Áo Trắng Em Bay
Áo trắng em bay phấp phới xinh
Ngẩn ngơ thơ thẩn khách đa tình
Ngất ngây sánh bước cùng người ngọc
Hãy nói rằng em chỉ thích anh
Áo trắng em chưa vướng bụi đời
Hồn mơ em đợi một ngày mai
Yêu em tha thiết chàng trai trẻ
Đừng để hoa sầu lệ ưá trôi...
Áo trắng hương thơm sóng gợn tình
Kià đàn ong bướm lượn trời xanh
Lả lơi trăng gió tìm hoa mật
Em vẫn chung tình chỉ với anh
Áo trắng chưa phai bạc gió trời
Buồng the em đợi chỉ anh thôi
Giữ nguyên nếp áo mùi hương xả
Bát ngát tình quê trọn kiếp người
Áo trắng em đây vẫn mặn mà
Bên sông vắng vẻ một con đò
Sang năm xuân gọi muà hoa nở
Anh sẽ trở về để rước dâu...!
Tôi viết bài thơ áo trắng bay
Tặng bao cô gái khắp muôn nơi
Việt Nam xa cách muôn ngàn dặm
Một chút tình quê với tháng ngày...!
9.3.2011 Lu Hà
Ảo Ảnh
Đêm Trường
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang
Mới xuất hiện đã vội vàng
vụt tắt
Vầng trời đông ánh sáng cuả
thê lương
Vẫn cầm hơi theo gió chướng
bi thương
Trong đêm tối rã tan từng
mảnh nát
Đường thiên lý tương lai
dài mờ mịt
Mặt trời lên sao chẳng thấy
hừng đông
Máu mồ hôi giải rắc khắp
cánh đồng
Kià nhật thực con gấu đen
bắc cực
Tôi trượt ngã toàn thân
tươi sắc máu
Trên con đường nhầy nhuạ đến
tương lai
Xác đè lên từng lớp lớp
chông gai
Đầu lâu trắng nhe răng
cưòi nức nở
Tôi đau xót vì không gian
điên loạn
Tiếng ru con lạc lõng giưã
buổi chiều
Lũ côn trùng rên rỉ suốt
canh thâu
Cùng hoà tấu bản hoà đồng
thế kỷ
Lê thân bước chơi vơi trên
mặt đất
Suốt canh trường sao chẳng
thấy bình minh
Tiếng hò reo rầm rập bóng
hồng binh
Như ma quỷ trong đem trường
ảo ảnh….
10.12.2009 Lu Hà
Áo Trắng
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Cánh trắng em mang thoáng
một thời
Bông hoa tươi thắm gió
hương bay
Theo em anh muốn mơ thành
bướm
Như thể Trang Sinh bỗng hiện
bày
Áo trắng em tôi nét dịu
dàng
Đường xưa phố cũ lối thênh
thang
Anh đi theo tiếng người
xưa gọi
Tủi hận sương thu giọt mấy
hàng
Mới chỉ mơ màng mộng ái ân
Theo màu áo trắng suốt
canh trường
Trường Sơn hoang vắng đêm
rùng rợn
Anh mất em rồi bao xót
thương
Áo trắng chôn sâu cõi mộng
tình
Tả tơi hoa lá héo hon cành
Sân trường dấu cũ muà hoa
rụng
Cỏ uá phượng tàn đêm xoá
canh
Áo trắng năm xưa một bóng
mờ
Thời gian vĩnh viễn áo
sang màu
Đời trôi sóng nước hồn ngơ
ngẩn
E m đã sang sông một bến sầu…
25.8.2009 Lu Hà
Ba Người
Lạ
hoạ thơ Quang Hà
Rõ khéo gặp nhau nơi thảo
viên
Ba người lơ đãng lá bay
xiên
Hai vàng một trắng mà xa lạ
Thoang thoảng bên tai tiếng
gió chim
Mơ màng cô Mỹ theo âm điệu
Uốn éo thân hình rung cánh
vai
Có phaỉ nơi đây là đất mẹ
Tự do dân chủ trọn vòng
tay
Ông Tàu thấp thỏm ngó đồng
hồ
Tờ báo cầm tay chỉ lướt
qua
Chắn hẳn bồn chồn đang
ngóng bạn
Tuổi già hưu trí truyện tầm
phào
Còn tôi lặng lẽ buồn hưu
quạnh
Chỉ thấy trào dâng nỗi xót
xa
Thơ thẩn mây bay về cố quận
Hình cong chữ “ S” nhớ
thăm nhà
3.11.2009 Lu Hà
Bàn Tay Sắt
Bàn tay sắt nhẫn tâm vào
thế kỷ
Dựng thần quyền lũ ác quỷ
sát nhân
Chúng dụ dỗ những tấm lòng
trinh bạch
Đưa nhân loài vào mộng tưởng
vô luân
Cơn gió chướng thổi từ Âu
sang Á
Từ Nga xô qua Trung cộng
Việt nam
Nó đảo lộn những kỷ cương
giá trị
Quê hương tôi thành chiến
điạ hoang tàn
Bao đói khổ bất công và nhục
nhã
Vẫn đè lên dân tộc nước
non này
Triệu nhân mạng bỗng hoá
thành vô nghiã
Nấm mồ chôn cỏ dại dưới
chân người….
Bàn tay sắt đã thọc vào
tim đảng
Dựng xây nền đạo đức kẻ bất
lương
Nuôi dạy trẻ những vần thơ
sắt máu
Giết thật nhiều phơi tỏ tấm
lòng trung
Bàn tay sắt biến người
thành dã thú
Không quê hương không Tổ
quốc giống nòi
Yêu Tổ quốc tức là yêu chủ
nghiã
Trái tim thương gưỉ gắm chốn
xa xôi…
Bàn tay sắt biến người
thành vong bản
Khinh rẻ nhân dân ca tụng
ngoại bang
Cúi thần phục sát nhân là
lãnh tụ
Stalin sống mãi ở trong
lòng….
Bàn tay sắt nhúng sâu vào
tội ác
Kẻ ăn mày thành ông chủ
giàu sang
Những nhân sỹ phút hoá
thành phản động
Máu thành sông tưới tắm
cánh đồng vàng
Bàn tay sắt cũng chẳng tha
Tôn giáo
Phá hủy chuà chiền đập phá
kinh luân
Bắt Cha Sứ Thiền Sư giam
ngục tối
Khánh kiệt nhân tài triệt
hạ văn nhân
Bàn tay sắt chính nó là
chuyên chính
Một thằng điên ở sứ sở Nga
xô
Thói khốn nạn nên đời y ngắn
ngủi
Cộng sản xưa kia u muội
tôn thờ
Bàn tay sắt châu Âu đòi chặt
bỏ
Đưa nhân loài vào thế kỷ
văn minh
Bàn tay sắt Việt nam còn
lông lá
Như khỉ vô loài sót lại
hành tinh…
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét