Bầu Bí Nổi
Trôi
Thế mới biết bí bầu ngắn
ngủi
Kiếp bọt bèo hoa nổi mây
trôi
Bồng bềnh sóng vỗ muôn nơi
Khổ đau lận đận lệ rơi tật
nguyền
Dù cho có tham quyền cố vị
Lấn chân rào hôi thối muôn
nơi
Gây bao oán hận cho đời
Trăm năm chẳng trọn an vui
một giàn
Cứ như thế ngút ngàn năm
tháng
Cắn xé nhau phe đảng bạo
tàn
Sân si sỉ nhục tâm thần
Đau thương sông núi cha
con giống nòi
Hãy xem đó bí bầu mê lú
Lý tưởng suông mèo mả gà đồng
Hy sinh tính mạng coi thường
Đưá gian đưá thật bất lương
khó lường
Hãy thương cho phận bầu kiếp
bí
Khắp phương trời tìm lối
thoát thân
Văn thơ bi lụy muôn phần
Cớ sao trói buộc tâm hồn
khổ đau?
Một hồi trống đưa ma chẳng
dứt
Mấy chục năm ruột thắt tim
rơi
Tình thù ân oán trần ai
Tấm thân phù thể nổi trôi
luân hồi
Lũ con cháu bồi hồi nuối
tiếc
Cuả một thời lỡ bước đa
mang
Tưởng đời thi sĩ thênh
thang
Ngờ đâu chôn chặt đoạn trường
tử sinh
Thân bầu bí vỏ xanh lòng đỏ
Gió thu đông dang dở khóc
cười
Văn chương thi phú ở đời
Mưa sa sương rụng mây trời
thoảng bay
Trên diễn đàn rượu say
thúc giục
Tiếng thu ba thôi thúc
nhau hoài
Nỗi niềm đè nén lâu ngày
Hôm nay có dịp tỏ bày ruột
gan
Kẻ nói xuôi người quen nói
ngược
Cứ lấn giàn sau trước bầu
ơi
Bí hay muôn sự tại trời
Tự do dân chủ nơi này sang
trang
Bầu với bí theo giòng sôi
động
Sóng triều dâng lồng lộng
quê hương
Dân quyền nhân phẩm bi
thương
Vạn người lên tiếng cho
lòng thuả thuê
Ôi! Tổ Quốc say mê huyền
bí
Triệu con người khổ ải lầm
than
Bon chen theo đóm ăn tàn
Cam tâm nô lệ nghèo nàn
dân đen
Bầu xót bí Trung Phần bão
nổi
Cưả nhà tan tất tưởi mất
muà
Tha hương cầu bất cầu bơ
Bát cơm manh áo ma cô bụi
đời
Trò ma giáo hết thời cưả
miệng
Theo chân người cứu mạng
chúng sinh
Cộng hoà dân chủ bất minh
Trải bao thập kỷ tan tành
tháng tư…
Giờ nghĩ lại bí bầu sầu tủi
Người Việt ta thay đổi lạ
lùng
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng
chung một giàn?
20.11.2009 Lu Hà
Theo Gót
Bạo Tần?
Mười bốn năm nhà Tần thống
nhất
Chất chồng bao thảm thiết
đau thương
Lòng người phẫn nộ thê
lương
Căm thù uất hận Thủy Hoàng
bất nhân
Lũ chúng nó đại thần vua
chuá
Cùng một bầy dê chó cầu
vinh
Độc tài bá đạo quyền hành
Cao lương mỹ vị dân lành lầm
than
Thái Tử Đang nước Yên căm
phẫn
Vì giang sơn nuôi hận Tần
Vương
Kết giao tráng sĩ muôn
phương
Cùng nhau thề nguyện tìm
đường cứu dân
Tìm dao báu nước non bịn rịn
Ủy thác cho bè bạn chân
tình
Lòng thành chứng giám trời
xanh
Ra đi thích khách liều
mình một phen
Nơi điện ngọc Tràng An nổi
sóng
Lưả căm thù chôn giống sài
lang
Bụi mù khói toả hãi hùng
Quần thần xanh mắt Tần
Vương rụng rời
Bắc Lãng Sơn mây trời ảm đạm
Khí anh hùng sầu thảm chia
ly
Kinh Kha có một không hai
Nghìn năm tuẫn tiết người
đời cảm thương
Nhưng sau đó trên đường
kinh lý
Xây trường thành máu lệ
muôn dân
Bao nhiêu chướng khí oan hồn
Trời giông bão nổi quỷ thần
hiển linh
Vì sợ hãi thất kinh mà chết
Dọc đường xa thân ướt mùi
hôi
Cá ươn lẫn xác giòi rơi
Quần thần bịt mũi nín hơi
chạy dài…
Bến Hàm Dương là nơi huyệt
sẵn
Tuổi bốn mươi điên loạn
sân si
Ác nhân chẳng thuận lòng
trời
Triệu Cao chiếu giả thay
ngôi hoàng triều
Thay Hồ Hợi Phù Tô bị giết
Cũng độc tài quân phiệt
như cha
Nghe lời gian nịnh dèm pha
Lý Tư thưà tưóng cả nhà
chu di
Triệu Thái Giám giết đi Nhị
Thế
Con Phù Tô chó má lên ngôi
Ngôi vàng chưa được thảnh
thơi
Triệu Cao bị chém đầu rơi
khỏi chầu
Hãy tính lại trước sau ngắn
ngủi
Mười bốn năm triều đại nhà
Tần
Từ vua cho đến đại thần
Lăng loàn cả lũ ác nhân một
loài
Trời có mắt bày giòi lúc
nhúc
Sống phì gia bất đắc tử kỳ
Chết không kịp ngáp than
ôi
Hàn Phi gia pháp chôn vùi
Tần Vương
Thế mới biết quân vương
tàn bạo
Từ Hitler chuyên chế bạo
quyền
Phải đâu thống nhất mà nên
Trung Hoa đại lục cơn điên
sông hồ
Ngẫm nghĩ lại mấy triều
Nam Việt
Cứ long đong bám đít ngoại
bang
Phụng thờ triều cống bắc
phương
Theo voi bã miá tàn xương
giống nòi
Cũng có lúc thế thời nổi dậy
Chí anh hùng khảng khái
non sông
Bạch Đằng lớp sóng Trần
Vương
Nam Quan Ải Bắc chôn thây
quân thù
Nhờ điạ thế núi cao hiểm
trở
Bức tường thành trấn giữ Ải
Quan
Bắc Phương tràn xuống khó
khăn
Chẳng quen thủy thổ chôn
thân trận tiền
Cứ liên miên bao lần cướp
bóc
Lại hồi quân tan tác bại
vong
Ngàn năm dai dẳng tang
thương
Phế hưng bao lớp triều
dâng thế thời
Rồi bỗng nhiên mây trời
tăm tối
Cộng sản về muá rối trò
vui
Vai hề mấy chú loi choi
Đấu tranh giai cấp giống
nòi mở mang
Tổ quốc hoang thiên đàng
chủ nghiã
Trí cao siêu nhuộm đỏ hoàn
cầu
Sông dài biển rộng bao la
Thắm tình đồng chí Mao Hồ
Mác Lê
Trò mua bán đầu dê thịt
chó
Khắp ba miền máu đổ thương
đau
Săn lùng điạ chủ nhân hào
Hố chôn tập thể thảm sầu
trời Nam
Có khác chi nhà Tần thuở
trước
Hồ ly tinh gian ác bạo tàn
Bội thày phản bạn bất nhân
Đảo điên luân lý dối gian
bạo tàn
Vẫn cái lý Bắc Nam khúc ruột
Lời kêu gào tha thiết chiến
tranh
Dù cho đất nước tan tành
Vẫn còn bè bạn chí tình
năm Châu?
Ôi! Tổ quốc giang sơn rộng
lớn
Trong vòng tay sán lạn hổ
mang
Lưà nhau đến thế là cùng
Nga Sô Trung Cộng thiên
đàng dựng xây
Lời láo khoét còn đây văng
vẳng
Lăng Ba Đình chiêng trống
hò reo
Quyết theo tư tưởng ông Hồ
Theo chân nối gót Bắc Triều
ngàn xưa….!
7.11.2009 Lu Hà
Nhất Niệm
Thành Tâm
tặng Hoài Châu
Lời cuả bác Hoài Châu chí
lý
Có gì đâu đáng phải phiền
lòng
Cuộc đời vốn dĩ vô thường
Nhân tình thế thái khó lường
xưa nay
Nơi dương thế tình người
khó hiểu
Cõi âm cung điạ phủ phơi
bày
Trắng đen lòng dạ thẳng
ngay
Ngàn thu vạn kiếp thiên thời
dõi soi
Chuyện sinh tử luân hồi
trôi nổi
Bao kiếp đời bi lụy sầu
than
Tình thù ân oán trần gian
Căn nguyên bể khổ dương trần
lao đao
Sông có khúc lòng người có
lúc
Cây mỗi nhà mỗi bước hàn
vi
Chẳng may gặp cảnh lưu ly
Dù bao khổ nạn bước đi vững
vàng
Theo vó ngưạ con đường
thiên lý
Gạt lệ sầu tìm lối sinh
nhai
Khổ đau bởi tại lòng người
An nhiên tự tại muôn loài
hiếu sinh
Hãy hỉ sả tâm tình vinh nhục
Giữ nụ cười tham tục thờ ơ
Cuộc đời như giấc chiêm
bao
Ngoảnh đi ngoảnh lại bóng
tà hoàng hôn
Biết thả lỏng tâm hồn nhân
ái
Với nhân quần thế giới cầu
sinh
Dựng xây đạo hạnh tâm
thành
Giữ gìn sức khoẻ mộng lành
an vui!
18.11.2009 Lu Hà
Bể Lặng
Sóng Yên
Bỗng vắng tiếng om sòm la
lối
Chuyện dưa hành mắm muối
tiêu tan
Sài Môn mở hội thi nhân
Thanh mai trúc mã văn đàn
nổi lên
Thế mới biết đồng tâm nhất
trí
Là nỗi niềm văn sĩ xưa nay
Cũng do bởi tại lòng người
Xoá bao tạp niệm bụi đời
trần căn
Dù sảo thuật nổi lên lấn
át
Giưã biển trời cột chặt cuồng
say
Củ hành củ tỏi chơi vơi
Bồng bềnh trôi nổi tâm người
bình an
Thơ lai láng lên men tình
tự
Quán Sài Môn bày tỏ ruột
gan
Tha hương đã mấy chục năm
Vẫn nguồn máu đỏ cháu con
Lạc Hồng
Tôi mừng lắm sông trăng biển
lặng
Áng mây hồng lãng đãng chiều
thu
Hồn thơ ngây ngất thăng
hoa
Sài Môn chủ quán Huệ Thu mỉm
cười
22.11.2009 Lu Hà
Vận Nạn
Giang Sơn
chuyển thể thơ Ly khách
Vượt thế kỷ nắng mưa tầm
tã
Mấy thập niên sương gió
thương đau
Kià bày đày tớ sang giàu
Chủ nhân đất nước bốn muà
thiếu ăn
Bao chuyện lạ thế gian kỳ ảo
Đổi danh xưng bè lũ ma cô
Mị dân buôn bán cơ đồ
Đảng viên cộng sản phất cờ
nổi lên
Ruộng đất mất sân gôn
khách sạn
Con cháu ông phè phỡn ăn
chơi
Chỉ là một nhóm quái thai
Thành phần cơ bản gà nòi kể
công
Chủ nhân ông công nông trí
trá
Đảng tiên phong láu cá cầm
quyền
Thắt lưng buộc bụng dân
hèn
Nuôi con ăn học cho nên giống
người
Lương hai trăm cầm hơi nuốt
cháo
Đầy tớ kia vo véo đô la
Bạc vàng ngoại tệ như mưa
Chủ nhân đất nước lệ trào
máu rơi
Dự án giả ruà voi thất
thoát
Mượn cuả công thắt chặt hầu
bao
Vô tư sả láng sa đà
Cầm cân nảy mực tiền nào
chẳng mê?
Buôn danh lợi học thuê bán
điểm
Râu yêu xanh gạ điểm mua
tình
Các em chán nản học hành
Mẹ cha ngao ngán gia đình
khổ đau
Hiệu trưởng cũng dở trò cưỡng
hiếp
Giáo dục gì mạt kiếp tú
ông
Răn đe cưỡng chế dân phòng
Đánh cho bạc mặt mấy thằng
lông bông...
Lũ gian nhân hiệp thương
thành đảng
Lấy chỉ tiêu tư tưởng làm
đầu
Khắp nơi bày bán bì thư
Xã giao tiền mặt thay câu
mở cầu
Đi nằm viện ít nhiều biếu
xén
Tay trắng không biểu hiện
bất thường
Phép vua thua cả lệ làng
Các ca mổ xẻ giá vàng tính
theo...
Muốn sống sót phải lo sau
trước
Không đủ tiền bước xéo cho
mau
Về nơi chín suối ông bà
Hàn huyên kể chuyện quê
nhà lầm than
Vẫn đồng chí Putin thán phục
Trầm trồ khen chiụ được Việt
Nam
Văn minh chế độ lương tâm
Tuyệt vời y tế hoang dâm một
đàn
Người ta cứ chết lăn chết
lóc
Nạn giao thông tang tóc bi
thương
Bom rơi đạn nổ chiến trường
Cũng không sánh nổi mặt đường
Việt Nam
Những cụ tớ bình yên tay
lái
Không có bằng đầy túi chẳng
sao
Bịt mồm khoá họng quan toà
Công an thù tạc la đà cùng
say
Lắm tài bổng chân dài lộc
lớn
Cuả trời cho chú chén anh
còn
Những em bé gái bán buôn
Bên kia biên giới hầu bàn
con sen
Bao giấc mộng thân quèn
bưng rót
Đời cu li thảm thiết triền
miên
Độc tài tấm tắc ngợi khen
Than ôi, nô lệ phận hèn ai
hay ?
Buồn xứ sở hại thay bá đạo
Quê hương tôi chẳng có tự
do
Hàng trăm tàu lạ thăm dò
Ngư dân cướp bóc máu đào
thảm thương
Bọn bành trướng trăm
phương nghìn kế
Vết dầu loang biên giới
xâm lăng
Mênh mông toàn cõi biển
đông
Tây nguyên bô xít hãi hùng
kêu than
Vẫn khoác lác vạn ngàn dũng
sĩ
Khí oai hùng thế kỷ Thạch
Sanh
Cớ sao bỏ mất thanh danh
Khom lưng quỳ gối hôi tanh
vì tiền
Hận thiên cổ lương dân chiụ
nạn
Lũ bất nhân hưởng nhận chu
toàn
Quan toà cùng với tội nhân
Chén anh chén chú tình
thân trong nhà
Ai yêu nước nghiã là trọng
phạm
Nói những điều thẳng thắn
công tâm
Một bầy rắn rết tối tăm
Công thần khai quốc dã man
bạo tàn
Ngụy sử đảng bắt con trẻ học
Đường vòng vèo điêu trác
gian ngoan
Bài ca Tây Tạng bi than
Lệ tuôn cá sấu hỏi han ngậm
ngùi
Ai là kẻ giết người man rợ
Có nói không biến hoá vô
cùng
Vu oan giá hoạ hành hung
Phá tình đoàn kết từ trong
ra ngoài
Hỡi tiếng nói lương tri
dân tộc
Triệu đồng bào thổn thức
thê lương
Giang son con cháu Lạc Hồng
Trở thành mai miả nỗi lòng
nguồn cơn
Chặn ngay lại bất nhân quỷ
dữ
Rập theo bài xảo trá ngoại
bang
Các đồng chí ở bắc phương
Môi răng bầm dập máu sông
ngập tràn
Nền văn hiến coi dân vạn đại
Xé bức màn tăm tối nhìn ra
Bắc Nam chung một mái nhà
Ba mươi dân tộc ruột rà thủy
chung
Chớ mắc bẫy vào tròng gian
tặc
Mẹo ngu dân hiểm độc vô
cùng
Chớ tin giấc mộng thiên
đàng
Lấy tâm mà xét tấm lòng thẳng
ngay
Chúng vẫn thế xưa nay thơn
thớt
Lòng tự hào giả thật hư
danh
Nâng lên chỉ thị gian manh
Bóp cò vờ vĩnh trời xanh tủi
hờn!
20.2.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét