tặng Thi Sĩ Hàn Thiên
Lương
Anh vẫn buồn đau vẫn khổ
thương
Nỗi lòng chiến sĩ khóc thê
lương
Tháng năm đằng đẵng dài
thương nhớ
Đất mẹ ta ơi, lệ ưá dòng
Cũng bởi vì ai tham chiến
tranh
Hận thù giai cấp sát sinh
linh
Nồi da nấu thịt vùi nhân
loại
Ác mộng năm canh giấc chẳng
lành
Hỏi lại non sông ai thắng
ai?
Da vàng máu đỏ trái tim
côi
Thiên đàng chủ nghiã thành
hoang địa
Thế kỷ trôi qua nợ gánh đời
…
Nỗi buồn xứ sở hận non
sông
Đất khách tha hương phận lỡ
làng
No đói đâu phải là vấn nạn
Mà sao ta vẫn cứ lang
thang …
Tôi viết lời ca đầy cảm phục
Tặng người thi sĩ cuả Miền
Nam
Hy sinh chiến đấu vì non
nước
Quân lực cộng hoà rỏ máu
tim
Tiếng hát canh khuya điệu
não nùng
Tâm hồn u uất cuả Thiên
Lương
Canh khuya ưá máu niềm
vinh nhục
Áo trận xanh màu bạc nắng
sương …
3.2.2010 Lu Hà
Tiếng Hát
Canh Khuya
hoạ thơ Hàn Thiên Lương
Nưả đêm ai hát sầu non nước
Một thuở xa xưa gọi cố
hương
Xao xác cờ bay màu khói lưả
Rừng xanh rúng động quạ
kêu sương
Ngấn lệ đầm đià bao xót
thương
Ru hồn tử sĩ vọng non sông
Vi vu gió thổi chiều hoang
dã
Tê tái ngàn thu một cõi
lòng
Thì thầm than thở giận bi
ai
Ấm ức canh khuya tắc nghẹn
lời
Trang sử thê lương đời chiến
sĩ
Nấm mồ vô chủ trăng mờ soi
Hưng phế đôi bờ lặng lờ
trôi
Dòng sông chảy mãi nỗi u
hoài
Chặn quân xâm lược buôn
nòi giống
Nát thịt xương tàn máu lệ
rơi !
Tiếng ai như thể giọt mưa
xa
Bể khổ trầm luân chốn mịt
mù
Bóp nát con tim buồn xứ sở
Mênh mông thăm thẳm hận
sơn hà…
30.1.2010 Lu Hà
Thế Cũng
Trôi Qua
hoạ thơ tết Võ Đình Tiên
Xuân về viễn xứ cũng nôn
nao
Hiu hắt trời Tây gió nghẹn
ngào
Tâm dạ bâng khuâng hồi tưởng
nhớ
Mây vàng lãng đãng nắng
chiều qua…
Mấy chục năm rồi xa cố hương
Bờ tre giếng nước cái ao
làng
Muôn loài sinh thái đua
nhau hỏi
Hoa nở đào mai chớ vội
vàng ?...
Phố xá âm thầm hương khói
bay
Tàu xe nườm nượp nỗi u
hoài
Ngược xuôi chuyên chở thuyền
xa bến
Nặng nỗi truân chiên bạc
cõi đời…
Dạo ấy dừng chân trước cưả
đình
Ba lô nặng trĩu nắng tàn
nhanh
Chiều tà heo hắt lòng đau
xót
Hy vọng ngày mai hương gió
thanh…
Từ chiến trường xa tôi trở
về
Ngổn ngang trăm nỗi mối
tình quê
Bà tôi chống gậy ra mừng
đón
Nhà lá ba gian thoáng não
nề
Tê liệt dày vò ông mấy năm
Năm nay tết đến cháu về
thăm
Nhà ta cũng được chia phần
thịt
Hợp tác bình quân vất vả
thêm
Thế cũng trôi qua mấy chục
niên
Cỏ cây hoa lá cũng phai
tàn
Đời người mấy chục trăng
tròn lẻ
Viễn xứ người ơi, có hão
huyền?...
23.1.2010 Lu Hà
Tết Thuở Ấu
Thơ
hoạ thơ Võ Đình Tiên
Xuân về tre trúc cũng lao
xao
Nhớ thuở xa xưa để trái
đào
Áo trắng mẹ may mừng tuổi
mới
Tháng năm dành dụm đợi từ
lâu
Pháo tết hương thơm rộn
xóm làng
Dưa hành thịt mỡ đón xuân
sang
Bánh chưng câu đối hoành
phi đỏ
Chúc tụng theo cha khắp họ
hàng
Các cụ quần the khăn xếp
đóng
Chỉnh tề chững chạc khấn ơn
trời
Ông bà ông vải mừng hoan hỉ
Hồn về con cháu khắp muôn
nơi
Tổ tôm cờ kéo hát linh
đình
Má đỏ môi son thắm mộng
tình
Liếc mắt duyền thầm con số
đỏ
Quẻ này ra thế rất thần
linh
Phiên chợ đầu xuân càng bộn
bề
Người đông chen chúc chốn
thôn quê
Rau xanh thịt cá đều tươi
cả
Riêng Xẩm cò cưa điệu não
nề…
Cụ Đồ muá bút vần thơ đối
Mấy kẻ say mê vận đỏ đen
Xóc điã càng chơi thêm
khát nước
Cầu cho phúc lộc đón mừng
xuân
Đất khách xa xôi nghĩ phận
mình
Tha hương từng trải cuộc tồn
sinh
Mấy vần thơ tết thời thơ ấu
Theo cánh chim bay vờn đỉnh
xanh.
22.1.2010
Luân Hồi
Nước Lại Về Nguồn
hoạ thơ Hàn Thiên Lương
Mang nặng đẻ đau giưã núi
non
Mảnh mai giọt nước cuả trần
gian
Bơ vơ luồn lách từ hang hốc
Trôi nổi trường giang khóc
nhớ nguồn
Biển động bao la vọng cố
hương
Bao nhiêu sóng gió nỗi thê
lương
Dập vùi tan nát buồn thê
thảm
Đỉnh nuí quê nhà bao xót
thương
Chảy ngược làm sao ôi thế
nhân
Ngàn năm u uất gió thông
ngàn
Đêm đông bão tố từng khe
suối
Lá rụng mưa rừng ai oán
than
Con đã sinh thời con phải
đi
Luân hồi số kiếp ở trần ai
Quê hương yêu dấu hoài
mong nhớ
Nước chảy đời trôi hận biệt
ly…
14.2.2010 Lu Hà
Mộng Tưởng
Canh Dần
hoạ thơ Võ Đình Tiên
Đọc Võ Đình Tiên hoạ tứ
thơ
Nưả đời lăn lóc cõi chiêm
bao
Bao nhiêu mộng tưởng hoài
thương nhớ
Đất mẹ người ơi, chớ hững
hờ …
Ta đã xa nhà lạc bóng
trăng
Họ hàng thân thiết khói
mây sương
Sông sâu uốn khúc dòng
thăm thẳm
Ai biết rằng ai đã lỡ làng
…
Sóng nước chôn vùi hạt máu
rơi
Lợm mùi xác pháo tối trời
mây
Việt Nam xa nhớ buồn thê
thảm
Có muốn về thăm cũng muộn
rồi …
Ta nhớ ngày xưa trước cổng
đình
Tưng bừng le lói ánh bình
minh
Pháp thua xua bóng hồn ma
trắng
Lũ quỷ da vàng lại xuất
tinh ?
Xuân về làng xóm hội say
mê
Từng tổ đổi công hết bộn bề
Cơm no áo ấm nhờ ơn Đảng
Hàng mã đổi trao vẫn não nề
?...
Ai có ngờ đâu phận đỏ đen
Trái tim lầm lỡ rã phai
tàn
Trải bao thập kỷ sầu tan
tác
Chủ nghiã tam vô đã héo
mòn
Tết đến xuân về đỉnh núi
xanh
Sơn lâm chốn ấy khóc thương
mình
Canh dần năm hổ còn lưu
luyến
Một chút dư thưà xương máu
tanh ?...
26.1.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét