ Lạ
hoạ thơ Phương Nguyên
Buổi sáng trời tây rực nắng
hồng
Trong vườn khoe sắc đoá
hoa thương
Ngạt ngào hương nhụy tình
ai đó
Sở thích cùng nhau bao nhớ
mong
Thầm thì đâu đó tiếng yêu
đương
Thoang thoảng xa xưa dưới
nắng vàng
Hai hàng phượng vĩ buồn xa
vắng
Trăm cánh hoa hồng khóc
gió sương
Ai biết tình hoa vẫn thắm
trong?
Trong thơ em gói dấu son hồng
Phương xa chớ thấy trăng
tròn khuyết
Mà nghĩ lòng em biến đổi
chăng
Đêm nay theo gió với mây
trời
Mang cả mùi hương hoa thắm
môi
Anh ở nơi xa sao chẳng thấy
Ngân hà lấp lánh mộng hồn
rơi!
Sao mộng hương tình trăm
cánh rơi
Dù cho năm tháng chẳng tàn
phai
Anh ơi! Có biết mà ôm lấy
Đón cả lòng em cả đất trời
19.11.2009 Lu Hà
Thời Ấu Thơ
Theo ý tưởng cuả một thi sĩ
đọc trên mạng, quên không nhớ tên
Ơ kià em gái nhỏ
Thơ thẩn chơi bên đường
Tôi ngậm ngùi xót thương
Bóng xưa thời thơ ấu
Dấu trong miền dĩ vãng
Năm tháng chẳng phai tàn
Âm thầm như trăng rầm
Nơi quê hương nghèo khó
Tôi nhớ người bạn gái
Cùng lũ trẻ chơi đuà
Bên hố đen ngày xưa
Khoét sâu bằng trận pháo
Chúng tôi vui láo nháo
Trò chàng rể nàng dâu
Thành hai họ thông gia
Kết giao bằng sắt thép
Mùi mồ hôi nhễ nhại
Chú rể lưng cháy đen
Cô dâu lại rất hiền
Mắt nhung huyền lóng lánh
Khom lưng làm kiệu rước
Chia đều gái và trai
Quan khách vang tiếng cười
Bỗng kinh hoàng la lối
Bầu trời mưa đạn pháo
Đinh tai chớp sáng loà
Tan tác như đàn gà
Tìm sao nơi ẩn nấp
Mạnh ai người ấy chạy
Thân bé nhỏ chân trần
Tiếng nổ nghe rất gần
Bên gốc cây bụi cỏ
Mưa pháo vưà tạnh hẳn
Chúng gọi nhau í ới
Hãi hùng từng mảnh rơi
Hè nhau đi tìm bạn
Hoàng hôn vưà ập tới
Chẳng thấy bóng cô dâu
Nàng trốn ở nơi đâu ?
Bọn trẻ con ngơ ngác
Rồi có tiếng oà khóc
Bọn trẻ lao tới nơi
Cô dâu đã chết rồi
Máu me mềm rã rượi
Như con chim vỡ tổ
Chạy đi tìm mẹ cha
Chúng đứng sát cạnh nhau
Rung toàn thân nức nở
Bóng đêm trùm bao phủ
Leo lắt ngọn đèn khuya
Bên tấm ảnh âu sầu
Lâm râm lời cầu nguyện
Lãng đãng trời mây xám
Nơi đất khách quê người
Chú rể thời xa xôi
Hồn thơ về cố quận
21.11.2009 Lu Hà
Suối Lệ Hồn Thơ Hà Thượng
Nhân
hoạ thơ Huệ Thu
Suối lệ hồn thơ khóc một
người
Sinh ra chỉ có một lần
thôi
Vác cây thánh giá theo
chân Chuá
Mỹ Quốc tìm đâu nắng rực
trời
Trăng sáng lòng thành soi
đầu bạc
Tấm thân phù thể lúc chia
phôi
Xa quê vương nợ tình non
nước
Trăn trở thương đau hận rã
rời
Bút pháp văn thơ còn để lại
Nhớ ông con cháu lệ nhoà
rơi
9.11.2009 Lu Hà
Hoạ Lại Lời
Chúc
Thơ Hà Thượng Nhân
Mây xa rỏ giọt thương lầu
Hồn đi để lại chân cầu nước
trôi
Mây hồn quấn quít bên tôi
Nhớ người dương thế làn
môi thắm hồng
Lu Hà
Chiều Thu
Viễn Xứ Nhớ Người
Chuyển thể từ thơ Hàn
Thiên Lương: Chiều Thu Tây Bắc
Thu về mây trắng cảnh buồn
Lang thang mấy đám chờn vờn
non xanh
Giọt mưa viễn xứ bao quanh
Xót xa nỗi nhớ lòng mình
ngẩn ngơ
Chiều thu Tây Bắc bơ vơ
Bạn bè xưa cũ bao giờ gặp
nhau
Kẻ còn người mất ở đâu?
Nghìn trùng xa cách thương
đau u hoài
Giang sơn tiên tổ ngậm
ngùi
Mấy ai chung thuỷ chưa
phai tấc lòng?
Đỏ đen manh chiếu phũ
phàng
Cuộc cờ chén rượu bốn
phương đất trời
Chiều thu Tây Bắc xa xôi
Oán hờn chồng chất sương
rơi não nùng!
Tình người như nước sông
thương
Bọt bèo sóng cả hãi hùng
biển khơi
Hợp tan bao lớp mây trôi
Quê nhà thống thiết tương
lai dập vùi
Hai muà mưa nắng than ôi!
Sống đời lay lắt tháng
ngày sầu đưa...
Nuí rừng bạc bẽo xanh xao
Thoi đưa thấm thoát bể dâu
canh tàn
Đêm thu trăng lệ ưá tràn
Hồn về cố quốc nỉ non muôn
vàn!
19.10.2010 Lu Hà
Nưả Đêm Gọi Về
Cảm tác từ tấm lòng cuả
Thi Sĩ Thanh Hoàng: Tổ Ấm, Vườn Quê
Vườn quê, tổ ấm xa vời
Tha hương gợi nhớ, buồn
ơi! là buồn!
Bốn muà gió lộng vô vàn
Ngàn thông vi vút trăng
ngàn ngẩn ngơ
Đường làng cánh bướm bơ vơ
Sông Hương ngơ ngác lao
xao én về
Muà xuân thạch nhũ đam mê
Trai tân gái lịch sơn khê
dập dìu
Thùy dương chen bóng hàng
cau
Rặng dưà xa tít hải âu chập
chờn
Đường qua xứ Nghệ bồn chồn
Quanh co ngõ trúc nước non
xanh rờn
Vui chân theo nhịp cung
đàn
Điệu hò mái đẩy Lạng Sơn bồi
hồi
Thăm nàng Tô Thị xa xôi
Giang sơn một giải ngậm
ngùi khổ đau
Trải bao thập kỷ xa nhà
Con chim mất tổ xót xa nỗi
niềm
Tình thương còn ở trong
tim
Hồn thơ trăn trở nưả đêm gọi
về!
31.10.2010 Lu Hà
Diệu Linh
Có lời gửi tới Diệu Linh
Gia đình âu yếm an lành
vui tươi
Nụ cười như đoá hoa mai
Thướt tha yểu điệu mây bay
gió vần
Bạn bè thân hữu xa gần
Trai thanh gái lịch muôn
vàn mến yêu
Quây quần như cánh hoa đào
Cô nào cũng đẹp dạt dào
tình xuân
Duyên tơ mơn mởn đằng vân
Hồng mơ cúc phượng hương
lan tuyệt vời
Khoảng chừng mười tám đôi
mươi
Ngây lòng quân tử bồi hồi
nhớ nhung!
14.1.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét