Chạnh
Lòng Thương Bóng
hoạ thơ Huệ Thu
Cưả mở một mình ngắm bóng
gương
Ban mai thấm lạnh tóc pha
sương
Hơi bay mặt kính nhoà theo
gió
Guơng có vì ta đọng thấm
buồn …
Xoã tóc làn mây gượng mấy
lần
Thu đông đừng vội tiễn
nàng xuân
Chơi vơi vẫn sợ hoàng hôn
đến
Sương đọng bờ mi vẫn ưá
tràn
Nương nhẹ rèm lên qua cưả
sổ
Muôn tầng xanh thẳm áng
mây trôi
Thả hồn theo gió về quê mẹ
Như cánh chim bằng vượt biển
khơi
Văng vẳng bên tai một giọng
hò
Nhặt khoan dìu dặt tiếng
đò đưa
Quê hương Đà lạt miền
trăng dã
Nhịp võng sầu miên giấc ngủ
trưa
Vò võ hình ai nhạt bóng mờ
Làn môi khoé mắt hiện ra
đâu
Gương soi bóng dáng bao
mong nhớ
Nhớ mẹ thương cha giọt lệ
nhoà!
28.10.2009 Lu Hà
Bể Thảm
Trầm Luân
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc
An
Lạc bước qua đây hỡi khách
trần
Dong buồm bể thảm vượt trầm
luân
Hải âu vỗ cánh trời thăm
thẳm
Khổ ải trùng dương để
thoát thân
Dấn bước ra khơi chẳng lỡ
thời
Lênh đênh một mảng khóc
thương đời
Quê người xứ lạ tìm nơi chốn
Chấp chới tìm nhau giưã biển
khơi....
Vi vu hiu hắt suốt đêm
thâu
Gió thổi từng cơn quặn nỗi
đau
Giưã chốn mây cùng bầy cá
mập
Chơi vơi biển lạnh khóc
than sầu
Lạc bước đầu thai sa bến
này
Gông cùm bạo lực xiết chân
tay
Tha hương biền biệt đời bi
lụy
Sầu tủi thương thân kiếp
đoạ đầy
Mái tóc phơ phơ bạc thế trần
Đoái hoài cực lạc đoạn hồng
nhan
Đắn đo chi nưã đôi giòng
nước
Bến đục bến trong ôi thế
nhân!
17.10.2009 Lu Hà
Nô Lệ Ý
Thức
hoạ thơ Loan Hoa Sử
Một kiếp trôi qua đầy khổ
đau
Làn roi chuyên chính thấm
lưng sau
Thiên đường chủ nghiã mờ
tăm tối
Trâu ngưạ đời ta mãi thế
sao?
Lũ chúng lạc đường từ nước
Nga
Hiến thân dê chó với ba
Tàu
Liên minh quyền lực loài
quỷ đỏ
Đéo cả non sông bạc má hầu
Tôn khỉ làm cha cộng sản
già
Tay dài chân ngắn máu nhơ
đầu
Thân lươn chẳng sợ sông hồ
cạn
Đất nẻ khô cằn thế kỷ
đau….
19.8.2009 Lu Hà
Ba Người
Lạ
hoạ thơ Quang Hà
Rõ khéo gặp nhau nơi thảo
viên
Ba người lơ đãng lá bay
xiên
Hai vàng một trắng mà xa lạ
Thoang thoảng bên tai tiếng
gió chim
Mơ màng cô Mỹ theo âm điệu
Uốn éo thân hình rung cánh
vai
Có phaỉ nơi đây là đất mẹ
Tự do dân chủ trọn vòng
tay
Ông Tàu thấp thỏm ngó đồng
hồ
Tờ báo cầm tay chỉ lướt
qua
Chắn hẳn bồn chồn đang
ngóng bạn
Tuổi già hưu trí truyện tầm
phào
Còn tôi lặng lẽ buồn hưu
quạnh
Chỉ thấy trào dâng nỗi xót
xa
Thơ thẩn mây bay về cố quận
Hình cong chữ “ S” nhớ
thăm nhà
3.11.2009 Lu Hà
Hành
Trang Đơn Giản
hoạ thơ Ngọc Bích
Thấm thoát thoi đưa Hạc đã
già
Vô thường tạo hoá khéo nhẩn
nha
Hành trang đơn giản là may
mắn
Nặng gánh cho đời ta tránh
xa…
Con cháu vui vầy luôn có
nhau
Traỉ qua năm tháng nắng
mưa thâu
Thong dong ta sống đời vui
vẻ
Hạnh phúc sân ga buổi xế
tà…
Vầng dương lặng lẽ qua
song cưả
Nhắn nhủ đời thường nhẹ
chuyến qua
Hành lý mang theo là trí
tuệ
Tình yêu dương thế chưá
sân ga
Quán trọ trần gian đêm thiết
tha
Chia tay bịn rịn lúc đi xa
Sân ga sương đọng hồn lưu
luyến
Nấp bóng hoàng hôn phủ mái
nhà
Bạn hãy cùng ta nâng chén
sầu
Đêm nay dù dẫu phải đi xa
Phong trần cổ lục đầy thương
nhớ
Nuối tiếc làm chi cánh Hạc
già
5.10.2009 Lu Hà
Xuân Đón
Anh Về
hoạ thơ Thy Loan
Nắng hửng xuân hồng anh thấy
không?
Muà xuân cánh én rộn trong
lòng
Chôn rau cắt rốn hằng mong
đợi
Anh nhé trở về thăm cố hương
Mới độ ngày nào anh mến
yêu
Thời gian nhắn nhủ với bao
điều
Anh về xơ xác làng quê vắng
Họ mạc rưng rưng lệ ưá sầu
Ngậm đắng bồ hòn tủi nhục
thay
Ra đi ngoảnh lại bóng hao
gày
Giang sơn gấm vóc đâu còn
nưã
Món nợ chiến tranh vẫn đoạ
đày…
Xuân đến tết rồi em nhớ
anh
Chập chờn thổn thức đến
tàn canh
Giọt sầu mưa mãi buồn năm
tháng
Bao kiếp thê lương mộng chẳng
lành….
31.10.2009 Lu Hà
Chiều Tím Đồi Hoang
hoạ thơ Anh Tuyền Linh
Tráng sĩ buổi chiều hoang
Buông cương đồi khóc
thương
Gió gào đau đứt ruột
Ngã ngưạ buồn thê lương
Giấc mộng mái đầu xanh
Đá say sóng bạc tình
Mênh mông sầu biển cả
Trôi nổi thuyền lênh đênh
Ta còn biết nói gì?
Sầu tủi chẳng nên lời
Cây thông già chết héo
Giưã đồi hoang cháy phơi
Nuí non thì khó rời
Sáng tạo vẫn chẳng thôi
Nghệ sĩ hồn say đắm
Tình người nếm trải rồi…
Đừng xót buổi chiều hoang
Ngậm ngùi bao vấn vương
Ái tình là bể khổ
Bến bờ tìm mênh mông….
4.11.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét