Nhớ Con
Kính tặng Thi Lão Hà Thượng
Nhân
Bông sen rực rỡ cánh vàng
Trái tim đỏ thắm tình
thương nhân loài
Thượng Nhân dang dở cuộc đời
Bàn cờ thế cuộc giống nòi
lầm than.
Ra đi trăng núi sương ngàn
Biển khơi lồng lộng con
thuyền ngẩn ngơ
Hải Âu cánh trắng bơ vơ
Thuyền ai mất lái bến bờ tử
sinh.
Chín ba bạc mái đầu xanh
Phong trần cổ lụy chiến
chinh một thời.
Thương nhau chỉ biết thở
dài
Ba chìm bảy nổi cõi người
phù du.
Niềm tin thiên Chuá bao la
Ngôi hai thỉnh nguyện âu sầu
nỉ non
Gia đình bạn hữu xa gần
Góc trời Mỹ Quốc muôn vàn
xót xa !
Âm dương đôi ngả chia lià
Tình cha nghiã mẹ biết đâu
mà về
Dạm trường muôn nẻo sơn
khê
Gió bay thoang thoảng não
nề chuông reo!
Mênh mông sóng vỗ rì rào
Giấc mơ hồn gọi nghẹn ngào
canh khuya
Sông Hương bến Ngự Nam
Giao
Bồng bềnh sáu nhịp năm xưa
lệ trào !
Sài Gòn Chợ Lớn cố đô
Kinh thành thất thủ nhạt
nhoà mưa rơi
Ngổn ngang xác chết thân
phơi
Vành tang khói trắng mây
bay rụng rời !
Tỉnh ra giấc mộng u hoài
Xót thân lữ khách ngậm
ngùi nhớ con
Tim già máu ửng sắt son
Tình thơ dào dạt giang sơn
vọng về....
14.8.2010 Lu Hà
Bức
Thư Sầu Thảm
chuyển thể thơ Tô Thuỳ Yên: Tháng Chạp Buồn
Mưa lất phất mai vưà hé nụ
Gió heo may món nợ lao tù
Sinh ra trong cõi ta bà
Nỗi niềm oan trái thiên
thu tủi sầu
Tết đã đến con chưa về được
Nghĩ mà đau thân xác rã rời
Nhớ thương biển rộng sông
dài
Quan san cách trở tình người
biển khơi
Xa biền biệt tái tê vô hạn
Suốt chín năm khổ tận cam
lai
Trung du Bắc Cạn Lao Kai
Khỉ ho cò gáy ma chơi rập
rình
Con đã khóc hồn thành nước
mắt
Có ai hay đời hết ban mai
Âm u nhặng đuổi ruồi bay
Tuổi con đã quá một thời
vàng son
Thân đày đoạ chín năm áo
vá
Hồn phiêu diêu lạc giưã
màn đêm
Trải bao ác mộng âm thầm
Hàng hiên lã chã mưa dầm
mãi sao?...
Buồn tưởng nhớ mai già đầu
ngõ
Gió heo may thầm nhủ nở
hoa
Xót xa tủi hận hồng đào
Tháng năm xơ xác uá màu
sương rơi
Căn nhà lá chẳng ai tu sưả
Tấm phên tre ngọn gió luà
qua
Sân vườn cỏ dại ganh đua
Khói lam ảo não mẹ cha âu
sầu
Học cải tạo canh khuya thức
giấc
Xã hội đen từng bước dã
man
Từng bầy vàng vện chó săn
Trả thù quân cán con dân cộng
hoà
Rừng Việt Bắc vi vu giá buốt
Chín năm dài sống xót là
may
Sắn khoai nước suối qua
ngày
Nuôi mầm hy vọng đất trời
kinh thiên
Tết năm nay trời đen mây rủi
Giọt mưa xuân buốt nhói
tim đau
Nhạn bay thăm thẳm sông hồ
Nhắn tin cầu nguyện mẹ cha
an bình
Thư viết tiếp để dành cho
vợ
Chắc em buồn như gió muà
thu
Lơ thơ cỏ uá xác xơ
Dòng đời hiu quạnh thờ ơ
chán chường
Gần thập kỷ buồng không vắng
lặng
Những tiếng vang nhịp đập
con tim
Trễ tràng biếng trải cài
trâm
Đầu bù tóc rối âm thầm khổ
đau
Kià bến nước đôi bờ hờ hững
Lục bình trôi lẳng lặng
xót xa
Cá bơi dưới nước lờ đờ
Trên trời một cánh chim sa
ngỡ ngàng
Xuân cứ đến não nùng bày tỏ
Xuân lại đi bỏ lỡ má hồng
Mưa xuân trằn trọc canh
trường
Mưa nhoè ngấn lệ mắt nàng
Hằng Nga
Còn ở đây xuân đâu thèm đến
Tấm chăn đơn lận đận vụng
về
Âm u quang cảnh não nề
Gầm gừ cơn lũ con đê hãi hùng
Lòng cuả anh tan hoang đổ
nát
Như con đê thảm thiết quê
hương
Sóng tràn máu đổ thê lương
Nhọc nhằn vất vưởng vấn vương u hoài
Đêm thanh vắng muôn loài
tê tái
Nhớ con đường sớm tối em
đi
Hiu hiu ngọn cỏ rối bời
Ủ ê nhan sắc đất trời cảm
thương
Bao kỷ niệm vợ chồng trỗi
dậy
Dòng sông thương nước chảy
nắng vàng
Hai hàng phượng vĩ rỡ ràng
Đầu xanh núp bóng ngô đồng
bao la...
Hồn phảng phất miền xa quê
nhớ
Gió lao xao thầm nhủ em
yêu
Căn nhà như giấc chiêm bao
Em tôi bé bỏng dáng chiều
dạ lan
Anh biết chứ nỗi buồn xa
cách
Chín muà xuân mỏi cánh
chim bay
Dặm trường cách trở xa xôi
Hoa vườn ủ rũ phôi phai
cánh vàng
Con chim khách quên đường
chẳng đến
Lau sậy già tủi hận cành
khô
Gợi miền gió cát xanh xao
Phi lao thầm bảo hết muà
trầm luân !
Đoạn thư cuối nỗi niềm
trăn trở
Viết đôi dòng nhắn nhủ con
thơ
T ừ ngày cha phải đi xa
Tháng năm lầm lũi bơ phờ
xác xơ
Đời lặng lẽ bơ vơ trần thế
Nhà trống trơn nóc rỏ giọt
rơi
Đầm đià mưa ướt mắt nai
Mỗi lần có khách mừng vui
ngập ngừng
Con sáo sậu trong lồng đã
chết
Chín năm rồi con biết vì
sao?
Cha con xa cách bến bờ
Vì ai gây cảnh chia lià
tình thâm...
Tình cốt nhục nghĩ thêm rầu
rĩ
Tiếng côn trùng phụ tử xót
xa
Nưả đêm thức giấc ngẩn ngơ
Màn đen thăm thẳm bơ vơ
cõi lòng
Tuổi đi học mà trường
không nhận
Hận căm thù bẻ ngọn vùi
hoa
Chính quyền sủi bọt máu
trào
Buá liềm cờ đỏ đạp đầu dân
đen
Nếu có phải bước qua trường
cũ
Vội đi nhanh vì sợ bạn kêu
Cái thằng cha nó đi tù
Lần hồi rau cháu muối dưa
cua đồng
Con cứ lớn ngày thương
tháng khó
Mơ ước thành tráng sĩ thẳng
ngay
Đàng hoàng dũng cảm ra người
Làm nên thế giới tinh khôi
nét vàng
Tạo lịch sử oai hùng chiến
cuộc
Đôi mắt đen tổ quốc reo ca
Hương nồng nắng hạ tóc tơ
Lâng lâng cắp sách tuổi
thơ đến trường
Con yêu dấu canh trường
đêm thảm
Nghĩ đến con ảm đạm sầu tư
Tiếc rằng lá rụng vàng thu
Mái đầu nhuốm bạc giấc mơ
tuổi vàng
Muà hạ cũ băng băng tuổi
trẻ
Thuở xa xưa phấp phới diều
bay
Bỗng đâu ngọn cỏ sương rơi
Vẫn còn hồi tưởng đất trời
nổi giông
Hồn vật vã thê lương thảm
khốc
Đống tro tàn thành phố bi
ai
Dép râu mũ cối kéo về
Nhà tan cưả nát đất trời đảo
điên
Con nhớ nhé nỗi niềm than
thở
Lời cuả cha thổ lộ đêm nay
Dặn dò sau trước mọi nơi
Cây nêu tràng pháo tết này
vắng cha.
12.7.2010 Lu Hà
Chói Loà
Lòng Dân
chuyển thể thơ Lê Hải
Lăng: Đi Giưã Lòng Hà Nội
Tôi đi giưã trong lòng Hà
Nội
Đời đắng cay tê tái thế
này
Phố phường ảm đạm mưa rơi
Mênh mông sóng nước thuyền
trôi nẻo nào?...
Tiếng kêu khóc dở cười dở
mếu
Đảng giáng từng nhát buá
tai ương
Lưả hờn than hận thê lương
Cưả nhà tan nát bốn phương
hãi hùng
Nỗi thống khổ tháng năm u
uất
Đồng bào tôi thảm thiết bi
ai
Tám mươi năm đã phơi bày
Bất nhân bè lũ điên say bạo
quyền
Chúng cướp đoạt bán thân
quỷ đỏ
Xã hội đen chủ nghiã Lê
Nin
Nhà thờ giáo hội chuà chiền
Cà Mau tang tóc Nam Quan lệ
trào
Dâng Bản Giốc Hoàng Triều
cương thổ
Nhượng Hoàng Sa hải đảo
đau thương
Hít hà cẩu tặc Bắc phương
Ép dân mê ngủ quê hương lụi
tàn
Ra nghị quyết toàn dân cưỡng
chế
Chống biểu tình phản đối
ba Tàu
Sáu trăm nghị gật tung hô
Đỉnh cao trí tuệ miếng to
tôn thờ
Loài quỷ đói mặt trơ trán
bóng
Quốc hội ma đằng đẵng ăn
sương
Tám lăm triệu mạng bi
thương
Cô hồn tử sĩ hãi hùng
giang sơn...
Tôi đi giưã lòng dân Hà Nội
Mòn vết giầy tăm tối than
ôi!
Những cô gái trẻ xinh tuơi
Vẫy tay mời đón giá hời
xin anh
Bên kia dãy Ba Đình mũ cối
Áo màu xanh bộ đội xin tiền
Chân què tay cụt đói ăn
Một thời chinh chiến tro
tàn khói bay...
Xe bóng lộn băng băng đường
phố
Còi hét vang inh ỏi kêu la
Tửu lầu năm bảy cái sao
Ra vào tấp nập má đào ngẩn
ngơ
Trong khi đó các bà các chị
Mẹt hàng rong te tái bán
buôn
Chuột mèo lẩn trốn công an
Bát cơm manh áo đỡ đần chồng
con
Treo la liệt bích chương
biểu ngữ
Ngợi ca nhau nhí nhố cha
con
Háo danh đội lốt trí nhân
Đầu trâu mặt ngưạ bon chen
nắm quyền
Khoe công trạng chính trường
đại hội
Thuở ngày xưa giết hại dân
lành
Miền Nam tàn sát lấn tranh
Cầm cân nảy mực đàn anh lộng
quyền
Tám lăm triệu dân đen nô lệ
Bầu bán chi dân chủ tượng
trưng
Đảng viên xâu xé gặm xương
Nhân dân chiụ tiếng hãi
hùng thảm thương
Tôi đi giưã trong lòng
thành phố
Nghe núi sông trăn trở
chuyển mình
Hồi chuông tỉnh ngộ trời
xanh
Thái Hà văng vẳng kinh
thành ngàn xưa...
Cơn thịnh nộ sóng trào bãi
nổi
Huế- Sài Gòn- Hà Nội thét
vang
Việt Nam con cháu Lạc Hồng
Tự do dân chủ chiến trường
thần kinh...
Giờ đã điểm trời xanh mây
tản
Không lẽ nào lận đận mãi
sao?
Ngàn năm hùng khí bỏ đâu
Hồi sinh dân tộc chói loà
lòng dân.
16.7.2010 Lu Hà
Giang Sơn
Hấp Hối
chuyển thể thơ Lê Hải Lăng
: Em Về Lạc Giưã Quê Hương
Tiếng kêu thét ba miền đất
Việt
Nước sông Hồng sủi bọt
sông Lam
Đau thương tủi nhục cồn
Vàm
Cheo leo Bản Giốc mưa dầm
lệ trôi...
Giặc bắc phương mấy đời
xâm lấn
Hoàng Trường Sa căm hận
nguồn cơn
Dặm nghìn lau lách tổ tiên
Véo von đồng nội trăng
ngàn nỉ non.
Chúng bóp chết nỗi niềm
dân quốc
Đảng Việt gian theo bước
chân nhau
Làng quê phố xá u sầu
Nam Quan thống thiết Cà
Mâu hãi hùng.
Cánh Đồng Tháp lạch luồng
cá nhảy
Bỗng khô cằn nước chảy bùn
tanh
Tan hoang đồi trọc rừng
xanh
Trường sơn ảm đạm ngọn
ngành trụi trơ.
Tỉnh Đà Nẵng Cồn Dầu rỏ lệ
Kià Cần Thơ cầu gãy vét vơ
Công điền công thổ bao la
Đảng làm kinh tế máu nhoà
đỏ tươi.
Trời lồng lộng một tay đảng
nắm
Cả giang sơn thê thảm bi
thương
Giam cầm bắt bớ thê lương
Dân oan khiếu kiện bốn
phương quỷ sầu.
Em qua mấy nhịp cầu tê tái
Tràng Tiền xưa gió xoáy buả
vây
Dập diù dâm đãng vào đây
Thương o gái Huế ngập đầy
công viên
Bán hoa dạo môi son má phấn
Chút nuôi thân lận đận nắng
chiều
Tiền trao cháo múc mặt trơ
Sông Hương ngầu đục kinh
đô tủi sầu.
Em ra ngắm bờ Hồ bắc Việt
Bên lề đường la liệt chiếu
chăn
Đất đai nhà cưả đâu còn
Oán hờn thảm khốc lệ tràn
bờ mi.
Trong khi đó đảng ngồi hoá
mã
Ngàn đô la cá độ một đêm
Tranh giành công quỹ gian
tham
Bắt người tố tụng âm thầm
khảo tra
Băng đảng cướp đầu trâu mặt
ngưạ
Từ trung ương bè lũ yêu ma
Điạ phương đội thúng úp
nhau
Lâu la kiếm chuyện rĩ rầu
thế nhân.
Ngăn sóng hận căm hờn sa
đoạ
Đảng xuất quân cả xã hội
đen
Luật rừng đủ loại chó săn
Vàng, xanh, dã chiến, sôi
gan phục thù.
Bày lắm ngón đủ trò tranh
đấu
Mẹo đầu dê thịt chó bán
buôn
Công an cũng kiếm ra tiền
Đồng bào hải ngoại thở
than vắn dài....
Cũng mấy kẻ thẳng ngay tiết
tháo
Vì thương dân thảm hoạ
tiêu điều
Đứng lên vạch mặt ma Hồ
Những ai núp bóng đảng ta
kiếm lời.
Báo lề phải ê chề tuyên bố
Chừng bảy trăm lếu láo thi
đua
Cúc cung tận tụy bưng bô
Nhai đi nhai lại i tờ chữ
to.
Đàn chó sói ma cô độc đảng
Giưã Ba Đình du đãng chủ
chương
Cân đai áo mão thâm cung
Thầm thì to nhỏ bốn phương
não nùng.
Em trở nỗi đau thương uất
hận
Cửu Long Giang nghe chuyện
se tơ
Công ty dịch vụ giấy tờ
Làm dâu ngoại quốc bơ phờ
xác thân
Bọn Đài Bắc Nam Hàn mua vợ
Người làm công đưá ở con
sen
Gái làng tuổi ngọc trinh
nguyên
Đồng tiền mưa gió hoa xuân
bẽ bàng.
Sư đầu trọc khua chiêng gõ
mõ
Là đảng viên nhiệm vụ được
giao
Áo đen hoà lẫn áo nâu
Dập vùi thánh giá ta bà đảo
điên.
Đảng lấy đất cuả dân đem
bán
Trò lọc lưà táng tận lương
nhân
Lập lờ chữ nghiã trắng đen
Lưu manh sở hữu lợi quyền
điêu ngoa.
Con dân Chuá Thái Hà bi lụy
Giưã trung tâm Hà Nội trần
ai
Công an đánh phá tơi bời
Thân người đổ xuống máu
trôi đỏ lòm.
Người dân Việt tinh thần
thống khổ
Tỉnh Hà Giang bộ sậu ăn
chơi
Hiếp dâm các cháu nhỏ nhoi
Hà Tiên Quảng Trị khắp nơi
bạo tàn !
19.7.2010 Lu Hà
Đôi Dòng
Gửi Thăm Thi Sĩ Quý Bái
Một đoá xuân hồng năm
tháng mong
Ngày vui con gái kết duyên
nồng
Vợ hiền con thảo bề gia thất
Hạnh phúc bình an thế vững
vàng.
Hơn bảy mươi rồi sức dẻo
dai
Phong lưu tráng kiện để
cho đời
Vân Trường Triệu Tử là ai
nhỉ
Thơ phú còn đây chưả hết
say...
Xin có đôi dòng chúc Bái
huynh
Cầu cho phúc lộc thắm trời
xanh
Phước như Đông Hải Long
Sơn thọ
Năm tháng điền viên bậc
lão thành.
Đệ vẫn thường hay đêm dõi
trông
Trời Âu quan tái gió mây
mong
Nhìn về cố quốc sầu ly biệt
Tâm dạ bâng khuâng phận lỡ
làng...
Cũng một kiếp người ở thế
gian
Mà sao ta phải sống lầm
than
Lời hay ý thật không ai
nói
Lấp liếm quanh co lũ bạo
tàn
Cũng muốn về thăm nơi cố
hương
Dữ nhiều lành ít cảnh thê
lương
Ruồi vàng bọ chó tranh
nhau đốt
Tráo trở lọc lưà ai xót
thương
Thôi có đôi dòng gửi Bái
Huynh
Ngẫm đời mà ngán kiếp phù
sinh
Sinh ra chẳng trọn như tâm
tưởng
Thế kỷ đầu thai mộng chẳng
thành.
Năm tháng trôi qua tuổi chớm
già
Giật mình mà tưởng giấc
chiêm bao
Loanh quanh sớm tối hồn cô
quạnh
Lẩm nhẩm ai ngờ ta cũng
thơ.
Thơ phú mài thêm dạ vững bền
Năm canh dằng dặc tấm lòng
son
Tinh cha huyết mẹ ngàn dư
lệ
Tiên tổ quê hương vẫn sống còn...
17.7.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét