Hai Mẹ
Con Người Hát Rong
cảm tác theo Nguyễn Du đi
sứ Tàu: Hát Rong Phủ Vĩnh Bình
Mụ già chống gậy ven bờ nước
Em nhỏ cầm tay đi hát rong
Nghe nói ăn mày ở phủ Vĩnh
Kiếm tiền độ nhật ở bên
sông .
Thuyền bên có người thích
nghe hát
Chúng dắt khoang thuyền
không ánh đèn
Leo lắt chồng chành vưà vụt
sáng
Cơm canh bưà bãi ở trên
bàn .
Sờ soạng lần mò ngồi góc
bên
Mẹ con khép nép trăng vưà
lên
So giây cất tiền đàn thê
thảm
Khác lạ thanh âm cũng nỉ
non .
Nhà thuyền viết chữ cho ta
biết
Dạo khúc Thế Dân với Kiến
Thành
Hơn chục người xem ngơ ngẩn
lạ
Hiu hiu gió thổi ánh trăng
thanh .
Miệng phì bọt trắng tay rời
rã
Gần một trống canh vẫn chẳng
dừng
Tiền thưởng khoảng chừng
dăm sáu cắc
Mẹ con lạy tạ lại lên đường
.
Một trẻ một già trong bóng
đêm
Còn quay đầu lại cảm ơn
thêm
Ta nhìn chua xót đầy
thương cảm
Giọt lệ trào ra trong cõi
tâm !
Cứ bảo Trung Hoa giàu có lắm
Ai ngờ cảnh ngộ cũng thê
lương
Việt Nam xa cách muôn ngàn
dặm
Sứ giả nhớ nhà, ôi! Cố
hương !
Trang trọng linh đình đón
phái đoàn
Ngoại giao quốc thể có phần
hơn
Canh thưà cơm nguội ăn
không hết
Đổ cả xuống sông đáy nước
chìm !
30.8.2010 Lu Hà
Hận Để
Ngàn Thu
Thiếp mất chàng rồi Thi
Sách ơi !
Căm tên Tô Định thú lang
sài
Phất cờ khởi nghiã vì dân
nước
Để lại ngàn thu vạn cuộc đời
Hai đất Mê- Châu nặng
nghiã nhân
Trời Nam Hợp Phố góc Cửu
Chân
Trùng trùng gươm sáng hồn
sông núi
Nợ nước thù nhà vẫn chẳng
tan
Yểu điệu thuyền quyên bậc
nữ vương
Một người một ngưạ một cây
thương
Hoa khôi giáp trụ voi ra
trận
Môi thắm má hồng đẹp núi
sông
Tình chàng thăm thẳm chín
tầng sâu
Thiếp đã hưng binh rửa hận
thù
Năm canh rầu rĩ đầy thương
nhớ
Ôm vầng trăng bạc suốt đêm
thâu
Chín suối ngàn trùng ai có
hay
Phòng không lạnh lẽo buốt
canh chầy
Gối loan hoen lệ tình quân
vắng
Điện ngọc âm thầm cơn gió
lay
Ái Bắc Chi Lăng ngập máu
thù
Hồn thiêng Thi Sách gió cười
theo
Chàng bên bờ suối ru hồn
thiếp
Bớt nỗi thương sầu giảm nỗi
đau
Quang Vũ Hán Triều kinh
hãi rên
Trường An mất ngủ mối lo
phiền
Tướng già Mã Viện tham
danh hão
Giao Chỉ trụ đồng dễ rỉ
hoen?
Gót ngọc tay tiên vung bảo
kiếm
Khăn tang khí lạnh sát
quân thù
Rùng rùng quân lệnh nghiêm
như núi
Lăng Bạc ngàn thu lệ ngẩn
sầu
Con cháu bao đời nợ tổ
tiên
Ngàn thu Trưng Trắc vẫn
lưu truyền
Thù nhà nợ nước hai vai
gánh
Huyết sử tình thâm ánh mắt
huyền
Nợ nước thù nhà hận núi
non
Nội xâm bán nước vẫn chui
luồn
Hát Giang gieo tấm lòng
trinh tiết
Văng vẳng bên sông nỗi oán
hờn!
28.4. 2009 Lu Hà
Hận Để
Ngàn Thu
kính bái giác linh Cụ Nguyễn
Trãi
Đệ nhất công hầu có Ức
Trai
Mười năm nếm mật phải nằm
gai
Chiêu binh phò chuá yên bờ
cõi
Nghĩa đảm trung thần có mấy
ai?...
Chỉ tại lòng người nó hiểm
sâu
Gian thần nghịch đảng nước
non nhà
Ghen ăn tức ở hàng cung thất
Nên nỗi cơ đồ đắm biển
xa….
Chán cảnh triều đình xin
cáo quan
Côn Sơn mai ẩn cũng gian
nan
Theo gương ông ngoại Trần
nguyên Đán
Vẫn chẳng yên thân giữa thế
trần
Giặc ở bên ngoài Minh đánh
tan
Tam cung lục viện lũ lăng
loàn
Hang cùng rắn độc gây mầm
họa
Lịch sử muôn đời khóc cố
nhân
Hàn Tín xưa kia thạo việc
đời
Điều binh kiển tướng sức
hơn người
Sở Vương dồn bước phò Lưu
Đế
Bá nhiệp công thành mưa
máu rơi….
Mưu sĩ quân sư đại nghiệp
thành
Kinh bang tế thế sáng công
danh
Viết thư thảo hịch thưà dư
sức
Lỡ bước sa cơ chịu nhục
hình ?
Ái thiếp thương yêu lòng
thắm thiết
Nặng lòng thương cảm nghiã
quân thần
Quân sư chẳng sợ loài ma
quái
Để vợ phò Vua cứu nước non
?...
Cảm lạnh thương hàn tính
toán lâu...
Lệ Chi ân nghĩa hoá đêm sầu
Thái Tông mệnh yểu do trời
định ?
Hoàng hậu vu thành tội giết
vua….
Chúng đã nhiều năm lập kế
gian
Hoạn quan xu nịnh hại công
thần
Diệt trừ Nguyên Hãn cùng
Văn Sảo
Nguyễn Trãi buồn đau khóc
tướng quân
Tuổi thọ ngai vàng ngắn thế
thôi
Đam mê tửu sắc thú ăn chơi
Triều cương trao hết cho
Lê Sát
Thái Tông Thái Tổ giống gà
nòi ?
Hoàng hậu chính cung Nguyễn
thị Anh
Vốn căm ân ái truyện năm
canh
Thái Tông yêu mến nàng
cung nữ
Ngô thị Ngọc Dao nặng
nghiã tình
Nguyễn Trãi ra tay cứu mẹ
con
Ngọc Dao Hoàng Tử thoát
hang hùm
Thương thay ân oán thành
vương nợ
Ba họ chu di hận suối vàng
.
Ba trăm mạng sống nỗi oan
gia
Thịt nát xương tàn dưới lưỡi
đao
Dạ thú mặt người thoa phấn
sáp
Căm loài rắn độc má đào
hoa.
Thánh Tông hiểu rõ nỗi
thương đau
Mẫu hậu hoàng triều mẹ Ngọc
Dao
Xuống chiếu giải oan hồn
Nguyễn Trãi
Tấm gương ái quốc rạng
ngàn thu .
Đệ nhất công thần vẫn Ức
Trai
Ngàn năm vằng vặc ánh
trăng soi
Ơn sâu mưa móc cao vời vợi
Tưới cả non sông mọi kiếp
đời!
2008 Lu Hà
Hận Sầu
Ca
kính bái oan hồn Bà Nguyễn
Thị Lộ
Như một loài hoa muôn sắc
hương
Ngàn thu lưu đọng nỗi đau
thương
Trần gian sa đoạ đầy tăm tối
Để mất lòng hoa mãi chói
chang
Tráo trở mặt người dạ hiểm
sâu
Khinh loài dê chó lấn chen
nhau
Đem thân son phấn lưà vua
trẻ
Nên để ngàn thu hận oán sầu
Lũ chúng giết nàng thật dã
man
Nữ nghi học sĩ vạn muà
xuân
Trăm hoa tàn lụi đời dung
tục
Riêng đoá tâm sen chẳng
nát tàn….
Có một bài thơ gưỉ cỏ cây
Ru hồn nữ sĩ mãi cao bay
Vi vu mây gió đừng buồn
nhé
Ai ở trần ai vẫn nhớ
ai?....
Giọt lệ năm nào thật xót
xa
Vùi trong cát bụi gió mưa
sa
Căm loài quỷ dữ trong
hoàng tộc
Muối mặt gương trong bụi
bám mờ
Thương nhớ oan hồn một
chúng sinh
Hay là Thị Kính chốn điêu
linh
Vì ai phải chiụ bao cơ cực
Một tấm lòng trong nặng
nghiã tình
Chúng đổ cho nàng hại Ức
Trai
Tiền thân con rắn báo oan
đời
Khôn thiêng miệng lưỡi
quân lèo lá
Vở kịch hoàng cung bịt mũi
cười
Có phải gừng cay muối mặn
lòng
Mà hồn Nguyễn Trãi vẫn thê
lương
Vân du muôn chốn tìm sao
thấy
Để lời trăng trối gửi non
sông....
Bi kịch bi tình ôi thảm
thương
Thương chồng ái quốc nghiã
quân vương
Vì cây dây cuốn nên mang tội
Hận kẻ phanh thây tắm pháp
trường
Hồ Tây một buổi hoàng hôn
xuống
Thơ thẩn kià ai mải ngắm
nhìn
Trong ánh trăng non chiều
vụt tắt
Thương chàng thi sĩ đón
trăng lên
Người ấy mà sao thật mến
thân
Phong tư đạo mạo dáng
phong trần
Thanh cao trán rộng hàng
quân tử
Lá thắm thơ đề đợi gió
xuân
Ướm hỏi cô nàng bậc nữ
nhân
Thon thon rực rỡ đoá hương
trần
Trai tài gái sắc trong thời
thế
Chung sức chung lòng với
nước non.....
Chúng bảo rằng ai là rắn
xưa
Tung tin bịa đặt giưã sông
hà
Già mồm ma quái hòng thêu
dệt
Buôn phấn bán hồng trăng
gió mưa...
Đau xót thương thay nhà
vua trẻ
Hoang dâm vô độ chốn lăng
loàn
Chè ngon tửu ngọt tình ân
ái
Cung cấm thâu canh lụi sức
tàn
Truyện đã qua rồi Nguyễn
trãi ơi
Tấm lòng trung nghiã có ai
hay
Ngàn năm hận để chôn lòng
thiếp
Chẳng chiụ Trương Lương
lánh sự đời ?
Con cháu ngàn sau có biết
cho
Thương bông sen nở giưã
bùn nhơ
Thanh danh khí tiết chôn
vùi lấp
Cái án Lệ Chi lệ ưá
trào...
Chúng đã khép nàng tội giết
vua
Vì nàng trí rộng đức nhân
từ
Con hoang quỉ dữ mơ ngôi
báu
Hoàng tử Tư thành lánh nạn
xa....
Mong lập miếu thờ hương
khói nhang
Ghi công liệt nữ đại công
thần
Người đời mắt thịt không
suy xét
Nên để ngàn thu hận lá
vàng...
2008 Lu Hà
Hành
Trang Đơn Giản
hoạ thơ Ngọc Bích
Thấm thoát thoi đưa Hạc đã
già
Vô thường tạo hoá khéo nhẩn
nha
Hành trang đơn giản là may
mắn
Nặng gánh cho đời ta tránh
xa…
Con cháu vui vầy luôn có
nhau
Traỉ qua năm tháng nắng
mưa thâu
Thong dong ta sống đời vui
vẻ
Hạnh phúc sân ga buổi xế
tà…
Vầng dương lặng lẽ qua
song cưả
Nhắn nhủ đời thường nhẹ
chuyến qua
Hành lý mang theo là trí
tuệ
Tình yêu dương thế chưá
sân ga
Quán trọ trần gian đêm thiết
tha
Chia tay bịn rịn lúc đi xa
Sân ga sương đọng hồn lưu
luyến
Nấp bóng hoàng hôn phủ mái
nhà
Bạn hãy cùng ta nâng chén
sầu
Đêm nay dù dẫu phải đi xa
Phong trần cổ lục đầy
thương nhớ
Nuối tiếc làm chi cánh Hạc
già
5.10.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét