Xuân Nhớ
Quê
Đì đọp bên ngoài tiếng
pháo xuân
Giao thưà chưa đến đám mây
tàn
Mênh mông đen hẳn vào hư
lãng
Về tới miền quê ánh nắng
tràn
Nhớ lại ngày nào đón nắng
xuân
Ở miền quê ấy rất xa xăm
Mong manh áo vải dăm buổi
chợ
Hối hả qua sông tết đến gần
Quê tôi nghèo lắm ở trung
du
Rừng cọ đồi chè vẳng tiếng
ru
Tôi lớn lên như: hoa kết
trái
Như đời thơ mộng gió vân
du
Cô bé nhà bên thoáng thẹn
thò
Quần hoa áo đỏ chạy sang
khoe
Tôi thì xúng xính quần
xanh mới
Áo trắng tà bay với gió
muà
Pháp đã đi rồi ruộng được
chia
Làng quê ngày đó thật hiền
hoà
Nhà ai cũng có cơm no đủ
Hội mở đình làng rộn tiếng
ca
Cả làng tập nập sắc cờ
treo
Phố chợ người đông tiếng
hát chèo
Cột mỡ đu quay, xe đốt
pháo
Tổ tôm bát sách tiếng hò
reo...
Chỉ được vài năm đẹp tuổi
thơ
Quê tôi bỗng héo lụi tàn
mơ
Tết về con lợn chia năm bảy
Giấc mộng thiên đường chẳng
đủ no...
Đảng đã dạy rồi phải thắt
lưng
Bài ca năm tấn cánh đồng
hoang
Sống bằng bong bóng đen
vàng đỏ
Xã hội điêu tàn mộng vỡ
ngang
Hơn bốn mươi năm qua thật
nhanh
Quê hương còn đó thảm trời
xanh
Đau thương tang tóc tình
quê gọi
Thổn thức năm canh giấc chẳng
lành lành
Đêm giao thưà xuân tây lịch
2008
Lu Hà
Mộng Hải
Hồ
Thơ tiếp theo hai câu gợi
cuả Diêu Linh
" Đã toan chôn kiếm về
qui ẩn
Mơ thấy giang hồ lại ngưá
tay"
Rượu ngọt cảnh tiên sao chẳng
muốn
Anh hùng thao thức cõi trần
ai
Hỡi người thục nữ chốn
chương đài
Khuê các lầu hoa có ngậm
ngùi
Gặp buổi nhiễu nhương thời
loạn lạc
Gươm đàn hồ thỉ chí nam
nhi
Đành phải chia ly người mỗi
ngả
Phong ba lưu lạc bốn
phương trời
Hoàng hôn xế bóng buồn thê
thảm
Thiếu phụ canh trường phận
lẻ loi
Mong đến bao giờ chàng trở
lại
Xoa tay gác kiếm thú điền
viên
Răng long tóc bạc lòng
chung thủy
Vợ bế con bồng trọn ái ân.
Thôi nhé từ nay mộng hải hồ
Ngẩn ngơ sớm tối trái đào
mơ
Đêm xem quỳnh nở chờ trăng
lặn
Chén rượu cuộc cờ thú ẩn
cư...???
17.1.2011 Lu Hà
Sinh Lầm
Thế Kỷ
tặng thi sĩ Trần Trung Đạo
Hỡi người thi sĩ của quê
hương
Tiếng nấc dâng lên tắc nghẹn
lòng
Anh khóc thương đời bao số
phận
Sinh lầm thế kỷ nuốt đau
thương
Cay đắng làm sao những kiếp
người
Có tài có sức vẫn buông
trôi
Thở dài tắc lưỡi thôi đành
vậy
Biết thế, thì sao sẽ được
gì?
Chỉ tại người ta láu cá
khôn
Nửa già thế kỷ đám gà con
Đi tìm chân lý nơi đỉnh
núi
Giấc mộng vàng son trượt lối
mòn
Thuở trước chỉ vài chục
triệu dân
Giờ đây đã gấp bốn năm lần
Cơn mê ác mộng còn chưa dứt
Đeo đẳng tình si uá héo
tàn
Biết thế làm sao được hở
anh
Bài thơ tháng ấy suốt năm
canh
Lời thơ tứa máu như dòng
chảy
Xói tận tim gan cứa ruột
mình!
Lu Hà
Xa Mẹ
tặng thi sĩ Trần Trung Đạo
“ Ví mà tôi đổi thời gian
được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ
cười“
Anh đã sinh ra ở thế gian
Mà sao thiếu thốn đủ trăm
phần
Lọt lòng mất mẹ con không
sữa
Xé nát lòng cha mỗi bước
chân
Nhà tranh vách đất phải lần
hồi
Xin từng giọt sữa cõi trần
ai
Biết bao bà mẹ lòng nhân
thiện
Cho sữa nuôi anh để cứu người
Tang tóc dài theo những
tháng ngày
Đến mười ba tuổi dải khăn
tang
Không cha côi cút nhà mưa
dột
Ướt cả muà xuân ướt cả đời
Mã Châu rồi laị gác Hùng
Vương
Đà Nẵng lang thang dưới
bóng cây
Lấy gốc cây đa làm chỗ trú
Mái chuà Viên giác nhuộm đời
mây
Thiếu cha, thiếu mẹ, thiếu
quê hương
Người mẹ Hoà Hưng thấy xót
thương
Một nách mẹ còn đàn đàn trẻ
daị
Thêm anh là nưã bảy lần
thương!
Kinh tế vùng xa mẹ mót
khoai
Nuôi đàn con trẻ được nên
người
Sài gòn mưa máu còn đẫm lệ
Một nắng hai sương bóng một
người
Không lẽ cuộc đời mãi thế
sao
Lê thê cuộc sống trốn đi
đâu ?
Tìm đâu hạnh phúc nơi
nghèo khó
Xơ xác đời con với tuổi
thơ...
Xin chào Viên giác chào
Duy Xuyên
Chào cả đau thương cả Quế
Sơn
Chôn rau cắt rốn làng Nghi
Hạ
Ta phaỉ ra đi có một lần
Vội vã than ôi, chẳng nhắn
gì
Con đi má nhé, để con đi
Nửa đêm ai chạy về thăm mẹ
Lần cuối xa xôi những cuộc
đời...
Má ở laị nhà với xóm làng
Cho con gửi laị tấm lòng
thương
Nếu con may mắn mà còn sống
Ân nghiã mẹ hiền như núi
sông
Một chiếc thuyền nan bé nhỏ
nhoi
Thân khoang chưá nặng tám
mươi người
Lênh đênh sóng biển thuyền
phiêu bạt
Bốn hướng phương trời mây
lạnh trôi
Chiến hạm cưu mang rạt
sóng tình
Hoan hô chiến sỹ những người
anh
Giang tay cứu vớt người tỵ
nạn
Trên đất Hoa Kỳ cây lại
xanh
Đếm mấy thu rồi hoa lá rơi
Nhìn mây Mỹ Quốc lặng lờ
trôi
Mây ơi có lạc về quê mẹ
Cho gưỉ lời thăm những cuộc
đời !
Lu Hà
Thơ Của
Anh
tặng Trần Trung Đạo
Thơ của anh là cốc nước
tràn
Lá muà thu khắc dấu điêu
tàn
Hoa hồng trắng bốn muà gai
góc
Tuổi ấu thơ bao nỗi tủi hờn
Thơ của anh là vạn cuộc đời
Cầu bơ cầu bất ở muôn nơi
Bầy chim non thiếu nơi
nương tựa
Cháy nắng Sài gòn tìm bóng
cây
Thơ của anh cho bé không
trường
Đói ăn thất học thiếu tình
thương
Cho bà mẹ nợ con dòng sữa
Đi bán máu và gục giữa đường
Thơ của anh cho những thiệt
thòi
Một thời trai trẻ sớm qua
trôi
Ngày xưa kiêu dũng canh
phòng tuyến
Giờ đã thân tàn biết mấy
ai
Kể hết làm sao những nỗi
buồn
Giọt thơ thấm đẫm ướt từng
trang
Mà bao năm tháng anh từng
traỉ
Ở một miền quê lá uá vàng
!
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét