Mộng Gửi
Ngàn Sau
Tôi vẫn thẫn thờ say đắm
cô
Nữ thần vệ nữ mộng chiêm
bao
Cô cười mái tóc nghiêng
sao xuyến
Nhắn gửi ngàn sau buổi hẹn
hò…
Bức ảnh siêu lòng tôi mỹ
nhân
Như hoa thoang thoảng dậy
tâm hồn
Bồng bềnh thơ viết lên
trang giấy
Bao kẻ tình si trong thế
gian
Một giấc Nam Kha một cuộc
đời
Duyên thầm lưu luyến kiếp
hoa bay
Bọt bèo trôi nổi nơi dương
thế
Chiếc bách lênh đênh giưã
biển trời
Tôi vẫn làm thơ, đắm đuối
say
Như đời giông bão nỗi sâu
cay
Nhân tình thế thái là như
thế
Thơ để sầu thu mộng vẳng
hoài…
Nếu phải kiếp này chẳng có
nhau
Bài thơ nuôi giấc mộng
ngàn sau
Tâm linh cảm giác hồn nâng
cánh
Tiếng gọi trong lòng mưa
thấm sâu….
16.9.2009 Lu Hà
Nỗi Lòng
Người Thi Sĩ
hoạ thơ Võ Đình Tiên
Thi sĩ những ai ở cõi đời
Thuyền trăng bể thảm có ai
hay
Vấn vương giọt lệ sầu ly
biệt
Chở cả đau thương mọi kiếp
bày
Văng vẳng cung đàn ai oán
xưa
Ngân vang rung động cả
ngàn sau
Không gian trầm lặng bao
buồn tủi
Thăm thẳm trời xanh cũng bạc
màu
Văn phong trần thế lúc oai
hùng
Thúc dục sơn hà dậy chiến
công
Nung nấu sôi lòng mau rưả
hận
Núi sông Nam Việt một trời
chung
Sang sảng ai ngâm động núi
rừng
Ba quân khí mạnh thật vang
lừng
Chi Lăng Ải Bắc quân thù sợ
Sử sách còn ghi soi dấu
trăng…
Thi sĩ cuộc đời như gió
xuân
Gieo vần thương ái trí cao
nhân
Anh hùng sinh phải thời
tao loạn
Sớm tối sao đành hoa với
trăng?...
Văn sĩ tao phùng khắp đó
đây
Tìm nhau chia sẻ những lời
hay
Bảo nhau hãy sống cho ra sống
Khỏi thẹn non sông với giống
nòi.
15.9.2009 Lu Hà
Tìm Dấu
Chân Anh
hoạ thơ Thanh Huyền
Tê tái lòng tôi chiếc lá
bay
Buồn như sầu muộn bóng
vàng nai
Hoàng hôn chiếc lá tìm
trong gió
Xơ xác điêu tàn in dấu
phai
Thơ thẩn mình tôi ngọn gió
thu
Rưng rưng mắt lệ ngấn sầu
tư
Chinh nhân dạm thẳm dài vô
tận
Khắp nẻo dương trần anh ở
đâu?
Nguyện ước xưa anh lạc lối
về
Lời như gió thoảng cuốn
trôi đi
Gió ơi! Chiếc lá sầu nhung
nhớ
Thoang thoảng bên tai hẹn
nỗi chờ
Mỗi độ thu về rụng lá vàng
Vàng bay xoá dấu có thương
không?
Con nai bé nhỏ tìm trong
lá
Dấu vết chân xưa nặng xót
lòng….
25.8.2009 Lu Hà
Áo Trắng
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Cánh trắng em mang thoáng
một thời
Bông hoa tươi thắm gió
hương bay
Theo em anh muốn mơ thành
bướm
Như thể Trang Sinh bỗng hiện
bày
Áo trắng em tôi nét dịu
dàng
Đường xưa phố cũ lối thênh
thang
Anh đi theo tiếng người
xưa gọi
Tủi hận sương thu giọt mấy
hàng
Mới chỉ mơ màng mộng ái ân
Theo màu áo trắng suốt
canh trường
Trường Sơn hoang vắng đêm
rùng rợn
Anh mất em rồi bao xót
thương
Áo trắng chôn sâu cõi mộng
tình
Tả tơi hoa lá héo hon cành
Sân trường dấu cũ muà hoa
rụng
Cỏ uá phượng tàn đêm xoá
canh
Áo trắng năm xưa một bóng
mờ
Thời gian vĩnh viễn áo
sang màu
Đời trôi sóng nước hồn ngơ
ngẩn
E m đã sang sông một bến sầu…
25.8.2009 Lu Hà
Bóng Lẻ
Chiều Buông
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Bóng lẻ chiều buông màn tối
đêm
Thẫn thờ năm tháng khúc
say mềm
Tình thu thấm thoát năm mười
ngón
Dằng dặc cho lòng lạnh thấu
tim
Đếm lại đông tàn chồng chất
đau
Ngày xuân buồn tủi nỗi
chôn sâu
Hàng hiên mưa thấm vào da
thịt
Lạnh ngắt đời tôi những mối
sầu
Thơ thẩn hồn xưa một bóng
soi
Vầng trăng lạnh lẽ bước
qua đồi
Tủi hờn sáng tối chiều mưa
nắng
Tin ngóng thư chờ cánh nhạn
ơi!
Bể thảm thuyền trôi cõi mộng
mơ
Hoàng hôn rủ bóng khóc
nàng thơ
Cưả tình hé mở hương hồn lạnh
Bút tích còn đây gió hững
hờ….
Trằn trọc bao năm vẫn thế
đêm
Vầng dương hửng sáng vội
qua thềm
Thời gian thong thả xin dừng
bước
Tình tôi câm lặng tháng
ngày quên…
16.9.2009 Lu Hà
Gió Thu
hoạ thơ Tiểu Muội
Xào xạc lá vàng cơn gió
khô
Bóng trăng thơ thẩn nước
in hồ
Một vài khóm cúc than thân
khóc
Cô lẻ thu sầu nỗi ngẩn ngơ
Vũ trụ âm thầm hoa lá rơi
Không gian hờ hững ánh sao
ngời
Ngân hà lấp lánh ngàn
thương nhớ
Sương đọng cành mai như lệ
thu
Thu đến thu qua thu cuả trời
Bao năm vong quốc lệ từng
rơi
Chôn nhau cắt rốn buồn khô
héo
Lữ khách tủi thân khóc ngậm
ngùi
15.9. 2009 Lu Hà
Hoàng Hôn
hoạ thơ nàng Thanh Huyền
Thơ thẩn hoàng hôn đượm má
hồng
Sầu đong năm tháng lận vào
trong
Anh xa biền biệt vui người
mới
Có nhớ tình em giưã nẻo đường?
Cát trắng sương mù bãi biển
hoang
Thuyền ai thấp thoáng khói
tơ mùng
Nao nao cỏ lạnh con đường
cũ
In dấu chân anh lá ngập đường
Phưọng vĩ quê nhà đã trổ
hoa
Anh ơi! Còn nhớ nhụy hoa đầu
Quê hương nghèo khó lòng
son thắm
Biết có ngày nào ta có
nhau?
Câu truyện tình xưa ai nỡ
quên
Ngàn thu trăng nhớ khóc
Huyền Trân
Khắc Chân can đảm vào hang
sói
Công Chuá trở về với nước
non
Nếu có ngày mai mộng cuối
trời
Mong sao cho lại được
thành người
Hoàng hôn em đợi nơi đầu
sóng
Anh nhé yêu em trọn cuộc đời
Anh đã đi rồi, anh ở đâu?
Nỗi niềm em gưỉ đám mây xa
Hoàng hôn tắt bóng chân trời
rộng
Em nhớ anh nhiều, anh mến
yêu!
16.9.2009 Lu Hà
Khi Tiếng
Ve Sầu
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Nao nức lòng tôi ngọn gió
hè
Gọi muà dĩ vãng thuở xa
xưa
Ve sầu năn nỉ muà hoa phượng
Kỷ niệm về đây bao mộng mơ
Tôi nhớ không nguôi bóng một
người
Thướt tha yểu điệu nắng
xanh trời
Sân trường hoa đỏ màu khao
khát
Suốt cả đời này mong nhớ
thôi
Năm tháng qua rồi hoa vẫn
tươi
Xum xuê cành lá thuở thơ
ngây
Như ai xoã tóc bên chiều vắng
Ngây ngất lòng tôi sao thoả
khuây
Tôi vẫn mang theo một nỗi
buồn
Đi tìm diễm lệ đoá xuân
niên
Nơi đâu biển cả thuyền
trôi dạt
Bờ bến em ơi! Khắp nẻo trần….
25.8.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét