Đôi Mắt
Biển Khơi
Âu Cơ hồn gọi Lạc Long
Quân
Sóng vỗ ngàn năm thăm thẳm
buồn
Đôi mắt xa xôi nhìn biển cả
Trăng thu vằng vặc nước
mây tàn
Lãnh hải cuả ta đôi mắt
soi
Hoàng-Trường hai đảo vẫn
chơi vơi
Lũ con cháu móc đem đi bán
Thê thảm ngư dân máu lệ
trôi
Tổ quốc thương đau hận oán
thù
Sài gòn giá lạnh đám đưa
ma
Miền Nam bức tử sầu ly biệt
Miền Bắc hững hờ hoang đảo
xa...
Ba mươi năm diễn laị căm hờn
Tuổi trẻ Việt Nam nghẹn chưá
chan
Tay nắm thét vang đòi Tổ
quốc
Tương lai gửi gắm với muôn
dân
Bán nước chỉ bằng một bức
thư
Văn Đồng chính trị bộ gây
ra
Hồ ly tinh yêu quái vì đại
Hán
Trung cộng bao đời vẫn mộng
mơ
Mua bán đổi trao lũ bất
nhân
Bởi ai du nhập chút hương
tàn
Hoang vu đắm đuối say màu
máu
Chủ thuyết tam vô đã sói
mòn
Mấy nước láng giềng ngắm từ
xa
Non sông đất nước của người
ta
Thèm thuồng nuối tiếc mà
đành chịu
Daị gì gây sự với Trung
hoa?
Nhật bản Đài Loan Singapur
Mã Lai Hàn Quốc cũng lăm
le
Vàng đen dòng sữa nuôi con
cháu
Biết đến bao giờ đòi lại
đây ?
2005 Lu Hà
Cùng Cảnh
Ngộ
Thơ chuyển thể từ lục bát
Nâng chén rượu lòng sao buồn
rười rượi
Cùng chị Hằng thổn thức
mái đầu xanh
Hai chúng ta ánh mắt sáng
long lanh
Bao thương nhớ hồn bay về
cố quận
Biển lồng lộng sóng đời
cao muôn trượng
Nỗi lòng này gửi gắm chốn
xa xôi
Bởi tình người hiu hắt gió
muôn nơi
Còn gom lại xót xa thời dĩ
vãng
Gió xào xạc trăng suông đừng
rỏ lệ
Hạt sương rơi gợi lại nỗi
u sầu
Truyện ngàn thu u uất mãi
Hằng Nga
Nơi dương thế mấy ai cùng
cảnh ngộ?
17.6.2010 Lu Hà
Chú Thích: Bài thơ này
không nhớ bài lục bát cuả ai?
Hai Mẹ
Con Người Hát Rong
cảm tác theo Nguyễn Du đi
sứ Tàu: Hát Rong Phủ Vĩnh Bình
Mụ già chống gậy ven bờ nước
Em nhỏ cầm tay đi hát rong
Nghe nói ăn mày ở phủ Vĩnh
Kiếm tiền độ nhật ở bên
sông .
Thuyền bên có người thích
nghe hát
Chúng dắt khoang thuyền
không ánh đèn
Leo lắt chồng chành vưà vụt
sáng
Cơm canh bưà bãi ở trên
bàn .
Sờ soạng lần mò ngồi góc
bên
Mẹ con khép nép trăng vưà
lên
So giây cất tiền đàn thê
thảm
Khác lạ thanh âm cũng nỉ
non .
Nhà thuyền viết chữ cho ta
biết
Dạo khúc Thế Dân với Kiến
Thành
Hơn chục người xem ngơ ngẩn
lạ
Hiu hiu gió thổi ánh trăng
thanh .
Miệng phì bọt trắng tay rời
rã
Gần một trống canh vẫn chẳng
dừng
Tiền thưởng khoảng chừng
dăm sáu cắc
Mẹ con lạy tạ lại lên đường
.
Một trẻ một già trong bóng
đêm
Còn quay đầu lại cảm ơn
thêm
Ta nhìn chua xót đầy thương
cảm
Giọt lệ trào ra trong cõi
tâm !
Cứ bảo Trung Hoa giàu có lắm
Ai ngờ cảnh ngộ cũng thê
lương
Việt Nam xa cách muôn ngàn
dặm
Sứ giả nhớ nhà, ôi! Cố
hương !
Trang trọng linh đình đón
phái đoàn
Ngoại giao quốc thể có phần
hơn
Canh thưà cơm nguội ăn
không hết
Đổ cả xuống sông đáy nước
chìm !
30.8.2010 Lu Hà
Hỏi Thăm
cảm tác khi thấy ảnh bạn
thơ trên mạng
Bác Bái lâu nay vẫn đẹp
trai
Tai to mặt lớn rõ phương
phi
Mày râu nhẵn nhụi kià anh
Bái
Tong tả khối cô vẫn chết
hoài...
Có phải là chàng Kim tái
sinh
Phong lưu dạn dĩ mái đầu
xanh
Chiều nay Mỹ Quốc tươi roi
rói
Nhả ngọc phun châu bậc lão
thành.
Nước Việt quê hương vẫn
ngóng trông
Nhìn sông thủy lạc chảy
xuôi giòng
Trùm thơ Quý Bái vờn mây
gió
Biển cả tâm hồn bao vấn
vương.
Bác Bái lâu nay có khoẻ
không ?
Túi thơ bầu rượu ánh trăng
vàng
Ra vào sớm tối vui con
cháu
Lai láng đêm hè ngọn tiểu
phong!
16.7.2010 Lu Hà
Đà Lạt
Quê Tôi
hoạ thơ Huệ Thu & Tường
Linh
Quê hương yêu dấu cuả tôi
ơi !
Đà Lạt đêm về mưa lại rơi
Than thở hơi sương hồ vọng
nguyệt
Tháng năm biền biệt nhớ
thương người …
Thoang thoảng hồn xưa mùi
dạ hương
Trăng sao vằng vặc áng mây
hồng
Có cô thiếu nữ bên bờ suối
Cùng chị Hằng Nga soi tấm
gương
Xoã tóc tơ vàng huyền ảo
mơ …
Nước trong hồ lạnh suốt
canh giờ
Ngoài hiên thánh thót sao
buồn thế
Khắc khoải u hoài nỗi ngẩn
ngơ !
8.2.2010 Lu Hà
Thi Nhân
Cưỡi Hạc
cảm tác khi đọc thơ Trần
Thiện Hiếu hoạ thơ HTN
Ấy chết cụ Hà đã chín ba
Cuộc đời chinh chiến gió
mây qua
Xót xa cố quốc mưa vần vũ
Để lại cho đời những tứ thơ...
Con cháu ngậm ngùi sao chẳng
nhớ
Thù nhà nợ nước gánh trên
vai
Nam nhi tuấn kiệt năm châu
lục
Nuôi dưỡng tinh thần có mấy
ai?
Tuổi hạc chân chì vui tuế
nguyệt
Bạn bè thi hữu áng thơ văn
Sinh ly tử biệt còn xao
xuyến
Yêu nước thương nòi dạy
cháu con !
Trời Phật thiêng liêng
tình hiển lộ
Bệnh xơ lão hoá vượt giang
đầu
Cuồng phong giông tố xin
nhường bước
Thong thả thuyền trôi cập
bến bờ...
Thi Sĩ ngông cuồng xưa đến
nay
Phù du trọn kiếp bọt bèo
trôi
Công danh nam tử ai chăng
tá?
Cưỡi hạc quy tiên hẹn
tháng ngày...
12.8.2010 Lu Hà
Người
Khôn Hơn
hoạ thơ Nguyễn Gia Linh
& Nguyên Hà
Đủng đỉnh trâu đi cọp lại
qua
Thoi đưa chim nhạn cánh
mai hoa
Nhà nông sắp sưả ăn mừng tết
Năn nỉ trâu kia cọp chẳng
tha…
Thêm tuổi ngày vui sắp đến
dần
Sơn lâm chuá tể đón nàng
xuân
Trâu kia to sác sao hèn thế
Mặc ngã thợ cày thoả sức vần
?...
Trâu mới nhe răng cười ngặt
nghẽo
Người ta sức yếu lại giàu
sang
Tinh khôn lanh lợi hơn
loài vật
Trí tuệ mênh mông toả nắng
vàng
Hổ mới nghi ngờ hỏi ở đâu
?
Trí khôn ta đợi lúc giao
thưà
Quây rơm đốt pháo quanh
mình hổ
Vằn vện da thui cả bốn muà
2.3.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét